Chương 55 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Tưởng Văn Minh và Diệp Quốc liếc nhau, tranh nói trước mấy bà thím: “Là cô thanh niên trí thức Nguyễn đó. Gieo trồng vụ xuân vất vả quá, chúng tôi chỉ muốn tranh thủ về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghỉ một lát. Là cô ta dẫn một đám người xông vào, không chỉ vu khống chúng tôi trộm đồ của cô ta, mà còn la hét đòi đánh đòi giết chúng tôi nữa chứ.”

“Đúng vậy!” Vẻ mặt Diệp Quốc đau đớn tiếp lời: “Chúng tôi còn chẳng hiểu chuyện gì xảy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra đã bị đánh đập. Đại đội trưởng, ông nhất định phải làm chủ cho chúng tôi!”

Liễu Hạ Thiên cứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc nức nở.

Màn diễn xuất tình sâu nghĩa nặng của bốn người khiến dân thôn cũng thấy bất bình thay. Nguyên nhân không có gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác, chính là vì mấy bà thím này ngày thường hay tác oai tác quái trong thôn, khiến chó ghét người chê.

“Hôm kia bà “Trúc” dọa con nhà tôi, bảo ăn kẹo sâu bò vào răng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi cạy kẹo từ miệng thằng bé ra, nhét luôn vào mồm mình.”

“Đúng! Gà nhà bà Vương Cúc Hoa không trông cẩn thận chạy rông, bà ta lại cứ bảo nó đẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trứng nhà tôi, bắt tôi trả. Không trả là bà ta nằm ườn ra cổng khóc lóc om sòm.”

“Bà Thẩm Mai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hoa thì...”

Mọi người bảy mồm tám lưỡi, nhao nhao kể tội. Đại đội trưởng đau cả đầu. Ba bà thím ngày thường ngang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngược càn rỡ lúc này lại lộ vẻ hả hê. Đám người Diệp Quốc nhìn nhau, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nguyễn Hiện Hiện “chậc” một tiếng, đứng dậy đi đến trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hướng Hồng Quân: “Đại đội trưởng! Cháu muốn báo công an.”

Vừa dứt lời, cả sân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lặng ngắt như tờ.

Giọng cô không lớn, còn mang theo tiếng nức nở nhưng lại rõ ràng từng chữ: “Cháu cùng bốn bà thím quay về để gọi ngỗng. Vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mở cửa, mấy người từ trong phòng cháu xông ra, ra tay sát thủ với thím Lan Hoa. Hung khí vẫn còn ở đằng kia kìa!”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cây gậy gỗ dính máu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị đá văng lên đống củi. Ai nấy đều hít vào một hơi khí lạnh.

Diệp Quốc vẫn muốn chối cãi: “Chúng tôi đó là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự vệ, là các người xông vào đánh trước.”

“Đánh rắm!” Ba bà thím đã hoàn hồn, lập tức nổi đóa: “Rõ ràng là các người chui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào phòng của cô thanh niên trí thức, bị chúng tôi bắt quả tang tại trận.”

“Đúng thế. Các người vốn không có ý tốt, bị chúng tôi bắt gặp trong phòng còn dám ra tay đả thương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người. Đồ trộm cướp, lũ giết người! Cô thanh niên trí thức Nguyễn, chúng tôi ủng hộ cô báo công an.”

“Đại đội trưởng, ông không thấy đó thôi, mấy đứa “mặt hoa da phấn” này ra tay là nhắm vào mạng của Lan Hoa đấy. Thôn chúng ta tuyệt đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể chứa chấp loại người này. Báo công an, nhất định phải báo công an cho chúng nó đi bóc lịch, cho chúng nó ăn kẹo đồng!”

Hướng Hồng Quân xuất thân là quân nhân, thông qua dấu vết hiện trường và phản ứng của mấy người, trong lòng ông đã đoán được đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khái. Ông hất cằm về phía Nguyễn Hiện Hiện đang lén lút lau bong bóng mũi: “Cô vào phòng đi, xem mất những gì rồi.”

Lời này chính là đã tin rằng mấy người kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trộm cắp. Đám Diệp Quốc lập tức hoảng sợ.

Nhưng Nguyễn Hiện Hiện lại lắc đầu: “Cháu không vào đâu, vào sẽ phá hỏng hiện trường. Hay là cứ đợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công an đến điều tra đi ạ! Thật không thể giả được, kẻ trộm cũng không chạy thoát được đâu.”

“Không thể báo công an!” Ngoài cổng điểm thanh niên trí thức, một ông cụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùn tịt thở hồng hộc chạy vào, ánh mắt lại vô cùng u ám.

“Báo công an sẽ ảnh hưởng đến việc bình bầu đội sản xuất ưu tú, sang năm sẽ bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cắt giảm bao nhiêu phân bón? Còn cả suất đi học đại học Công Nông Binh nữa.”

“Trưởng thôn!” Mọi người vội vàng nhường đường cho ông cụ. Ông ta đi đến trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt Nguyễn Hiện Hiện, khóe miệng giật giật, nặn ra một nụ cười khó coi.

“Cháu gái! Cháu vào xem mất những gì rồi bảo họ trả lại cho cháu. Nghe ta khuyên một câu, đừng làm ầm ĩ chuyện này lên, lỡ báo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công an rồi, bọn chúng nó cắn chết cũng không khai ra tang vật giấu ở đâu, đến lúc đó cháu lại mất cả chì lẫn chài đấy.”

Ngay cả đại đội trưởng cũng thấy lời này có lý. Quan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trọng nhất bây giờ là xác định xem mất cái gì.

Nếu chỉ là vài hào một đồng thì ông có thể tự mình xử lý. Nhưng nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ số tiền quá lớn... thì bắt buộc và cũng chỉ có thể, báo công an.

Dường như Nguyễn Hiện Hiện đã bị thuyết phục, cô mời đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội trưởng và trưởng thôn cùng mình vào phòng kiểm tra.

Căn phòng không hề bị lục lọi bừa bãi. Nổi bật nhất là một chiếc túi đeo hông màu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xanh quân đội nằm mở toang hoác giữa giường gạch, mấy xấp báo cũ rơi vãi ra ngoài.