Lục Nghị buông tay ả ra, lùi lại một bước: “Điều tra cô? Tôi không rảnh đến mức đó. Anh trai của một trong những đối tượng mập mờ của cô chính là chiến hữu của tôi, thư từ đều đã được chuyển đến tận tay tôi rồi, có cần tôi phải nói thêm gì nữa không?”
“Anh vu khống tôi! Anh vì mụ đàn bà đã sớm gả cho người khác ở bên cạnh anh mà vu khống tôi! Lục Nghị, Đan Tĩnh, tôi sẽ về nói cho ông nội, nói cho chú hai biết. Các người cứ chờ đấy!”
Những người xung quanh xem náo nhiệt bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ. Ả sợ nếu còn ở lại thêm nữa sẽ bị người ta nhận ra thân phận nên Nguyễn Bảo Châu vội che mặt, khóc lóc bỏ chạy.
Tại sao lại thế này? Tại sao lại thế này? Mẹ con nhà Nguyễn Hiện Hiện có phải là do ông trời phái xuống để đày đọa ả không?
Ả vừa đi khỏi, Lục Nghị và Đan Tĩnh cũng nhanh chóng rời đi. Hai người họ tìm đến một con hẻm vắng vẻ. Đan Tĩnh có hơi hoảng hốt, trước khi đi, đứa cháu gái kia nói sẽ về mách bố chồng và chồng bà ta... Lúc chạy đến đây, đầu óc bà ta trống rỗng không suy nghĩ bất cứ điều gì, bây giờ trở về thì phải làm sao đây?
Lục Nghị châm một điếu thuốc, thấy trên mặt bà ta thoáng hiện vẻ lo lắng, anh ta liền vội dụi tắt điếu thuốc.
“Thím đừng hoảng! Thím khoan hãy về nhà vội. Nhà họ Nguyễn gả một đứa con gái bệnh tật cho tôi, có phải là muốn nhà họ Lục chúng tôi tuyệt tự tuyệt tôn không? Chuyện này tôi sẽ nhờ ông nội ra mặt.”
Tại nhà họ Nguyễn!!!
Nguyễn Bảo Châu chạy một mạch về nhà, lập tức mách tội Đan Tĩnh một trận tơi bời. Ả nằm rúc trong lòng ông nội mà khóc nức nở. Nguyễn Kháng Nhật vốn đã nói năng không còn rõ ràng, tức giận mắng đứa con trai thứ hai của mình không ra gì.
Ngay lúc trong lòng bà cô cả nhà họ Nguyễn đang hả hê xem kịch vui thì ông cụ Lục đã dẫn theo Lục Nghị tìm đến tận cửa.
Sự thật về việc cháu gái mắc bệnh truyền nhiễm bị phơi bày, Nguyễn Kháng Nhật có chút không biết nói gì để đối mặt với ánh mắt dò xét của vị lãnh đạo cũ.
Rõ ràng ông ta đã muốn đợi hai đứa trẻ kết hôn được một thời gian rồi mới để cho Bảo Châu “phát bệnh”. Đến lúc đó, sẽ không thể nói rõ là ả và Lục Nghị ai là người lây cho ai, nhà họ Lục tự nhiên sẽ không đến hỏi tội, mà sẽ chỉ lo chữa trị tử tế cho cả hai đứa.
Còn bây giờ... ông ta có chút không biết phải đối mặt với tình huống tiếp theo như thế nào. Khí thế của Lục Thiên Minh quá áp đảo.
“Kháng Nhật.” Vị lãnh đạo cũ gọi ông ta: “Từ cái ngày tôi còn là tiểu đội trưởng, cậu đã là lính dưới trướng của tôi. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió gần nửa đời người, tôi có làm điều gì có lỗi với cậu chưa?”
“Nói đi!” Một tiếng quát đó khiến Nguyễn Kháng Nhật đang cụp mắt xuống phải run rẩy toàn thân: “Chưa... chưa có ạ.”
Lục Thiên Minh gật đầu: “Vậy tại sao con bé Bảo Châu mắc bệnh gan mà cậu lại chọn cách vội vàng tổ chức đám cưới và giấu giếm tôi? Cậu rốt cuộc là muốn làm gì?”
Sự việc đã đến nước này, Nguyễn Kháng Nhật biết có giấu giếm cũng vô ích: “Tôi... tôi sợ sau khi ngài biết chuyện sẽ cho hai đứa nó hủy hôn. Sự trong trắng của cháu gái tôi đã trao cho...”
“Hóa ra làm anh em mấy chục năm trời, trong lòng cậu tôi lại là loại người như vậy sao?” Lục Thiên Minh tức đến bật cười. Ông đứng dậy, không muốn nói thêm lời nào nữa:
“Đợi mọi chuyện lắng xuống, hãy để hai đứa trẻ ly hôn đi. Tôi sẽ đưa thằng Lục Nghị đến miền Tây. Lão Nguyễn, cậu có ý kiến gì khác không?”
Nguyễn Kháng Nhật còn có thể nói gì được nữa? Ông ta chỉ biết cúi đầu im lặng.
Vẻ mặt Nguyễn Bảo Châu lúc này dữ tợn xông ra, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Lục Nghị: “Ly hôn? Dựa vào cái gì? Vừa chiếm giữ thân phận vị hôn phu của tôi, lại vừa chiếm đoạt thân thể tôi, bây giờ biết tôi bị bệnh thì liền muốn ly hôn ư? Tôi chỉ hỏi một câu, dựa vào cái gì?”
Cách biệt nhiều năm, Lục Thiên Minh mới lần đầu tiên quan sát kỹ lưỡng đến vậy người cháu dâu mà năm đó chính tay ông đã lựa chọn.
“Con bé Nguyễn! Ông chỉ hỏi cháu một câu, chuyện thằng nhóc này lén lút thích thím hai của cháu, có phải là cháu đã biết từ sớm rồi không?”
Nguyễn Bảo Châu không ngờ đối phương lại đột ngột hỏi vấn đề này, ánh mắt ả thoáng chút né tránh.