Chương 61 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

...

Trên đường đến văn phòng thôn, tâm trạng của đại đội trưởng rất nặng nề. Nói thật, kết quả xử lý sự việc hôm nay khiến ông đặc biệt không hài lòng. Nếu là trước đây ở chiến trường, kẻ nào dám vươn bàn tay thứ ba về phía đồng đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của mình, ông sớm đã tự tay chặt phăng nó đi rồi! Giờ nhìn lại cô gái mười tám tuổi đang phải nhẫn nhục chịu đựng gánh nặng bên cạnh, trong lòng ông càng thêm khó chịu. Cô bé cũng chỉ lớn hơn con gái mình có hai tuổi.

“Đồng chí Nguyễn, cháu yên tâm! Chú ở đây hứa với cháu, số tiền đó một ngày chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trả hết thì một ngày bọn họ đừng hòng bước chân ra khỏi thôn Bình Đầu.”

Nguyễn Hiện Hiện: “Cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin chú.”

Cô không phải người tốt nhưng cũng sẽ báo đáp những người thật lòng đối tốt với mình! Từ lúc xuống nông thôn đến nay, mặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho cô quậy phá thế nào, mọi sự bảo vệ của đại đội trưởng cô đều nhìn thấy trong mắt, ghi nhớ trong lòng.

“Đồng chí Tiểu Nguyễn này, cháu đã làm được việc tốt gì mà được tận tỉnh khen ngợi vậy?” Thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không khí không ổn, chú kế toán đành bắt chuyện gượng gạo để xua tan bầu không khí.

Chú biết thừa đổi lại là ai mà bị mất 2000 đồng thì đừng nói là tâm trạng không tốt, có khi còn chọc thủng trời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra ấy chứ. Nhưng lát nữa cả đám gặp lãnh đạo mà vẫn giữ cái bộ mặt đưa đám này thì cũng không được.

Nguyễn Hiện Hiện: “Là giúp một việc khá lớn đấy ạ. Trên tàu hỏa anh phiên dịch bị tiêu chảy, cháu đã giúp lãnh đạo trò chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với khách nước ngoài. Cháu đã nói là tiện tay giúp thôi, mà lãnh đạo cứ nhất quyết gửi thư khen, đúng là khách sáo quá!”

Mọi người: [“Việc khá lớn” và “tiện tay giúp thôi” lại cùng xuất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiện trong một câu nói, đúng là được mở mang tầm mắt!]

“Ha ha ha! Đồng chí nhỏ nói không sai! Cháu đúng là đã giúp chúng ta một việc rất lớn.” Dứt lời, một nhóm người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ góc đường đối diện đi tới, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên trạc bốn mươi tuổi, mặc quân phục.

Vóc dáng dung mạo của người đàn ông này ở mức trung bình, thuộc kiểu ném vào đám đông là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không tìm thấy. Nhưng khi ông vừa cất lời, cảm giác tồn tại lại vô cùng mãnh liệt.

Ông chìa một tay ra: “Chào đồng chí Nguyễn! Tôi là Lâm Duệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thông, cảnh vệ của Thủ trưởng Phong. Rất vui được gặp cháu.”

“Mấy hôm trước vừa nhắc tới, Lão Thủ trưởng vẫn còn đang tiếc hùi hụi vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khẩu tài và tính cách của cháu không thể vào Bộ Phiên dịch đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện nắm lấy một bàn tay to lớn của đối phương bằng hai bàn tay nhỏ bé của mình, lắc lắc lên xuống, khí chất ung dung, nụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười tự tin: “Thủ trưởng Phong thật sự quá khách sáo rồi. Cháu tin rằng bất cứ ai gặp phải chuyện đó cũng sẽ đứng ra thôi ạ.”

“Bạn bè đến thì có rượu ngon, sài lang đến thì có súng săn. Không thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để bọn ma Tây đứng trên đất nước chúng ta mà ngang ngược được.”

“Ha ha ha! Nói hay lắm!” Lâm Duệ Thông cười sang sảng, kín đáo ra hiệu cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh cảnh vệ nhỏ phía sau lập tức hiểu ý, tách ra khỏi đám đông.

Mấy người mặc áo Trung Sơn bốn túi nhiệt tình xúm lại, khen Nguyễn Hiện Hiện từ đầu đến chân, từ trên xuống dưới không ngớt lời. Khen đến mức ông trưởng thôn vừa mới uy h**p cô lúc nãy cũng phải tim đập chân run, vội vàng khom lưng đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay làm tư thế mời: “Các vị lãnh đạo, bà nhà tôi ở nhà đã làm mấy món ăn đơn giản. Các vị lặn lội đường xa vất vả, nếu không chê thì lát nữa mời ghé nhà dùng bữa cơm đạm bạc. Mời các vị vào trong trước ạ.”

“Ăn cơm thì không cần đâu.” Lâm Duệ Thông mỉm cười: “Chúng tôi còn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công vụ, chỉ ghé qua thăm đồng chí nhỏ một chút rồi đi ngay.”

Nói rồi, ông chuyển giọng: “Đứa trẻ này là người tốt mà Lão Thủ trưởng luôn miệng nhắc đến đấy. Cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó đến đội chúng ta tham gia lao động, trưởng thôn phải để tâm chăm sóc cho cẩn thận vào.”

Bọn họ đến đây đã chờ nửa tiếng đồng hồ, cộng thêm sắc mặt không mấy tốt đẹp của nhóm người dân thôn này, Lâm Duệ Thông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là hạng người gì chứ, liếc mắt một cái là nhìn ra có chuyện mờ ám, đã cho người đi vào thôn điều tra rồi.

Nghe đối phương gõ trống cảnh cáo, ông trưởng thôn vâng dạ liên hồi, toát cả mồ hôi lạnh, trong lòng thầm rủa Nguyễn Hiện Hiện không biết bao nhiêu lần:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Có tiền không biết gửi ngân hàng à? Không gửi ngân hàng thì nhờ ông ta giữ hộ cũng được. Bây giờ xem náo loạn thành cái chuyện gì đây!”