“Sao mày biết bà nội cô ta là phần tử xấu, còn đang cải tạo ở nông trường gần đây?” Diệp Quốc kinh ngạc, chuyện quan trọng như vậy, sao em trai hắn không nói sớm?
Diệp Căn đắc ý nói: “Em học cùng lớp với em họ cô ta. Mấy tin này đều là do em họ cô ta nói cho em biết trước lúc đi đấy.”
Diệp Quốc và Ôn Nhu nhìn nhau, có cái gì đó lóe lên trong đáy mắt họ rồi cả hai lại cùng lúc cúi đầu xuống.
Sân trước đã tắt đèn từ sớm, sân sau cuộc vui cũng đã tàn.
Nguyễn Hiện Hiện nằm trong chăn ấm trên chiếc giường sưởi mới, cảm thấy thư giãn hơn bao giờ hết. Tủ đầu giường và các đồ đạc khác, nhà họ Trương đã mang đến từ trước bữa ăn, hiện giờ đều đã được kê ngay ngắn trong phòng.
Cô nhìn một vòng căn nhà mới của mình, ghi nhớ lại những thứ còn thiếu, chuẩn bị ngày mai vào thành phố một chuyến để lấy bưu kiện, tiện thể kiếm hai tấm kính. Cửa sổ dán bằng giấy không chỉ cản ánh sáng, mà quan trọng là đến mùa đông sẽ bị lùa gió.
Năm nay là năm 74, cách kỳ thi đại học và được trở về thành phố còn ba năm nữa, cô không thể để mình chịu thiệt thòi một chút nào.
Ghi nhớ những thứ cần mua, cần lấy, cô chìm vào một giấc ngủ ngon.
Ngày hôm sau, tiếng kẻng báo hiệu đi làm đầu tiên vừa vang lên, Nguyễn Hiện Hiện đã mở mắt đúng giờ. Cô luộc hai quả trứng, pha một cốc sữa mạch nha rồi ra cửa đi làm công cùng mọi người.
Cô dự định làm việc lề mề cho hết buổi sáng, kiếm đủ công điểm chuyên cần rồi buổi chiều sẽ vào thành phố. Ngoài việc sắm sửa vật tư, mấy ngày trôi qua, bên phía bà nội chắc cũng đã có tin tức, cô phải đi nghe ngóng một chút.
“Nguyễn Hiện Hiện, hai công điểm.” Vẻ mặt Hướng Noãn bất đắc dĩ, ghi hai công điểm vào sổ cho Nguyễn Hiện Hiện.
Hướng Noãn nhìn theo Nguyễn Hiện Hiện đang hiên ngang rời đi như thể vừa nhận được giấy khen.
Khi cô về đến điểm thanh niên trí thức, vừa hay có dân thôn đang bàn bạc với Mộc Hạ về chuyện xây nhà.
“Chuyển cái lán củi đi chỗ khác. Cô xây nhà ở bên trái ấy, vừa hay sát vách bếp lò, mùa đông đốt lò sưởi cho tiện, lại còn có thêm một bức tường lửa để giữ ấm.”
Mộc Hạ thấy không có vấn đề gì, liền gật đầu đồng ý.
Nguyễn Hiện Hiện vừa hay dắt xe đạp tới, hỏi Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ: “Tôi vào thành phố, hai người có đi không?”
Sau khi hai người từ chối, Nguyễn Hiện Hiện một mình đạp xe ra khỏi thôn. Lúc đi lướt qua đám người đang đi làm, cô chạm mặt một trong “Tứ đại Thím” là thím Lan Hoa.
Đối phương đặc biệt nhiệt tình chào hỏi: “Đồng chí Nguyễn vào thành phố à? Ây da! Vừa hay quá, tôi cũng phải vào thành phố có chút việc, cô cho tôi đi nhờ một đoạn nhé?”
Nguyễn Hiện Hiện không định để ý nhưng yên sau xe đột nhiên bị níu lại. Cô quay đầu, nước bọt của thím Lan Hoa suýt nữa thì phun thẳng vào mặt cô.
“Tôi đang nói với cô đấy, không có tai à?”
“Tôi không có tai thì bà cũng không có chân à? Bảo tôi đèo là tôi phải đèo? Tưởng cả thế giới này là mẹ bà chắc?”
Nguyễn Hiện Hiện “chậc” một tiếng, đánh giá bà ta từ trên xuống dưới.
Cô dồn sức đạp một cái, chiếc xe đạp vọt đi như gắn động cơ. Bùi Lan Hoa buộc phải buông tay, đứng tại chỗ chống nạnh chửi ầm lên:
“Bà đây ngồi xe của mày là cho mày thể diện rồi đấy, cái đồ con hoang nhà phạm nhân cải tạo. Hừ! Đáng đời! Đáng đời bà nội mày bị hạ phóng, chết mệt ở nông trường!”
Đạp xe đi được một đoạn, sắc mặt Nguyễn Hiện Hiện trở nên âm trầm. Kiếp trước, bà nội chết ở nông trường, tin tức cô là cháu gái của một phạm nhân cải tạo lan truyền khắp thôn.
Tin đồn thất thiệt nổi lên khắp nơi, trở thành nguyên nhân chính khiến cô bị dân thôn xa lánh.
Lại muốn tái diễn trò cũ sao?
Gió xuân dần trở nên ấm áp, Nguyễn Hiện Hiện đạp xe trên con đường mòn nhỏ hẹp.
Tính toán thời gian, nếu đã giúp bà nội bình an vượt qua kiếp nạn thì không có gì bất ngờ, bà cũng đã nên được ra khỏi nơi đó rồi. Nhưng ngày nào chưa tận mắt nhìn thấy người, ngày đó cô vẫn không yên tâm.
Cô muốn đích thân đi một chuyến nhưng đi đi về về lại tốn quá nhiều thời gian. Không biết nếu dùng lý do ông cụ Nguyễn lại chết rồi để xin đội sản xuất nghỉ phép, đại đội trưởng có tức điên lên không?
Phải tìm người dò hỏi tin tức trước đã.
Đến bưu điện, Nguyễn Hiện Hiện không vội nhận bưu kiện mà đứng trước máy điện thoại, căng thẳng bấm một dãy số đã thuộc nằm lòng.
“A lô! Đây là Quân khu Hoa Đông, xin hỏi tìm ai ạ?”
“Tôi tìm Nguyễn Quân, Phó Trung đoàn trưởng Nguyễn ạ.”
Giọng cô gái ở đầu dây bên kia rất ngọt ngào, bảo cô mười lăm phút sau hãy gọi lại.
Nguyễn Quân là con trai cả của ông cụ Nguyễn, là anh em sinh đôi cùng trứng với bố cô nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược.
“Con không chê mẹ khó, chó không chê nhà nghèo”. Bố cô đã chọn con đường độc đạo là vứt bỏ người mẹ sa cơ để nịnh bợ ông bố làm quan.
Còn bác cả sau khi biết tin bố mình ruồng bỏ mẹ để cưới người khác, đã ngay lập tức nhập ngũ, với suy nghĩ phải tạo dựng được chỗ đứng để làm chỗ dựa cho mẹ.
Và bác ấy đã làm được, tuổi còn trẻ đã lên đến chức Phó Trung đoàn trưởng, ngay cả ông cụ Nguyễn cũng phải nhìn con trai cả bằng con mắt khác!
Đáng tiếc, sau khi bà nội bị hạ phóng, bác cả tuy không bị liên lụy trực tiếp nhưng lại giậm chân tại vị trí Phó Trung đoàn trưởng suốt nhiều năm, không thể tiến thêm một bước nào nữa.
Kiếp trước, sau khi bà nội qua đời, ông cụ Nguyễn đã ép buộc người con trai cả vốn đã sớm cắt đứt quan hệ với mình phải chuyển về thủ đô. Không biết ở giữa đã xảy ra chuyện gì mà bác cả đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ, một năm trước khi cô trở về thành phố.
Người này cũng giống như bà nội, đã bị nhà họ Nguyễn xóa bỏ hoàn toàn.
Khi cô kết hôn với Lục Nghị, chính anh họ cả đã đích thân cõng cô ra khỏi cửa. Lần đó, anh họ đã nói với cô rất nhiều, rất nhiều, giống như... đang trăn trối.
Sự thật cũng đúng như vậy. Nửa tháng sau, tin tức anh họ cả qua đời truyền đến. Ông cụ Nguyễn nói cái chết của anh là do bị vía của cô hại chết, bảo cô sau khi kết hôn thì bớt về nhà họ Nguyễn, để khỏi mang vận xui về cho gia đình.
Người chị họ, dòng dõi duy nhất còn lại của nhà bác cả cũng đã bỏ trốn vào đêm trước ngày cưới. Nghe nói là đã chạy sang bờ bên kia (ám chỉ Đài Loan). Ở kiếp trước, cho đến lúc chết, cô vẫn không nhận được bất kỳ tin tức nào của chị ấy.
Nguyễn Hiện Hiện siết chặt nắm đấm, thầm thề!
Chỉ cần một đứa con cháu nào của Nguyễn Thế Mỹ và bà vợ bé của ông ta được chết yên lành, cô nguyện vĩnh viễn không bao giờ luân hồi nữa!
Cô vẻ mặt vô cảm nhấc điện thoại lên một lần nữa. Vẫn là giọng nói nữ lúc nãy, thông báo rằng Phó Trung đoàn trưởng Nguyễn không có ở quân khu, bảo cô có thể để lại tên hoặc một thời gian nữa hãy liên lạc lại.
Cúp điện thoại rồi lại lĩnh thêm năm kiện hàng lớn từ bưu điện, Nguyễn Hiện Hiện biết rằng bác cả không có ở quân khu, phần lớn là đã ra ngoài làm nhiệm vụ rồi.
Không dò hỏi được tin tức, vậy thì cô chỉ có thể đích thân đi đến nông trường một chuyến. Nếu tối không về kịp thì đành phải phiền “Nguyễn Thế Mỹ” chết thêm một lần nữa vậy!
Cô hì hục buộc năm cái túi hàng to đùng lên xe đạp, chuẩn bị tìm một con đường nhỏ vắng người để ném tạm vào không gian.
Chiếc xe đi ngang qua văn phòng huyện, lướt qua một chiếc xe Jeep màu xanh lá cây. Phong Bạch nghiêng đầu liếc nhìn, hửm? Có một người kẹp giữa đống bưu kiện!
Anh ta đạp phanh một cái, chiếc Jeep dừng lại trước cổng vòm của văn phòng huyện. Anh ta xuống xe, mở cửa ghế phụ và cửa sau, mời mấy vị lão già quần áo rách rưới xuống xe đi vào trong.
Nghe thấy tiếng động phía sau, Nguyễn Hiện Hiện vốn chỉ vừa mới đạp xe được vài mét liền quay đầu lại. Ánh mắt cô và ánh mắt của Nghiêm Phụng Hoa vừa bước xuống từ xe Jeep chạm vào nhau.
Bà nội đã ra khỏi nông trường rồi? Cô vui mừng khôn xiết, đang định vứt xe đạp để chạy tới chào hỏi thì Nghiêm Phụng Hoa nháy mắt với cô một cái rồi khẽ lắc đầu.
Lúc này từ văn phòng huyện có một người đàn ông họ Tề mà cô đã từng gặp mặt ở nhà hàng quốc doanh bước ra, nhiệt tình tiến tới, hơi cúi người bắt tay với từng vị lão già.
Nguyễn Hiện Hiện lúc này mới để ý ngoài bà nội ra, từ trên xe còn có ba vị lão già khác bước xuống, ai nấy cũng đều gầy gò, tinh thần uể oải.
Đây đều là những người bị hạ phóng trong đợt đầu tiên được trở về sao? Nhưng tại sao bà nội lại không cho cô tới nhận người thân? Vô số câu hỏi luẩn quẩn trong đầu cô.