Nguyễn Hiện Hiện vơ lấy chiếc túi, vội vàng lật tìm rồi cả người cô như đứng không vững, đột ngột quay đầu lại.
“Đại đội trưởng! Một nghìn đồng tiền ra ở riêng và một nghìn đồng tiền bồi thường trong túi của cháu mất hết rồi! Tổng cộng là hai nghìn đồng, toàn bộ đã bị tráo thành báo cũ!”
“Cái gì? Hai nghìn đồng?” Trưởng thôn kinh hãi. Quỹ công của cả cái xã này cộng lại còn không được hai nghìn đồng. Ông ta giận dữ quay phắt lại, bức ép Diệp Quốc: “Tiền đâu?”
Đối diện với ánh mắt âm u như muốn ăn tươi nuốt sống của ông trưởng thôn, hắn nghiến chặt răng. Hai nghìn đồng cái con khỉ, bọn họ một cọng lông còn chẳng tìm thấy!
Thấy bọn họ ngoan cố cứng đầu như vậy, ông trưởng thôn cười lạnh một tiếng: “Hướng Hồng Quân! Báo công an đi, hai nghìn đồng đủ cho mấy cái đồ xương trộm này ăn kẹo đồng rồi!”
Nghe đi nghe lại mấy từ như “đồ xương trộm”, “ăn kẹo đồng”, Liễu Hạ Thiên tự cho mình là vô tội không thể chịu đựng được nữa, một tay chỉ loạn xạ vào đám Diệp Quốc và gào lên:
“Là bọn họ, là bọn họ lên kế hoạch trộm tiền của cô, tôi chỉ vì tò mò nên mới đi theo xem náo nhiệt thôi. Đại đội trưởng, đại đội trưởng ơi, ông tin tôi đi, tôi thật sự không lấy một xu nào hết.”
“Thanh niên trí thức Liễu nói đúng đấy ạ. Chúng tôi đều phát hiện hành tung của hắn mờ ám nên mới muốn đi theo ngăn cản, đến nơi mới phát hiện trong túi của thanh niên trí thức Nguyễn vốn dĩ không có tiền, toàn là báo cũ thôi.”
Chuyện đã đến nước này, hai anh em nhà họ Tưởng đồng thanh hất nồi, còn nhấn mạnh rằng trong cái túi đó chẳng có đồng nào. Ả ta vội vàng gật đầu lia lịa phụ họa.
Diệp Quốc nghiến răng, đôi mắt vằn lên những tơ máu ghi nhớ sâu sắc từng gương mặt đáng ghét rồi cúi gằm đầu xuống.
“Là tôi, là tôi đã nảy sinh lòng tham! Nhưng đại đội trưởng ơi, ông tin tôi đi, trong cái túi đó thật sự chỉ có báo cũ thôi.”
Phủ nhận hoàn toàn là điều không thể, thà cứ cắn chết rằng trong túi không hề có tiền.
Đại đội trưởng lộ vẻ nghi ngờ, cô liền lên tiếng: “Vậy thì báo công an đi ạ. Hai nghìn đồng, cả nửa đời sau của tôi đều trông cậy vào số tiền này. Tiền mất rồi, tôi cũng sống hết nổi rồi.”
Ông đưa mắt nhìn sang Hướng Noãn: “Con đạp xe đạp, lên huyện mời công an về.”
Hướng Noãn gật đầu, định đi ngay.
Thấy họ làm thật, Diệp Quốc hoàn toàn hoảng loạn: “Không được báo công an, không được báo công an! Nguyễn Hiện Hiện, trong túi có tiền hay không, trong lòng cô tự biết rõ nhất. Lần này là do tôi bị ma xui quỷ khiến, cô cũng không có tổn thất gì, tôi bằng lòng xin lỗi bồi thường, cô thấy thế nào?”
“Đúng đúng! Hiện Hiện, lẽ ra lúc cô mới xuống nông thôn, tôi không nên bắt nạt cô. Tôi sai rồi, chỉ cần không báo công an, tôi sẽ xin lỗi cô, sau này không dám nữa đâu!”
Những lời chỉ trỏ và ánh mắt như nhìn thứ gì đó bẩn thỉu của dân thôn khiến Liễu Hạ Thiên vô cùng suy sụp.
Bọn họ ôm lấy ống quần của cô mà khóc lóc, lớn tiếng cầu xin tha thứ.
Trong lòng Tưởng Văn Lễ hiểu rõ, cô đã giăng ra cái bẫy này, dù công an có đến điều tra thì e rằng cũng chẳng tra ra được gì. Gã không muốn phải ngồi tù bóc lịch, trong lòng vừa hối hận vừa sợ hãi, chỉ có thể van xin.
Cô đang định nói gì đó thì chú kế toán mồ hôi nhễ nhại vui mừng chạy từ văn phòng thôn ra.
“Ông đại đội trưởng! Ông ơi! Tin tốt lành! Có lãnh đạo trên tỉnh về gửi thư khen cho thanh niên trí thức Nguyễn của thôn ta đấy!”
Hôm nay chú kế toán ở lại đội tính sổ sách nên không tham gia vụ việc trên núi, chạy đến gần mới phát hiện có gì đó không ổn, giọng nói dần yếu đi.
Cái gì... Có người trên tỉnh về? Lại còn về để trao thư khen cho cô?
Cả người đám Diệp Quốc mềm nhũn ra, hai mắt thất thần, miệng lẩm bẩm: “Tiêu rồi! Tiêu thật rồi!”
Ngược lại, đại đội trưởng lại kích động nắm lấy tay cô: “Tiểu Nguyễn! Cháu đã làm gì thế? Mà có thể khiến người trên tỉnh về tận nơi? Nhanh, nhanh lên! Mau theo chú đi gặp lãnh đạo.”
“Tiền của cháu còn chưa tìm lại được mà!” Cô nhắc nhở. Làm gì ư? Chắc là lá thư biểu dương mà lão Phong đã hứa với cô trên tàu hỏa đã đến nơi rồi, thời gian vừa khớp một cách hoàn hảo.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên.
Tâm trạng kích động của ông nguội lạnh ngay tức khắc. Ánh mắt như muốn giết người của ông bắn về phía đám Diệp Quốc, gầm lên khiến cả đám giật nảy mình.