Ba gã đàn ông đối diện sắc mặt u ám. Sao bọn họ không sớm nghĩ đến việc phải chia tiền ra giấu ở nhiều nơi chứ? Nếu không thì đã chẳng bị đám dân thôn lúc nãy hốt trọn một mẻ.
So với đám con trai, tâm tư của mấy cô gái vẫn tinh tế hơn một chút. Chia tiền ra cất ở nhiều chỗ khác nhau mới giúp Ôn Nhu lẳng lặng giữ lại được một ít. Đáng tiếc, tất cả đều bị Liễu Hạ Thiên tìm ra hết.
Hốc mắt Ôn Nhu đỏ bừng, mặt đầy căm phẫn. Khi nhìn bóng lưng đang hớn hở của Liễu Hạ Thiên, ánh mắt chị ta như một con rắn độc đã tẩm kịch độc.
Liễu Hạ Thiên vui vẻ cầm một tờ Đại Đoàn Kết và một ít tiền lẻ nhàu nát muốn đưa cho Nguyễn Hiện Hiện. Cô nghĩ đến việc số tiền này có lẽ đã được Ôn Nhu giấu trong đáy quần... bèn chỉ chỉ vào chiếc ghế dài bên cạnh, ra hiệu đặt tiền lên đó.
Cô ngẩng đầu nhìn sắc trời. Hoàng hôn đang dần buông xuống phía tây, ráng chiều nhuộm đỏ cả chân trời. Cô thu hồi ánh mắt, nói với năm người họ:
“Buổi chiều tìm được trong chỗ ở của các người là 31 cộng 7 cộng 98, cộng thêm 16 đồng trên ghế này, tổng cộng là 152 đồng. Bất kể là ai trong các người trả nhiều hay trả ít, hay là các người muốn chia đều cho mỗi người 400 đồng thì con số 152 này tôi đã ghi sổ cho các người rồi. Nói cách khác, các người còn nợ tôi 1848 đồng.”
“Tôi không đồng ý chia đều nợ! Ôn Nhu và Diệp Quốc là chủ mưu, bọn họ phải chịu phần lớn!” Liễu Hạ Thiên la lối.
Ôn Nhu đã không còn một xu dính túi, cười lạnh: “Tôi cầu xin cô tham gia à? Nếu không phải mấy người là đám phá đám nửa đường xông ra, có lẽ đã không xảy ra chuyện. Bản thân mình tâm thuật bất chính lại còn đổ lỗi cho người khác lôi kéo. Tôi còn thấy ba cái đồ phá hoại các người mới phải chịu phần lớn đấy.”
Câu nói này nhận được sự tán đồng của Diệp Quốc và sự phản đối của anh em nhà họ Tưởng.
Năm người trông như thể chỉ cần nói không hợp một câu là sẽ lao vào đánh nhau ngay lập tức.
Nguyễn Hiện Hiện ngồi xem kịch trên ghế, ung dung nghịch móng tay. Thấy chưa, chỉ cần khơi mào một chút là đám người xấu này lại tự cắn xé lẫn nhau ngay!
“Được rồi! Khoản nợ này phân chia thế nào, các người tự về phòng mà thảo luận. 152 đồng là quá ít. Trước tối nay, bất kể dùng cách gì, ít nhất phải gom đủ cho tôi 200 “ đồng. Gom không đủ, tôi sẽ đi báo công an.”
“Nguyễn Hiện Hiện! Cô đừng có quá đáng!” Tưởng Văn Minh hai mắt phun lửa, nếu không phải vì đánh không lại, gã ta thật sự muốn xông lên xé nát miệng người phụ nữ này.
Như vậy mà đã là quá đáng rồi ư?
Kiếp trước, bọn họ cắt xén lương thực của cô. Lương thực nhanh chóng bị ăn hết, bọn họ liền ép cô bán rẻ hành lý mang theo. Nhà họ Nguyễn dù có mong cô chết ở nơi xa đến đâu cũng phải giữ thể diện bên ngoài nên lúc cô xuống nông thôn vẫn mang theo mấy món đồ tốt: Quần áo, cặp lồng cơm, phích nước nóng...
Những thứ này chưa dùng được ba tháng đã bị ép bán rẻ cho đám thanh niên trí thức khác để đổi lấy lương thực. Lương thực vừa về đến tay, bọn họ lại tiếp tục cắt xén.
Nhớ lại đủ mọi chuyện ở kiếp trước, đáy mắt Nguyễn Hiện Hiện thoáng qua một tầng lạnh lẽo.
“Không có tiền thì cũng phải có lương thực, không có tiền thì cũng phải có gia tài chứ? Vào thôn mà đổi với người ta. Tôi không cần biết các người dùng cách gì, sau bữa tối phải gom đủ cho tôi 200 đồng. Quá thời hạn, tôi không chờ đâu.”
Nói dứt khoát xong, Nguyễn Hiện Hiện quay về phòng mình ở sân sau, bắt đầu cân nhắc tối nay ăn gì.
Lục lọi một hồi trong không gian. Hôm nay tâm trạng tốt, phải làm một nồi lẩu thập cẩm Đông Bắc. Nghĩ đến sợi miến dong ngấm đẫm nước dùng, lát nữa lại lấy thêm một ít lòng dê trong không gian, nhắm với hai lạng rượu nhỏ... Xì xụp...
Nguyễn Hiện Hiện đang nghĩ mà nước miếng sắp chảy ra thì đột nhiên nhớ tới, mùa này mấy loại rau củ theo mùa như cà tím, đậu đũa, cà chua vẫn chưa chín. Cô cũng chưa lên thành phố, không tiện để biến ra cả một chậu sườn heo hầm miến dong. Đang lúc rối rắm, ngoài cửa vang lên tiếng gõ “cộc cộc”.
Nghe tiếng động này là biết bé ngỗng về rồi. Nguyễn Hiện Hiện ra mở cửa, bé ngỗng mỏ đang ngoạm một con cá trắm cỏ to béo, lạch bạch đi vào.
Nó còn chẳng thèm nhìn Nguyễn Hiện Hiện, đập cánh một cái bay vọt lên cái giá, đặt con cá trắm cỏ vào cái chậu trên giá.