Chương 50 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Sáng hôm sau khi đi làm, cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người cô sảng khoái tinh thần.

“Hừ! Nhà có điều kiện hay gì? Ngày nào cũng ăn bánh bao!” Liễu Hạ Thiên nhìn Nguyễn Hiện Hiện đi lướt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua trước mặt, đến từng sợi tóc cũng toát lên vẻ vui sướng, không nhịn được mà “hừ” một tiếng.

Ba ngày liên tiếp, những tin đồn trong đội sản xuất về việc cô có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vấn đề về thành phần, tư tưởng không tích cực ngày càng lan rộng.

Ngoại trừ Thẩm Mai Hoa là người mê buôn chuyện nhất và Lý Đại Chuỷ là người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạo dạn thì phụ nữ trong đội về cơ bản đều đi vòng tránh xa cô.

Nguyễn Hiện Hiện tổng kết nguyên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhân thành ba điểm.

Cô có tiền! Thành phần của cô không tốt! Cô có tiền, thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần không tốt, lại còn không cho người khác chiếm hời!

Nhìn thấy cô bị dân thôn tẩy chay, Ôn Nhu và Diệp Quốc vui sướng không nói nên lời. Những cuộc bàn tán về chuyện hai người họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tè ra quần và giặt quần áo, giờ đều đã đổi thành chuyện bà nội của Nguyễn Hiện Hiện bị hạ phóng vì lý do gì.

Người như vậy ở lại đội sản xuất liệu có ảnh hưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến việc bình chọn “Tập thể ưu tú” hay không?

Dư luận này tự nhiên là do Ôn Nhu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và Diệp Quốc ngấm ngầm dẫn dắt.

Vào ngày nhà của Mộc Hạ được xây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xong, bầu trời lất phất mưa bay.

Chị đã được như ý nguyện dọn vào ở trong căn phòng của riêng mình. Theo nguyên văn lời của Mộc Hạ là: “Ở cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng kia, trước khi đi ngủ chị đều phải rắc bột xua côn trùng, lúc nào cũng phải đề phòng rệp bò lên người.”

Do trời mưa, buổi chiều không phải lên công trường, Mộc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hạ liền rục rịch chuẩn bị bữa cơm tân gia.

Chị không thể chờ cho giường sưởi khô hẳn rồi mới dọn vào: “Ngủ trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái giường ghép bằng rương gỗ còn sướng hơn cái giường chung kia.”

“Cái rương gỗ đó cũng bền thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đấy.” Nguyễn Hiện Hiện cảm thán.

Mộc Hạ nổi giận: “Nguyễn! Tiểu! Hiện! Da​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em lại ngứa rồi phải không?”

Thân hình vạm vỡ của “chị đại” nổi giận trông rất đáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sợ, chị đã đuổi cô chạy ba vòng quanh sân sau.

Nguyễn Hiện Hiện với bím tóc tết bị bung lỏng ngồi trước chậu rau, vẻ mặt Nguyễn Hiện Hiện đầy oán hận. Sức cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ ràng lớn hơn Mộc Hạ nhưng lại không có nhiều chiêu bằng chị, lần nào cũng là người bị bắt nạt.

“Mà này Hạ Hạ, hình như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị gầy đi thì phải?”

“Thật à?” Mộc Hạ bước những bước nặng nề chạy vào nhà, lấy ra một chiếc gương soi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn nhỏ hơn cả mặt mình mà cố sức soi, giọng nói cười hi hi truyền ra:

“Đừng nói nữa, gầy đi thật này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít nhất cũng phải năm cân.”

“Ừm! Nhìn là thấy gầy rồi. Muốn biết con số chính xác, hôm nào lên thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phố ghé qua trạm lương thực, trong trạm có cân đấy, có thể mượn dùng.”

Cô vừa nói xong, khuôn mặt đang cười của Mộc Hạ lại sầm xuống:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em là cái “máy dập tắt chủ đề” hiệu gì thế hả?”

Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện lóe lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô mím bờ môi nhỏ cười!

Vẫn là cái sân sau đó, vẫn là những thành viên ban đầu, chỉ là lần này thiếu mất đại đội trưởng đội sản xuất. Lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi gọi, ông bảo là bận cũng không biết là bận thật, hay là ngại vì cứ toàn ăn đồ của lũ trẻ con.

Nguyễn Hiện Hiện tặng một cặp tạ tay phiên bản đá xanh cỡ lớn. Mặc dù bề ngoài của nó không liên quan gì lắm đến tạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay nhưng đây cũng là do chính tay cô lên núi vác đá về, dùng cái đục nhỏ đẽo gọt từng chút một mà thành.

Cô hai tay chống cằm, vẻ mặt cô đầy mong đợi nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Mộc Hạ đang bị sốc, vui vẻ hỏi: “Thích không?”

Giây tiếp theo, trong sân vang lên tiếng gầm của mãnh nữ: “Nguyễn Hiện Hiện! Em không keo kiệt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ ra dù chỉ một xu để chuẩn bị quà cho chị thì em sẽ chết à?”

Rượu đã qua ba tuần, thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn cũng đã ngấm.

Trần Chiêu Đệ vừa về đến sân trước liền bị Liễu Hạ Thiên chặn lại trong phòng. Nhìn cô gái không những không bị gió thổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắng phơi làm cho xấu đi, ngược lại còn mập lên một chút, trông có da có thịt hơn, Liễu Hạ Thiên cười lạnh:

“Ối! Đây không phải là một trong “ba đóa kim hoa” của sân sau sao? Còn quay về đây làm gì? Sao thế?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Người ta ra ở riêng, ăn sung mặc sướng, sống cuộc sống tốt đẹp rồi, sao không dắt cô theo cùng?”

Đối diện với ánh mắt Trần Chiêu Đệ cắn môi đầy bướng bỉnh, Liễu Hạ Thiên che miệng cười duyên: “Sẽ không phải là do​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai người kia xem thường xuất thân của cô, chê cô nghèo kiết xác nên không thèm chơi với cô nữa đấy chứ?”

Hốc mắt Trần Chiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đệ đỏ hoe!

Ôn Nhu đang ngồi vá quần áo ở đầu giường sưởi dùng kim gãi gãi da​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu, cười nói: “Hạ Thiên! Cô đừng chọc vào nỗi đau của người ta nữa!

Tôi mà nói, hai người kia hoàn toàn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không coi cô ấy là bạn tốt.

Nếu không thì đều là người không thiếu tiền, mỗi người góp hai mươi đồng, hoặc là xây cái nhà của Mộc Hạ to ra một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút, sao lại không thể kéo cô ấy theo? Còn để cô ấy một mình ở đây gánh chịu cơn giận của cô à?”

“Các cô câm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệng!”

Đúng vậy! Tại sao lại không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể kéo mình theo?

Trong đầu vừa mới nảy ra ý nghĩ này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Trần Chiêu Đệ vội lắc đầu nguầy nguậy!

Không! Không phải thế! Hiện Hiện và Mộc Hạ đều đối xử với mình tốt như vậy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao mình lại có thể nảy sinh ý nghĩ như thế dù chỉ trong chốc lát?

Trần Chiêu Đệ tự khinh bỉ bản thân, chui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào trong chăn trùm đầu khóc lớn.

Ôn Nhu và Liễu Hạ Thiên nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau, cả hai đều mỉm cười!

Trước giờ tắt đèn, Ôn Nhu đứng dậy đi ra nhà xí. Vừa “giải quyết” xong, đang chuẩn bị về phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngủ thì một bàn tay to khỏe từ phía sau vòng qua gáy, bịt chặt lấy miệng chị ta.

“Ưm ưm!!!”

Ôn Nhu kinh hãi mở to mắt. Là ai?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ai đang đánh lén mình từ phía sau?

Ngay khi tim chị ta chìm xuống đáy vực, nghĩ rằng đêm nay mình khó thoát kiếp nạn thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một hơi thở nặng nhọc truyền đến từ sau lưng: “Đừng nói gì, là tôi, Diệp Quốc.”

“Tôi thả cô ra, cô đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có la lên đấy!”

Ôn Nhu gật đầu “ưm ưm”. Mãi đến khi bàn tay to đang bịt miệng chị ta thả ra, chị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta sợ hãi lùi lại ba bước liền, thấy Diệp Quốc không đuổi theo mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh muốn chết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à?”

Đáy mắt Diệp Quốc lóe lên ánh sáng kỳ lạ, giọng nói kìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nén sự hưng phấn một cách yếu ớt: “Trời mưa rồi!”

Ôn Nhu nhíu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày.

Diệp Quốc tiếp tục: “Sau cơn mưa này, trên ngọn núi phía sau sẽ mọc lứa nấm đầu tiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của năm nay. Ngày mai đại đội trưởng nhất định sẽ dẫn cả thôn lên núi hái nấm.”

Ôn Nhu vẫn không hiểu: “Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn nói điều gì?”

Diệp Quốc hít sâu một hơi. Hắn cần người giúp sức, vì vậy cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giấu giếm: “Cô không muốn số tiền trên người Nguyễn Hiện Hiện à?

Ôn Nhu, đừng giả vờ nữa! Ở cái điểm thanh niên trí thức này, cô là người có thủ đoạn âm độc và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tàn nhẫn nhất. Chúng ta hợp tác đi. Ngày mai, cô phụ trách cầm chân Nguyễn Hiện Hiện ở trong núi.

Chúng ta cùng lên núi, nếu lúc này tiền của Nguyễn Hiện Hiện bị mất hết cũng không thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trách chúng ta được. Tôi để ý rồi, cái phòng của cô ta hoàn toàn là không khóa.

Cô chỉ cần làm cho cô ta để cái túi đeo hông đựng tiền mà cô ta đeo hàng ngày ở lại điểm tri​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức và lên núi cầm chân cô ta là được. Số tiền tôi tìm được chia cho cô một nửa, thấy thế nào?”

Trái tim Ôn Nhu đập điên cuồng. Có hai nghìn đồng làm của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồi môn, nhà họ Chử chắc sẽ chấp nhận chị ta chứ?

Ngay sau đó, chị ta lại nhíu mày: “Bắt cô ta để cái túi tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở lại điểm tri thức khó lắm. Diệp Quốc, tôi muốn bảy phần.”

Diệp Quốc bị sự tham lam vô sỉ của chị ta làm cho tức đến bật cười: “Bảy phần? Cô cũng dám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói thật đấy! Tôi là người ra tay, nguy hiểm tôi gánh, kết quả cô lại muốn chiếm phần lớn à?

Hay là chúng ta đổi lại đi? Tôi phụ trách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụ Nguyễn Hiện Hiện đi, cô đến ra tay.”

Đương nhiên Ôn Nhu không muốn tự mình ra tay. Nhỡ đâu vạn nhất, lỡ như lúc chị ta đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra tay mà bị người ta bắt được thì chẳng phải nửa đời sau coi như vứt hết sao?

“Được! Tôi đồng ý với anh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năm phần thì năm phần!”

Diệp Quốc cười: “Ngày mai chúng ta trước tiên sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm thế này, sau đó làm thế này...”

Ngày hôm sau, cơn mưa rả rích đã tạnh, bầu trời vẫn còn xám xịt. Đại đội trưởng quả nhiên đúng như hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người dự đoán, sáng sớm tinh mơ đã thông báo mỗi nhà cử một người, buổi chiều lên núi hái nấm.

Hướng Hồng Quân là một đại đội trưởng rất có năng lực. Ông luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứng trên góc độ của dân thôn để suy nghĩ cho họ.

Tháng tư, chính là lúc lúa mạ vừa mới nảy mầm, chum gạo, hầm rau của nhà nào nhà nấy đều đã thấy đáy, là lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải thắt lưng buộc bụng. Ngọn núi Đại Thanh trù phú sản vật ở phía sau chính là cọng rơm cứu mạng của dân thôn.

Gieo trồng ngũ cốc ít đi nửa ngày cũng không ảnh hưởng đến thu hoạch nhưng nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không lên núi hái nấm, hái rau dại thì thật sự sẽ có người bị đói.