Chương 72 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Dù sao cũng chỉ là một cô bé chưa trải sự đời, chút tâm tư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cạn cợt đó làm sao có thể giấu qua mắt được Lục Thiên Minh?

Ông tiếp tục vặn hỏi: “Vậy cháu có bao giờ nghĩ đến việc uốn nắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại tam quan của nó, hoặc là báo cho ta biết chuyện này không?”

Nguyễn Bảo Châu mấp máy môi. Khi phát hiện ra chuyện đó, ả cảm thấy vô cùng ghê tởm và càng không bao giờ nghĩ đến việc sẽ nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho bất kỳ ai biết, vì ả chỉ sợ nếu chuyện này truyền đến tai ông cụ Lục, ông sẽ ép ả phải kết hôn với Lục Nghị.

Nhìn đứa cháu gái ngay cả một lời cũng không nói nên Nguyễn Kháng Nhật xót xa: “Lãnh đạo!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ông đừng trách nó, con bé cũng vô tội lắm, ai mà ngờ được thằng nhóc Nghị...”

“Tôi không trách nó.” Bóng lưng Lục Thiên Minh vẫn thẳng tắp nhưng bước chân lại toát ra vẻ già nua: “Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay cả cháu trai của mình còn không dạy dỗ nổi thì lấy mặt mũi nào mà trách người khác chứ?”

“Ông nội...” Lục Nghị không thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe những lời này.

“Câm miệng!” Ông cụ quát lên một tiếng rồi đột ngột quay đầu lại: “Còn mày thì sao? Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng lòng sau khi ly hôn sẽ đến miền Tây để bắt đầu lại từ đầu không?”

Lục Nghị đã suy nghĩ rất nhiều. Ý của ông nội là muốn đày anh ta đến miền Tây,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt đầu mọi thứ lại từ đầu. Anh ta cúi đầu thật thấp: “Cháu không ly hôn.”

Nguyễn Bảo Châu vui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mừng khôn xiết.

Lục Thiên Minh không nói thêm một lời nào nữa, ông vặn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay nắm cửa, bóng lưng khuất dần trong bóng tối.

Nhìn Nguyễn Bảo Châu đang sáp lại gần mình... Lục Nghị mỉm cười. Anh ta đứng bất động tại chỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ suốt mười phút. Có tiếng gõ cửa. Anh ta mở mắt, lạnh nhạt nói với người vừa đến:

“Phiền các anh rồi! Vợ của tôi đã mắc bệnh truyền nhiễm, cần phải nhập viện để tiếp nhận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều trị. Đợi khi nào bệnh khỏi, tôi sẽ đích thân đến đón cô ấy ra viện.”

Anh ta cố tình nhấn mạnh sáu chữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “đích thân đến đón ả ra viện”.

Nguyễn Bảo Châu hoảng sợ, vội la lớn cầu cứu: “Cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có bệnh! Ông nội, cháu không muốn nhập viện!”

Ông cụ Nguyễn định ngăn lại nhưng Lục Nghị đã nhìn thẳng vào ông ta: “Tính lây truyền của bệnh gan chắc ngài cũng biết rõ. Không chỉ riêng Bảo Châu, tôi đề nghị cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gia đình ngài cũng nên đến bệnh viện làm xét nghiệm. Người nhà họ Nguyễn có thể đến thăm Bảo Châu bất cứ lúc nào. Tôi còn có việc, xin phép đi trước!”

...

Đợi đến khi Đan Tĩnh trở về nhà, thứ chào đón bà ta chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là trận đòn quyền đấm cước đá như vũ bão của Nguyễn Thái.

Ban đêm, vẫn tại căn phòng làm việc đó, Nguyễn Kháng Nhật gọi người con trai thứ ba của mình đến. Trên khuôn mặt già nua của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông ta đã không thể nặn ra nổi một nụ cười. Hai cha con nhìn nhau hồi lâu, Nguyễn Kháng Nhật đột nhiên lên tiếng:

“Trong ba đứa con trai, con là đứa giống ta nhất. Đi đi! Ở khu mộ tổ của nhà họ Nguyễn có một kho báu mà tổ tiên đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tích góp qua nhiều năm. Con hãy đợi đến khi thời cơ chín muồi... Ta già rồi, cái nhà này sau này sẽ do con cai quản.”

Nguyễn An cố đè nén sự phấn khích tột độ trong lòng. Bao nhiêu năm qua, cuối cùng ông ta cũng đã đợi được cơ hội để nắm quyền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cai quản gia đình này. Nhưng ông ta đã quen che giấu cảm xúc nên vẫn theo thói quen cúi đầu vâng dạ trước mặt cha mình.

Nguyễn Kháng Nhật vô cùng hài lòng: “Đi đi! Khi tình hình chưa thật sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ ràng, tuyệt đối không được tự ý sử dụng số tiền đó.”

Bên ngoài cửa, một bóng lưng gầy gò lặng lẽ rời đi. Trong bóng tối,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt của bà cô cả nhà họ Nguyễn ánh lên vẻ oán độc.

Dựa vào cái gì chứ? Đều là con cái ruột thịt của ông già, vậy mà bố lại để lại hết gia sản cho chú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ba, trong khi lại ép con gái của mụ ta phải xuống nông thôn ở tận miền Tây Bắc. Dựa vào cái gì?

Mụ ta phẫn nộ, mụ ta không cam tâm... Ngay trong đêm đó, mụ ta chạy đến khu mộ tổ, tìm kiếm suốt cả một đêm. Đừng nói là mộ nhà họ Nguyễn, mà ngay cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mấy ngôi mộ của các gia đình gần đó cũng bị mụ ta đào bới tan hoang nhưng hoàn toàn vẫn không thể tìm thấy cái gọi là “cơ nghiệp” của nhà họ Nguyễn.

Sáng sớm tinh mơ, mụ ta mình mẩy lấm lem đầy đất cát, vừa lết vừa bò xông thẳng vào nhà: “Bố! Bố! Bố! Con đã lật tung cả khu mộ tổ lên rồi, đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói là vàng bạc châu báu, ngay cả một cọng lông gà cũng không có! Có phải bố đã nhớ nhầm rồi không? Bố giấu tiền ở chỗ nào khác rồi phải không?”