Chương 30 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Nguyễn Hiện Hiện:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Trở lại Điểm thanh niên trí thức, nói quyết định của đại đội trưởng cho mẹ Liễu nghe, bà ta lập tức không chịu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn cho người khác xem bộ quần áo vá chằng vá đụp của mình, nói là không có tiền ở nhà khách.

Bà ta còn nói thấy Mộc Hạ vóc người khỏe mạnh, bảo chị ngủ tạm dưới đất một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời gian, trước khi mùa đông tuyết lớn phủ kín núi, bà ta nhất định sẽ đi.

Giờ tan làm đã đến, các thanh niên trí thức cũ lục tục trở về. Có người chào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi một tiếng rồi vội vàng đi nấu cơm, có người thì đứng ở cửa hóng chuyện.

Nguyễn Hiện Hiện và Mộc Hạ nhìn nhau, một người túm tóc mẹ Liễu, một người nhấc chân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà ta lên, đếm 1, 2, 3 rồi trực tiếp khiêng bà ta vứt ra khỏi phòng.

Nhìn mẹ Liễu suýt nữa thì ngã dập mông làm tám mảnh, đau đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chảy cả nước mắt sinh lý, Nguyễn Hiện Hiện chỉ muốn bật cười.

Đây chính là loại đàn bà hai mặt, chuyên bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Kiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước thấy cô tính tình mềm yếu nên đã không ít lần chiếm hời của cô.

Ăn chặn lương thực của cô coi như của mình, lấy quần áo của cô mặc lên người, thậm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí còn muốn gả cô cho thằng con trai vừa mới đi cải tạo về của bà ta...

Mộc Hạ chỉ nhẹ nhàng ném bà ta ra ngoài, vì trên tàu hỏa đã thấy qua thân thủ của đối phương nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết mẹ Liễu sẽ không bị thương. Còn Nguyễn Hiện Hiện thì dùng hết sức, hận không thể quật chết bà ta.

Mẹ Liễu đang khóc lóc thảm thiết, một cô gái mặc áo khoác kẻ ca rô, quần ống đứng, tết hai bím​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tóc sam xông vào. Nhìn thấy người mẹ đáng thương của mình, toàn thân ả ta như xù lông lên.

Sau khi hỏi rõ nguyên do, ả ta xông lên giơ tay định tát người, mà lại chọn đúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái kẻ có thân hình nhỏ nhắn, trông có vẻ dễ bắt nạt nhất là Nguyễn Hiện Hiện.

“Con tiện nhân! Dám bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nạt mẹ tao.”

Chát!!

Liễu Hạ Thiên xoay một vòng, ngã phịch xuống đất, ôm một bên má sưng đỏ, giọng hét chói tai:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Mày dám đánh tao? Tao sẽ tố cáo với đại đội trưởng, gửi mày xuống nông trường cải tạo.”

Ả ta như thể đã nắm được thóp của Nguyễn Hiện Hiện: “Nhìn mày ăn mặc sang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trọng, còn đeo cả đồng hồ, đừng nói là tiểu thư nhà tư bản đấy nhé?

Thảo nào giữa thanh thiên bạch nhật lại dám bắt nạt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dân thường, đúng là thối nát từ trong xương tủy.”

Chát!!

“Á! Mày lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đánh tao!”

Nguyễn Hiện Hiện nhìn lòng bàn tay đỏ ửng của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình, thản nhiên hỏi: “Bình tĩnh lại chưa?”

“Các người, các người đừng cản tôi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để tôi sống mái với nó!”

Liễu Hạ Thiên lại định lao tới nhưng bị hai nữ thanh niên trí thức khác cản lại. Ả ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phản kháng nữa, mà quay sang ôm lấy mẹ mình. Hai mẹ con ôm nhau khóc hu hu.

Cảnh tượng đó khiến mấy nam thanh niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí thức cũng thấy không nỡ.

Cũng phải thôi, mẹ Liễu đâu có ở trong ký túc xá của họ, phần lớn thời gian bà ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn giúp nấu cơm rửa bát, có một người giúp việc miễn phí như vậy ai mà không thích?

Diệp Quốc không thể không đứng ra, mang theo vẻ mặt không đồng tình mà khiển trách: “Vũ khí trong tay là để nhắm vào kẻ thù, chúng ta nên đoàn kết giúp đỡ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẫn nhau, không nên gây chia rẽ nội bộ. Đồng chí Nguyễn! Đánh người là không đúng. Thế này đi, cô bồi thường cho bà thím đây mười đồng, đồng thời xin lỗi.”

Bồi thường cho bà ta mười đồng? Mẹ Liễu đang giả khóc cũng nín bặt, cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con gái nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười.

Nếu bị tát hai cái mà có được một tờ Đại Đoàn Kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ (tờ 10 đồng) thì ngày nào họ cũng có thể bị đánh.

Nguyễn Hiện Hiện mở túi đeo hông lấy ra một tờ bệnh án viết tay, sải bước đến trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt Diệp Quốc đang có ý đồ xấu “chát” một tiếng cũng cho hắn một cái tát.

Một cước đạp ngã hắn xuống đất, lòng bàn chân đè lên xương sườn hắn, Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện dí tờ bệnh án vào mặt Diệp Quốc, giọng nói tàn nhẫn:

“Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn cho rõ! Bệnh tâm thần đừng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là đánh người, tao có giết chúng mày cũng không cần đền mạng, hiểu chưa?”

“Đứng yên đấy, tốt nhất là cô đừng nói gì.” Mộc Hạ cản một nữ thanh niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí thức muốn xông lên đỡ Diệp Quốc, ý cười không hề chạm đến đáy mắt.

Đại đội trưởng đội sản xuất chạy tới liền nhìn thấy một màn thế này, kẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc thì khóc, kẻ bò lồm cồm thì bò, kẻ náo loạn thì náo loạn!

Ông thở dài một hơi, quyết định hai ngày nay phải đi nói chuyện với lãnh đạo huyện, riêng một mình Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít nhất cũng đáng giá cả trăm cân phân bón hóa học, nếu không cho thì ông sẽ “biếu” cô cho người khác.

Ông không nói gì, giật lấy tờ báo cáo kiểm tra trong tay cô, đồng tử co​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rụt lại rồi đột ngột ngẩng đầu: “Thật à? Cô bị bệnh thật đấy à?”

Bệnh án đương nhiên là thật, là Tần Ngũ Gia đã tốn chút công sức mới lấy được, vì chuyện này còn đòi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm của cô mười đồng. Chỉ là bệnh viện không lưu lại hồ sơ gốc, sau này không thể tra ra được.

Hướng Hồng Quân hít vào, thở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra rồi lại hít vào...

“Tất cả chúng mày là ăn no rửng mỡ đúng không? Cậu quản lý điểm thanh niên trí thức kiểu đấy à?”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ông chỉ tay vào Diệp Quốc đang ngã sóng soài không dậy nổi, thấy hắn định nói gì liền quát lớn:

“Đứng dậy rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hẵng nói!”

“Còn cô nữa.” Ông lại chỉ sang mẹ con Liễu Hạ Thiên, vết sẹo dao trên mặt càng thêm dữ tợn: “Cô để mẹ cô dọn vào điểm thanh niên trí thức, đội sản xuất đã đồng ý chưa?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Coi chỗ này của tôi là trạm thu dung, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à? Cho cô một ngày, hoặc là bảo mẹ cô đi, hoặc là cả hai mẹ con cô cùng đi.”

Thanh niên trí thức một khi bị đội sản xuất trả về, nếu bị phân công lại thì chỉ có thể đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ các nông trường ở những nơi gian khổ. Liễu Hạ Thiên run rẩy một cái, mẹ Liễu vội vàng cười xòa:

“Đi! Tôi đi! Nội trong hai ngày này tôi nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định sẽ đi, đại đội trưởng đừng giận!”

Hướng Hồng Quân hừ lạnh một tiếng, đảo mắt nhìn một vòng: “Hôm nay mỗi người có mặt ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây đều bị trừ một công điểm, kẻ cầm đầu gây sự trừ năm công điểm. Giải tán.”

Trước khi đi, ông thản nhiên để lại một câu: “Bệnh nhân tâm thần lúc lên cơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giết người thật sự không phải đền mạng đâu. Các người cứ liệu hồn đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện vùi nửa khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong chiếc áo len cổ cao. Đứa trẻ biết khóc thì có kẹo ăn, quả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồng mềm thì tất nhiên sẽ bị bóp, còn mìn thì không ai dám giẫm. Đạo lý chính là đơn giản như vậy.

Những người vô cớ bị vạ lây, bị trừ mất một công điểm tâm trạng đều không tốt. Bọn họ muốn đổ tội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho kẻ đầu sỏ nhưng lại sợ cô lên cơn nên đành trút giận lên đầu mẹ con Liễu Hạ Thiên.

Người phụ trách nữ thanh niên trí thức là Ôn Nhu thản nhiên nói: “Hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thiên! Bữa trưa hôm nay đành phiền cô với thím lo liệu vậy.”

Phần lớn người trong thôn một ngày chỉ ăn hai bữa, bữa sáng và bữa tối. Điểm thanh niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí thức ngầm mặc định là ăn ba bữa, chỉ là bữa sáng thì tự ai nấy lo.

Liễu Hạ Thiên giận mà không dám nói, kéo mẹ mình hùng hổ đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào bếp. Tiếng bát đĩa bị ném, bị đập loảng xoảng vang lên.

Trở về phòng, Nguyễn Hiện Hiện tiếp tục đan lưới, Mộc Hạ cũng đành chấp nhận số phận mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt đầu dọn dẹp giường của mình. Điểm thanh niên trí thức lại yên tĩnh trở lại.

Vì náo loạn không vui vẻ gì, bữa trưa đương nhiên không có phần của đám thanh niên trí thức mới như họ. Các​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức cũ ăn cơm xong thì tiếp tục lên công trường. Trước khi đi, Ôn Nhu vào phòng cười nói:

“Buổi tối chúng tôi sẽ mời mọi người, tổ chức một buổi tiệc chào mừng, giới thiệu các thanh niên trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức cũ và mới làm quen với nhau. Mọi người nghỉ ngơi một lát nhé, tối đừng đến muộn.”

Mặt trời lặn về tây, những người bận rộn cả ngày trên đồng cũng lục tục về nhà như chim én về tổ.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bầu không khí ở điểm thanh niên trí thức tuy có chút kỳ lạ nhưng cũng coi như là náo nhiệt.

Từng đĩa thức ăn được bưng lên bàn, bắp cải luộc, khoai tây sợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trộn gỏi, toàn là rau củ dự trữ qua mùa đông dưới hầm.

Mộc Hạ lấy lạp xưởng ra xào với một ít đậu que khô, Ngô Học Lương góp nửa con gà quay, Trần Chiêu Đệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm vào mấy miếng đậu phụ kho. Chỉ có duy nhất Nguyễn Hiện Hiện là vác mỗi cái miệng không đến ăn.

Nhưng chẳng ai thèm để ý, thời gian mới trôi qua chưa đầy một ngày, cả điểm thanh niên trí thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã ngầm mặc định rằng chỉ cần cô không chủ động gây sự thì đã là vạn tuế rồi!

Diệp Quốc buổi trưa bị đánh nên không muốn nói chuyện,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiệc chào mừng liền do Ôn Nhu chủ trì.

“Vị này là người phụ trách điểm thanh niên trí thức, tin là mọi người đã biết rồi. Tôi tên là Ôn Nhu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến từ miền Nam, xuống nông thôn đã ba năm, phụ trách quản lý các bạn nữ thanh niên trí thức.”

Giới thiệu xong Diệp Quốc và bản thân mình, chị ta chỉ vào một cặp song sinh: “Tưởng Văn Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và Tưởng Văn Lễ, đến từ miền Bắc, xuống nông thôn được hai năm, là anh em sinh đôi.”