Chương 57 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

“Tiền đâu? Còn không mau giao ra? Thật sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn vào tù ăn kẹo đồng phải không?”

Liễu Hạ Thiên khóc không ra nước mắt, bọn họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật sự một xu cũng không lấy được mà!

Ông trưởng thôn ra sức nháy mắt với đại đội trưởng, dân thôn cũng nói nhỏ nhắc nhở không được báo công an. Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thư biểu dương từ trên tỉnh chống lưng, danh hiệu Đại đội tiên tiến năm nay chắc chắn nằm trong tay rồi!

Dù cho suất học đại học Công Nông Binh không rơi vào nhà mình nhưng số phân bón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được cấp thêm thì lại liên quan thiết thực đến thu hoạch năm sau của mỗi nhà.

Không biết ai là người khởi xướng đầu tiên, một người bước tới đá ngã Diệp Quốc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ túm lấy cổ áo nhấc bổng hắn lên: “Tiền đâu? Còn không mau giao ra?”

Bị một người đàn ông cao mét tám mấy, vạm vỡ, khỏe mạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dùng một tay nhấc bổng lên không, hắn vừa gấp vừa sợ.

Ngay sau đó lại có thêm mấy người nữa xông lên, đấm đá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ túi bụi vào bốn người họ, bắt họ giao tiền ra.

Cũng có mấy bà thím kéo Nguyễn Hiện Hiện ra một bên an ủi, hứa rằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất định sẽ giúp cô tìm lại số tiền này, bảo cô đừng sốt ruột.

Có thể nói, bản thân người trong cuộc thì bình tĩnh vô cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng dân thôn Đại đội Bình Đầu lại sôi máu tập thể!

Xảy ra chuyện lớn như vậy, lại còn để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lãnh đạo trên tỉnh về bắt gặp...

Đồng chí Nguyễn được tổ chức nêu tên biểu dương lại bị bắt nạt ngay trong đại đội, đừng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là danh hiệu Đại đội xuất sắc năm nay, mấy năm tới cũng đừng hòng mà mong nữa.

Mấy người bị đánh kêu la thảm thiết nhưng vẫn sống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết không khai ra đã giấu tiền ở đâu!

Thấy tình hình có chiều hướng vượt khỏi tầm kiểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ soát, đại đội trưởng nhắm chặt mắt lại.

Thân phận một người lính giải ngũ buộc ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải xử lý nghiêm khắc, báo công an.

Nhưng thân phận đội trưởng lại không cho phép ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn bỏ mặc danh dự của tập thể.

Cuối cùng, sự công chính đã chiếm thế thượng phong. Ngay khi ông chuẩn bị gọi con gái đi báo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công an, ông trưởng thôn đã bước đến trước mặt cô, vội vàng trước khi ông kịp mở miệng.

“Cháu gái! Chuyện này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu tính sao?”

“Phải biết rằng bây giờ cháu cũng là một thành viên của đại đội, nửa đời sau còn phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kết hôn, sinh con ở đây, làm lớn chuyện lên hoàn toàn không có lợi cho cháu.”

“Nghe ta khuyên một câu, giải quyết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ riêng với nhau, được không?”

Lời này nửa khuyên răn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nửa đe dọa.

Cô trông có vẻ như bị chấn động, cắn môi mãi mới lên tiếng: “Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể không báo công an nhưng họ phải bồi thường tổn thất cho tôi.”

Bốn người không phục: “Chúng tôi vốn dĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không lấy tiền của cô mà.”

Thấy cô cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, ông trưởng thôn mừng rỡ, lại thấy bốn người này vẫn ngoan cố, ông ta vung tay: “Mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người đi, vào nhà lục soát cho tôi. Đào sâu ba thước cũng phải tìm ra tiền của thanh niên trí thức Nguyễn cho tôi.”

Bốn người giãy giụa, phản kháng, chửi bới ầm ĩ... cuối cùng cũng chỉ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể trơ mắt nhìn dân thôn xông vào nhà họ lục tung mọi thứ.

“Chỗ thanh niên trí thức Diệp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm được 31 đồng.”

“Thanh niên trí thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Liễu 7 đồng.”

“Anh em nhà họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tưởng 98 đồng.”

Đội trưởng nhìn đống tiền lẻ và tiền chẵn mà dân thôn tìm ra, tức giận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói: “Các người còn không khai, thật sự muốn ngồi tù bóc lịch phải không?”

Bốn người vừa tức vừa vội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng chẳng làm được gì.

“Đội trưởng! Đừng để lãnh đạo đợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lâu.” Chú kế toán thúc giục.

Đội trưởng đã hoàn toàn bị chọc tức, đang định áp giải mấy người này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đồn thì cô khẽ thở dài một hơi, đúng lúc đứng ra:

“Cháu bị mất tiền, lẽ ra phải đưa kẻ trộm ra trước pháp luật. Nhưng bây giờ lại liên quan đến việc bình chọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đại đội xuất sắc, không thể vì chuyện của một mình cháu mà làm liên lụy đến cả thôn trên dưới được.”

“Hay là thế này đi!” Dường như cô suy nghĩ rất nghiêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ túc rồi ngẩng lên đôi mắt trong veo, sáng lấp lánh.

“Bốn người này phải viết một bản nhận tội, ghi rõ toàn bộ đầu đuôi câu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện trộm tiền của tôi hôm nay, số tiền bị trộm, số người tham gia.”

Cô dừng một chút rồi nói tiếp: “Viết xong bản nhận tội thì viết thêm một giấy nợ, quy định trong bao lâu phải trả hết nợ. Trong thời gian đó, mọi thu nhập đều phải ưu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiên để trả nợ, bao gồm công điểm, lương thực, tiền sính lễ, của hồi môn và bất kỳ khoản thu nhập tài chính nào khác, cho đến khi trả hết khoản nợ 2000 đồng.”

“À đúng rồi! Phải thêm một điều nữa, mấy người không được lười biếng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chây ì, không được cố ý kéo dài thời gian trả nợ.”