Chương 45 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thấy tình hình này, Ôn Nhu òa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc ngay trước mặt mọi người.

“Không phải như vậy, không phải mà! Sau này các đồng chí nam sẽ phụ trách bổ củi gánh nước, đổi lại tôi mới đồng ý giặt quần áo giúp họ. Phân công rõ ràng, tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vốn là có ý tốt. Tôi thề, tôi chưa bao giờ nói đồng chí Diệp tè dầm hay bất lực, tất cả đều là do cô tự suy diễn và ác ý lan truyền.”

Thấy chị ta khóc lóc thảm thiết, đám dân thôn không biết nói gì hơn. Cô gái này thật sự không hiểu giặt quần áo cho đàn ông có ý nghĩa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì à! Chuyện này mà làm thật rồi đồn ra ngoài... sau này bọn họ còn đi xem mắt thế nào nữa? Nhà chồng ai mà không chê cho được!

“NGUYỄN - HIỆN​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ - HIỆN!”

Hướng Hồng Quân gầm lên một tiếng, cái que khuấy phân này mới xuống nông thôn được mấy ngày?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô đúng là đã chơi thuần thục cái trò mắm muối dưa cà, buôn chuyện đưa lời rồi!

Nguyễn Hiện Hiện lúc này mới tỉnh ngủ hẳn, ngẩng cái đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ lên, hỏi Ôn Nhu đang nhìn cô đắc ý:

“Cái gọi là “phân công rõ ràng” của cô, tôi đã đồng ý chưa? Tôi cần đám tôm tép mềm yếu này giúp bổ củi à? Trừ chú Sở của tôi ra, đám thanh niên trí thức nam đếm hết cả lượt, có ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sức lực bằng được nửa đứa trẻ con trong đội không? Cô thanh niên trí thức Ôn, sửa cái thói hay tự ý quyết định thay người khác đi, cô tưởng mình còn là địa chủ thời xã hội cũ đấy à?”

Nguyễn Hiện Hiện chép miệng một tiếng, vẻ mặt Nguyễn Hiện Hiện đầy chế giễu: “Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn có mấy câu hỏi muốn hỏi anh thanh niên trí thức Diệp đây.”

“Anh không tè dầm thì nhờ người khác giặt quần áo hộ làm gì? Anh không bất lực thì yêu đương tại sao phải lén lút, sợ bố mẹ cô gái kia biết? Anh không ị đùn, không thấy ghê tởm chính mình, sao lại đưa ra cái yêu cầu vô lý đó? Anh thử hỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ các ông các bà ở đây xem, có ai không phải đến lúc không tự chủ được mà tè dầm, mới bắt đầu để con trai con dâu giặt quần, bưng bô đổ phân không? Dựa trên thực tế để suy luận, tôi đưa ra nghi ngờ hợp lý, có vấn đề gì sao?”

Các ông các bà: “???” Họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chột dạ quay mặt đi.

Đương nhiên việc giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp là do con dâu làm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chứ cưới vợ cho con trai để làm gì? Để thờ lên à?

Nhưng lời này bây giờ tuyệt đối không thể thừa nhận, một khi thừa nhận, khác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào tự nhận mình cũng giống như Diệp Quốc ị đùn, đái dầm ra quần.

“Đúng thế! Quần áo của bà già này đều tự mình giặt, đã già đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mức không cử động nổi đâu, việc gì phải để người khác làm giúp?”

Bà mẹ chồng nói câu này bắt gặp ánh mắt trong veo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của con dâu, giọng nói bất giác yếu dần đi.

Tất nhiên, trong đội cũng không thiếu những người có suy nghĩ bình thường, thậm chí họ còn chê con cái giặt quần áo không sạch nên giành làm hết.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Họ vô cùng đồng tình với lời của thanh niên trí thức Nguyễn, đã không ị đái ra quần thì việc quái gì phải để người khác giặt?

“Cô... tôi...” Bắt gặp ánh mắt “mày đúng là đồ thần kinh” của dân thôn, hắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức quá hóa giận xông lên: “Con họ Nguyễn kia, tao liều mạng với mày.”

Bốp! Cô nhấc chân tung một cú đá ngang, Diệp Quốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bay ngược ra ngoài như một con diều đứt dây.

Dân thôn sững​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sờ!

Hắn kia tuy không khỏe bằng đàn ông nhà họ nhưng ít nhất cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải một trăm hai, ba mươi cân, vậy mà cứ thế bay đi?

Ánh mắt họ nhìn cô đều thay đổi. Con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé này ăn sắt mà lớn hay sao?

Đại đội trưởng đau đớn tột cùng, sức khỏe như thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này để đi làm ruộng không tốt hay sao?

Chử Lê đưa mắt nhìn một vòng, xách cổ áo cô lên rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kéo đi: “Cậy mạnh cái gì, trẹo chân rồi chứ gì?”

Nhìn que khuấy phân đang vùng vẫy tứ chi trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không, dân thôn bất giác thấy buồn cười.

Một vở kịch ồn ào hạ màn, mọi người đi làm công vẫn còn đang bàn tán. Họ liếc nhìn Ôn Nhu đang im​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lặng cúi đầu làm việc rồi lại tụm vào nói vài câu. Lại liếc nhìn một cái rồi lại nói vài câu.

Gió nhẹ đưa cuộc đối thoại của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ lọt vào tai chị ta.

“Bọn trẻ bây giờ đúng là không có não, quần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo của đàn ông mà dễ giặt lắm à?”

“Hừ! Tôi nói mà bà cũng tin thật à? Cái trò bắt nạt người mới, tính toán rõ rành rành thế mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nhìn ra? Muốn hủy hoại danh tiếng của người khác là thật, mà lòng dạ xấu xa cũng là thật.”

Ôn Nhu nghiến răng, khó khăn lắm mới trụ được trong tiếng cười nhạo cho đến lúc tan làm. Trong lòng chị ta đầy hận thù quay về điểm thanh niên trí thức thì thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô đang vắt chân chữ ngũ ngồi trên ghế, tay nghịch một cây gậy gỗ. Vẻ mặt cười như không cười của Nguyễn Hiện Hiện khi nhìn thấy chị ta vô cùng chói mắt.

“Về cả rồi à!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vừa hay!”

“Tôi là một người rất dân chủ, đề nghị muốn giặt quần áo giúp các đồng chí nam của thanh niên trí thức Ôn cũng không phải là không có điểm đáng xem xét. Quy tắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũ, hai người một nhóm, thay phiên nhau giặt một tháng. Quy tắc mới, một tháng sau sẽ bỏ phiếu xem có muốn tiếp tục hay không. Bây giờ, ai đồng ý thì giơ tay.”

Cô tự mình giơ cây gậy lên, nụ cười nửa miệng nhìn tất cả mọi người, cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dáng vẻ này không giống giơ tay biểu quyết mà càng giống đang uy h**p hơn.

Mộc Hạ là người đầu tiên giơ tay hưởng ứng. Trần Chiêu Đệ là người thứ hai. Vương Mỹ Lệ và Thái Thục Phân hai cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gái vốn định giả chết, sau khi bắt gặp ánh mắt ác ý không thèm che giấu của cô cũng run rẩy giơ tay.

Liễu Hạ Thiên không giơ tay cũng không phản đối, cười lạnh một tiếng định quay về phòng thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng nói âm u của cô từ sau lưng vọng tới: “Cô muốn rút khỏi tập thể à?”

“Nguyễn Hiện Hiện, cô đừng có quá đáng!”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ả ta đột ngột quay đầu lại.

“Cái con quỷ này” cười vô cùng ngây thơ trong sáng: “Hoạt động tập thể cô không ủng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hộ cũng không phản đối, không phải là muốn rút khỏi tập thể thì là gì?”

Ả ta cũng nhìn ra được cô chính là muốn trị Ôn Nhu. Chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này bản thân ả ta không tham gia sâu nên cũng không sợ.

“Được thôi! Muốn tôi đồng ý thì có một yêu cầu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không được xếp tôi chung nhóm với Ôn Nhu.”

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày, không đồng ý cũng không từ chối.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ả ta lập tức thức thời mà giơ tay lên.

Cô hài lòng mỉm cười: “Chúc mừng đồng chí Ôn, đề án của cô đã được thông qua với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ số phiếu tuyệt đối. Quần áo của tháng đầu tiên sẽ do cô phụ trách giặt giũ.”

“Dựa vào đâu chứ?” Ôn Nhu nghiến răng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắm đấm siết lại kêu “răng rắc”.

“Hỏi hay thật.” Cô cười, ném cây gậy xuống rồi đứng dậy: “Ý là do cô đưa ra. Ai đề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuất, người đó thực hiện. Cái đạo lý đơn giản dễ hiểu như vậy mà cũng không rõ à?”

Hai anh em nhà họ Tưởng nhìn nhau, lập tức về phòng lấy quần áo bẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra đưa cho Ôn Nhu. Có lợi mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc.

Thái Sơn gãi đầu, cậu ta to con, ngày thường hay ra mồ hôi nên quần áo đặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biệt hôi. Khoảnh khắc giao quần áo ra, trong lòng cậu ta vui không kể xiết.

Trong phòng, Diệp Quốc nằm trên giường, mặt mày hắn âm u không nói một lời. Không cần nghĩ cũng biết, từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nay về sau, cái tin hắn đái dầm lại còn “bất lực” chắc chắn sẽ lan truyền khắp cả đội!

Diệp Quốc nghiến nát răng, trong lòng hắn đầy căm phẫn. Thấy em trai mình là Diệp Căn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang thu dọn quần áo bẩn của cả hai, hắn gắt lên: “Mày làm gì đấy?”

Diệp Căn: “Chuyện đã đến nước này, em mang quần áo bẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của hai anh em mình đưa cho Ôn Nhu giặt.”

Một chồng quần áo vừa bẩn vừa hôi thối chất đống trước mặt, Ôn Nhu suýt chút nữa là nôn mửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vì ghê tởm. Chị ta tự an ủi mình, có thể giặt quần áo giúp Chử Lê cũng tốt.

Chị ta cố nặn ra một nụ cười: “Đề nghị này do tôi đi đầu đưa ra, tôi làm gương dẫn đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là chuyện nên làm. Đồng chí Chử, quần áo của anh đâu? Đưa đây tôi giặt chung giúp anh luôn.”

Anh ta thẳng thừng từ chối: “Xin lỗi! Tôi không quen để người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạ chạm vào đồ của mình. Có lòng tốt, xin cảm ơn!”

Nụ cười trên mặt Ôn Nhu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn vỡ nát!

Sân sau, Nguyễn Hiện Hiện đang dùng cái bếp lò chị mới xây xong, ném hành, gừng, tỏi và các loại gia vị vào chảo. Sau đó cô cho chỗ thịt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ba chỉ hôm qua mua ở trong thành phố vào, đảo nhanh tay một lát rồi lần lượt cho xì dầu, đường phèn và các gia vị khác vào.

Đợi mùi thơm tỏa ra thì cho một lượng nước vừa đủ, nấu lửa lớn cho sôi bùng lên rồi vặn lửa nhỏ hầm 15 phút, sau đó cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miến vào, đậy vung nồi sắt lại rồi không quan tâm đến nó nữa. Nửa giờ sau, một nồi thịt heo hầm miến thơm lừng ra lò.

Trong lúc chờ đợi, cô xử lý xong con cá Ngô Học Lương mang đến và con gà rừng Chử Lê xách qua. Chảo nóng dầu nguội, cho thịt gà đã chặt miếng vào xào đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi đổi màu, thêm mớ nấm nhỏ do Trần Chiêu Đệ hái về, lần lượt nêm nếm gia vị, cuối cùng cho nước sôi vào rồi vặn lửa vừa, hầm trong ba mươi phút.

Mộc Hạ đứng bên cạnh phụ việc, bụng chị đã réo mấy lần, mắt chị cứ thỉnh thoảng lại liếc về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía cái nồi sắt lớn, như thể muốn nhìn thủng cả cái nồi đang bốc hơi nghi ngút kia.