Chương 70 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Năm đó bà nội chẳng phải cũng đã cướp ông nội bằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cách này từ tay bà Nghiêm Phượng Hoa đó sao.

Ý cười trong đáy mắt Nguyễn Bảo Châu càng sâu thêm. Lục Nghị đang định đồng ý thì đột nhiên... đồng tử anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta co rụt lại. Người đang chạy như mất mạng về phía này ở đằng xa kia... là Đan Tĩnh ư?

Anh ta không thèm đếm xỉa đến người vợ mới cưới đang định bước tới nắm tay mình, mà sải bước dài về phía Đan Tĩnh đang chạy đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mức thở không ra hơi, một tay vội đỡ lấy cánh tay bà ta: “Thím... thím hai! Thím vội vã như vậy, có chuyện gì gấp sao?”

Đan Tĩnh cũng không biết tại sao sau khi nghe tin Lục Nghị sắp đi đăng ký kết hôn với Bảo Châu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và biết Bảo Châu lại mắc phải căn bệnh đó, bà ta lại bất chấp tất cả mà chạy đến đây.

Bà ta nắm chặt lấy cánh tay Lục Nghị, nội tâm vẫn đang giằng xé, mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải lấy tư cách gì để ngăn cản vở kịch nực cười này đây?

“Lục Nghị! Cậu không thể kết hôn với con bé! Sức khỏe của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bảo Châu không tốt, cần phải lấy việc dưỡng bệnh làm trọng.”

“Cái gì?” Lục Nghị nghe không hiểu lắm. Nguyễn Bảo Châu tuy không thuộc dạng khỏe mạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cường tráng nhưng sức khỏe vẫn luôn tốt, sao đột nhiên lại phải dưỡng bệnh?

Đan Tĩnh nói với giọng điệu đầy lo lắng: “Bảo Châu mắc bệnh gan rất nghiêm trọng, cần phải nhập viện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều trị gấp. Hai đứa đợi con bé bình phục rồi hẵng đăng ký kết hôn cũng không muộn mà.”

Lục Nghị không thể tin nổi, anh ta đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngột nhìn ra phía sau lưng Đan Tĩnh.

“Thím hai, thím đang nói gì vậy?” Phía sau lưng vang lên một giọng chất vấn lạnh đến thấu xương. Đan Tĩnh quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu lại, nhìn thấy Nguyễn Bảo Châu với vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt thì như muốn găm dao vào mình...

Không hiểu sao bà ta lại cảm thấy chột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dạ, chỉ biết cười gượng một tiếng.

Nguyễn Bảo Châu đột ngột xông lên, giáng cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đan Tĩnh một cái tát trời giáng.

Bốp...

“Đồ tiện nhân! Con gái bà còn lớn hơn tôi nửa tuổi, bà là bậc trưởng bối mà lại đi quyến rũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chồng mới cưới của cháu gái mình. Đàn bà trong thanh lâu thời xưa cũng không hạ tiện bằng bà!”

Đan Tĩnh bị cái tát làm cho loạng choạng, bà ta ngơ ngác nhìn xuống mũi chân mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể hiểu nổi tại sao mình lại chạy đến đây sau khi nghe được tin đó.

Rõ ràng... rõ ràng là trước khi con nghiệt nữ kia vạch trần mọi chuyện, bà ta đối với Lục Nghị chỉ đơn thuần là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chăm sóc như một bậc hậu bối, chưa bao giờ có suy nghĩ nào khác. Rốt cuộc là mình đang làm cái gì vậy?

Đan Tĩnh trời sinh đã rất xinh đẹp, ngũ quan nhỏ nhắn thanh tú, làn da được nuôi dưỡng từ vùng sông nước Giang Nam​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn mịn màng và trắng nõn hơn cả một thiếu nữ tuổi mười sáu xuất thân từ phương Bắc như Nguyễn Bảo Châu.

Ánh mắt mờ mịt cộng với vết tát hằn rõ trên má khiến Lục Nghị bùng nổ h*m m**n bảo vệ.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Anh ta tiến lên một bước, giật mạnh lấy cánh tay Nguyễn Bảo Châu rồi chỉ vào Đan Tĩnh.

“Nguyễn Bảo Châu, cô có biết mình trông giống cái gì không? Giống như một mụ đàn bà điên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dã man và ngu dốt! Mau xin lỗi bà ấy, xin lỗi thím hai của cô ngay!”

“Xin lỗi? Anh nằm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mơ đi!”

“Con gái bà ta đẻ ra đã cướp đi phúc khí của tôi, bây giờ bà ta lại đến cướp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đàn ông của tôi. Mẹ con bọn họ... rốt cuộc có phải là đến để trừng phạt tôi không?”

“Lục Nghị, từ nhỏ đến lớn, tôi có làm gì sai trái với anh chưa? Ngay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong ngày đầu tiên tân hôn mà anh lại sỉ nhục tôi như vậy sao?”

Giọng Nguyễn Bảo Châu rất lớn nhưng gương mặt đẫm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lệ của ả trông lại vô cùng xinh đẹp.

Giọng nói của ả đã thu hút đám đông vây xem, bao gồm cả các nhân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên của Cục Dân chính, ai nấy đều tò mò thò đầu ra nhìn ngó.

Lục Nghị hiểu rõ tâm tư của ả, chính là muốn bôi nhọ danh dự của thím hai mình, nhân tiện để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ép buộc anh ta. Vẻ mặt anh ta không khỏi càng thêm lạnh lùng, Lục Nghị tức quá hóa cười:

“Có làm gì sai trái với tôi à? Được! Nếu cô đã không tự biết, vậy thì để tôi nói cho cô hay. Bắt đầu từ hồi cấp ba đã thư từ qua lại với đàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh khóa trên, ở trường học thì cùng lúc mập mờ với ba gã đàn ông khác. Nguyễn Bảo Châu, cô có cần tôi phải gọi tên những gã đàn ông đó ra đây không?”

“Anh điều tra tôi?” Nguyễn Bảo Châu không thể tin nổi, ả không ngờ gã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đàn ông này lại đi điều tra mình: “Anh là đồ lưu manh!”