Chương 54 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Một cú đá xoay trúng ngay vào eo bụng của Liễu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hạ Thiên đang định lẻn ra ven tường bỏ chạy...

Chỉ trong nháy mắt, ba người đứa thì bay ngược​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra sau, đứa thì la hét thảm thiết.

Nguyễn Hiện Hiện nhe răng cười với Diệp Quốc đang lộ rõ vẻ kinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàng, nói bằng khẩu hình miệng: [Chờ các người lâu lắm rồi!]

Tiếp đó, cô không chút nể nang, vung tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ táng cho hắn một bạt tai trời giáng.

Theo quán tính Diệp Quốc xoay một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vòng 360 độ tại chỗ!

Ba bà thím vừa thoát nạn lúc này mới hoàn hồn, vội gân cổ lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ la hét xé lòng: “Người đâu, cứu mạng với! Có người giết người!”

Nửa giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau...

Đại đội trưởng đang nghiêm túc dẫn đội hái nấm trên núi thì thấy con gái mình thở hồng hộc chạy lên, một tay chống vào cây, một tay chống hông,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói đứt hơi: “Không, không hay rồi bố ơi! Trong đội có người đột nhập vào nhà ăn trộm, còn, còn đánh người ta bị thương, chảy nhiều máu lắm...”

“Có án mạng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à?”

Đại đội trưởng tối sầm cả mắt, Hướng Noãn vội vàng chạy lên đỡ lấy, giọng nói đầy gấp gáp: “Con cũng không rõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, bên điểm thanh niên trí thức cứ la “giết người” inh ỏi, lúc con chạy đến thì thấy đầy máu dưới đất.”

Giữa sườn núi lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao của dân thôn. Có người chửi đám thanh niên trí thức đúng là chẳng đứa nào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “dễ xơi” nên tống cổ về nơi chúng nó đến. Có người thì vẻ mặt hớn hở, chẳng nói chẳng rằng cắm đầu chạy xuống núi.

Hướng Hồng Quân giao cây súng săn trong tay cho thợ săn rồi dặn dò cán bộ đại đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mau chóng đưa dân thôn về thôn, hoạt động hái lượm hôm nay kết thúc tại đây.

Nói rồi, ông dẫn đầu lao xuống chân núi. Dân thôn cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chẳng cần ai gọi, lục tục bám theo sau chạy cùng.

Cách đó không xa, Ôn Nhu ngã phịch xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất. Chị ta biết, mình tiêu rồi!

Diệp Quốc xảy ra chuyện, chị ta không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thoát được, nhất định không thoát được!

...

Lúc đại đội trưởng chạy như bị lửa đốt đít đến điểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức, bên trong đang náo nhiệt tột độ...

Tiếng khóc, tiếng chửi, tiếng xin tha mạng, đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi âm thanh đan xen vào nhau!

Bùi Lan Hoa bê bết máu me nằm trên đất, trên trán có dấu vết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của việc đắp tro bếp, máu đã cầm lại nhưng người vẫn chưa tỉnh.

Ba bà chằn nổi tiếng cứng đầu trong đội của ông đang hợp sức vây đánh đám thanh niên trí thức.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Người thì giơ cái sàng lên đập, người thì dùng chân đạp, Thậm chí có người... còn xông vào cắn.

Tưởng Văn Lễ bị cắn đến mức “oai oái” kêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ la thảm thiết, chạy trốn tán loạn khắp sân.

Trong khi đó, cô thanh niên trí thức Nguyễn nhỏ bé mềm yếu lại đang ngồi trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bậc thềm, nước mắt rơi lã chã. Hướng Hồng Quân lườm một cái sắc lẹm.

Cái “món hàng” này nhìn thì đáng thương thật nhưng trực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giác mách bảo ông kẻ chủ mưu chính là cô!

Ông lớn tiếng gầm lên: “Dừng tay! Tất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả dừng tay lại cho tôi!”

Nhưng mấy bà thím vừa mới bị một phen hú vía, lại còn bị Nguyễn Hiện Hiện cố tình hay vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý khích bác, đang lúc trút hết nỗi sợ hãi trong lòng, làm sao chịu ngoan ngoãn nghe lời?

Đám người Diệp Quốc vốn đã bị Nguyễn Hiện Hiện đánh cho trọng thương, giờ lại bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mấy bà thím vây đánh, nhìn thấy đại đội trưởng cứ như thấy cứu tinh.

Họ chạy như điên về phía ông: “Cứu mạng! Cứu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng! Mấy mụ điên này muốn giết người!”

“Nếu chúng tôi thật sự xảy ra chuyện gì, đại đội trưởng, ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thoát khỏi liên can đâu, mau cản bọn họ lại!”

“Phì!” Bà Vương Cúc Hoa đang hăng máu “phì” một tiếng. Nếu không phải cô thanh niên trí thức Nguyễn kia đá cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà một cước vào lúc then chốt thì giờ này bà cũng đang nằm thẳng cẳng giống như Bùi Lan Hoa rồi.

Bà túm tóc Liễu Hạ Thiên, tát tới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tấp vào mặt ả ta hai cái.

Liễu Hạ Thiên rách cả khóe miệng, bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tát cho hai mắt nổ đom đóm.

Đại đội trưởng sa sầm mặt, đứng giữa một đám dân thôn và thanh niên trí thức đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rượt đuổi vòng quanh mình, trầm giọng quát: “Mấy người vào đây, tách bọn họ ra!”

Dân thôn đứng xem náo nhiệt đã đợi từ lâu, lập tức ùa vào,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xoa tay múa chân, đè nghiến đám người Diệp Quốc xuống đất.

Ba bà thím “Mai, Trúc, Cúc” nhân cơ hội bồi thêm mấy đạp, thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại đội trưởng sắp nổi giận thật mới hậm hực thu chân về.

Điểm thanh niên trí thức bừa bãi tan hoang. Rau dại phơi trong rá, quần áo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phơi trong sân, cả cái gáo múc nước cũng bay tứ tung khắp sân.

Ông đảo mắt nhìn một vòng, trước tiên sai người đưa Bùi Lan Hoa đang hôn mê bất tỉnh đến trạm xá, sau đó mới trầm giọng hỏi:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Nói đi! Xảy ra chuyện gì? Không đi làm, không lên núi, trốn ở đây tụ tập gây sự, các người cũng giỏi giang thật đấy!”