Chương 23 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

...

Trên chiếc bàn ăn được trải tấm khăn sọc ca rô xanh đỏ, bày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biện bánh mì và bít tết mới chỉ ăn được vài miếng.

Một gã đàn ông thấp lùn, chiều cao chỉ độ một mét sáu, đang nghịch ngợm mấy chai rượu trên bàn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay sang nói với Ryan ở bàn bên cạnh bằng thứ tiếng Anh đặc sệt âm hưởng địa phương:

“Ngài Ryan! Tôi không khuyến khích ngài thử rượu của bọn họ đâu. Ngài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có biết rượu trắng của họ được ủ như thế nào không?”

Thấy Ryan tỏ ra hứng thú, Takahashi Rakuki liền thao thao bất tuyệt: “Lên men, chính là ủ ngũ cốc cho đến khi mục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nát, bốc mùi hôi thối, sau đó chắt lấy cái thứ nước vừa thối vừa mục rữa bên trong ra để uống!”

“Phụttt” một tiếng, ở bàn phía trước, một người đàn ông tóc vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt xanh cao lớn phun thẳng ngụm rượu trong miệng ra ngoài.

Hắn vừa mới uống một hớp rượu trắng, lại nghe thêm một tràng của Takahashi Rakuki, liền nổi giận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đùng đùng: “Các người lại dám dùng đồ ăn thối rữa để chiêu đãi ngoại khách sao?

Ôi, lạy Chúa tôi, tôi phải khiếu nại lên Bộ Ngoại giao, khiếu nại các người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lừa đảo dối trá, khiếu nại các người cố ý phá hoại tình hữu nghị!”

Có người hùa theo gây rối, có người vỗ tay tán thưởng. Nhân viên phục vụ trên tàu nghe không hiểu rõ lắm nhưng cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết là khách ngoại quốc đã nổi giận, liền vội vàng rối rít xin lỗi, toa ăn lập tức hỗn loạn cả lên.

Nhóm người Nguyễn Hiện Hiện đứng ở cửa, không vội đi vào. Lão Phong đội mũ lên, che đi đôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt sắc bén của mình, hỏi: “Đám Tây mũi lõ kia lại làm loạn cái gì nữa vậy?”

“Gã lùn tịt kia nói rượu trắng của chúng ta là nước rửa.” Nguyễn Hiện Hiện phiên dịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cách ngắn gọn súc tích: “Gã tóc vàng mắt xanh không vui, đòi khiếu nại.”

Trọng Khải thoáng chút ngạc nhiên, anh ta gật đầu thật mạnh với lão Phong đang nhìn sang. Nguyễn Hiện Hiện đã điềm nhiên bước ra, lúc đi ngang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua quầy bar, cô cầm lấy chai rượu Linh Tuyền Tiên đang được quảng bá chủ lực cho khách ngoại quốc, tự rót cho mình một ly.

Giọng nói trong trẻo vang lên, khẩu ngữ phát âm cực kỳ chuẩn: “Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không đồng tình với lời nói của ngài “bí đao lùn” này.”

Giọng nói của cô trong trẻo và du dương, làn da còn mịn màng và sáng bóng hơn cả loại ngọc bích mỡ dê thượng hạng. Đôi mắt cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cong cong, cô thản nhiên đối diện với vô số ánh mắt hoặc tò mò, hoặc ác ý của đám đông ngoại khách mà không hề né tránh.

“Xay gạo, vo gạo, hấp gạo, đường hóa, ủ lên men... Nếu tôi nhớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không lầm, đây là quy trình ủ rượu sake của quý quốc.”

“Và đó cũng là kỹ thuật ủ rượu đã được lưu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ truyền năm nghìn năm của Hoa Quốc chúng tôi.”

Takahashi Rakuki nghe vậy liền cứng họng, ngay cả việc bị đối phương gọi là “bí đao lùn” cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quên cả phản bác, không thể cãi cùn được nữa, hắn đành chuyển trọng tâm câu chuyện.

“Nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng kỹ thuật lưu truyền năm nghìn năm đó cũng không thể nào so sánh được với rượu vang đỏ thơm nồng đậm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đà, đó mới thật sự gọi là rượu ngon. Còn cái thứ này của các người, cùng lắm chỉ là “nước ốc” (trong veo nhạt nhẽo) mà thôi!”

Rượu vang đỏ được khen ngợi, một vài vị khách ngoại quốc trên toa ăn liền hãnh diện ưỡn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngực, đúng vậy, rượu vang đỏ của họ là loại rượu tuyệt nhất trên thế giới này.

Sự ác ý của Takahashi Rakuki gần như tràn ra từ trong ánh mắt, hắn chỉ chờ người phụ nữ đột nhiên xuất hiện này phản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bác lại mình, nâng rượu trắng lên, hạ bệ rượu vang đỏ, để rồi đắc tội với hầu hết mọi người có mặt ở đây.

“Tôi thích ăn thịt, ngài thích ăn “phân” nhưng tôi sẽ không giống như ngài Takahashi đây, hoàn toàn phủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận “phân”. Bằng không, ngài bảo những quý ông yêu thích cà phê chồn phải làm thế nào đây?”

Nói rồi, cô không cho Takahashi Rakuki cơ hội để cãi lại, mà quay sang nói với Ryan vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nổi trận lôi đình lúc nãy và cũng là nói với tất cả mọi người đang ngồi đây.

“Văn hóa rượu của nước chúng tôi bắt nguồn từ mấy nghìn năm trước và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là một phần quan trọng không thể thiếu trong mỗi dịp lễ trọng đại.”

“Trước khi Hoàng đế đăng cơ, phải dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rượu để tế cáo trời đất.”

“Khi người mới thành hôn, nghi thức bái đường còn phải xếp sau cả nghi thức uống rượu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hợp cẩn. Các vị có biết rượu hợp cẩn thời xưa được uống như thế nào không?”

Các vị khách ngoại quốc đều lắc đầu tỏ vẻ rất hứng thú. Bọn họ có thể đến đây, ngoài việc muốn kiếm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chác ra thì ai cũng mang trong mình sự tò mò vô hạn đối với những truyền thuyết phương Đông thần bí.

Nguyễn Hiện Hiện bưng ly rượu, thướt tha bước đến trước mặt một quý bà xinh đẹp, cô hơi cúi người xuống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cánh tay ngọc ngà cầm ly rượu luồn qua mái tóc vàng óng của người đẹp, uốn lượn quấn quýt...

Cuối cùng, ly rượu vòng về đến bên môi mình, cô nháy mắt với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người đẹp một cái rồi uống cạn ly rượu trong một hơi:

“Phu quân! Chúng ta cùng cạn ly này, từ nay kết tóc se​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ duyên thành vợ chồng, ân ái mặn nồng không nghi kỵ.”

Câu này cô dùng tiếng Trung, các vị khách ngoại quốc nghe không hiểu lắm, chỉ cảm thấy vô cùng dịu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dàng, cứ như thể đang được đưa vào chính động phòng hoa chúc vậy, cảm giác quá chân thực!

Quý bà Lilia xinh đẹp và cao ngạo bị cô trêu cho đỏ bừng cả mặt, vội vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ. Cô gái này cũng thật biết cách “diễn” quá đi?

Ryan nãy giờ vẫn đang xoay xoay ly rượu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hứng thú hỏi tiếp: “Còn nữa không?”

“Đương nhiên là có.” Nguyễn Hiện Hiện đứng thẳng người dậy, gật đầu: “Ngoài việc tế trời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và đại hôn, chúng tôi cũng uống rượu khi tưởng nhớ những người thân đã khuất...”

“Một người và một vò rượu, có thể ngồi trước mộ người thân đã khuất để dốc bầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tâm sự, chuyện vui có, chuyện buồn có và nhân tiện... cầu xin tổ tiên phù hộ.”

“Ha ha ha!” Các vị khách ngoại quốc đều bật cười, cảm thấy khá thú vị: “Cầu xin người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sống còn chẳng ăn thua thì cầu nguyện với người chết thì có tác dụng gì chứ?”

Nguyễn Hiện Hiện: “Đây là một cách thể hiện sự khao khát và mong chờ vào một cuộc sống tốt đẹp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn cũng giống như việc các vị thích réo gọi Thượng Đế vậy, cùng một ý nghĩa cả thôi.”

Các vị khách ngoại quốc đang cười thì bỗng dưng có chút khựng lại, không cười nổi nữa. Người chết của Hoa Quốc mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại có cùng ý nghĩa với Thượng Đế của họ ư? Họ luôn có cảm giác như mình vừa bị chơi xỏ.

Không cho đối phương thời gian để gây khó dễ, Nguyễn Hiện Hiện nói tiếp: “Nói về nguồn gốc của rượu, vậy thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải truy ngược về tổ tiên của tất cả chúng ta đang ngồi ở đây, đó là “vượn hầu ủ rượu”.”

“Tổ tiên của chúng ta thích tích trữ hoa quả vào những hốc đá khi đến mùa trái cây chín rộ, trải qua quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trình lên men tự nhiên, chúng sẽ tạo thành một loại chất lỏng màu hổ phách mang theo hương thơm của trái cây.”

“Uống vào có thể kéo dài tuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thọ, giúp tinh thần tỉnh táo.”

“Tương truyền, vị vua đứng đầu Tam Hoàng Ngũ Đế là Hiên Viên Hoàng Đế, trong một lần chinh chiến đã bị tập kích, tính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng ngàn cân treo sợi tóc. Vào lúc nguy nan đó, ngài đã may mắn được một bộ lạc vượn hầu cứu giúp.”

“Sau khi uống một vò rượu vượn, không chỉ vết thương lập tức lành lại, mà ngài còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một hơi đánh chiếm được Đông Di và Cửu Lê, từ đó thống nhất Hoa Hạ.”

“Kể từ đó, Hiên Viên Hoàng Đế đã phát minh ra “Tửu Tuyền Chi Pháp” (phương pháp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ suối rượu) và rượu vượn cũng được chính thức đổi tên thành rượu Hiên Viên.”

Cô nói xong cảm thấy hơi khô họng, lại tự rót cho mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một ly nữa, nhấp một ngụm rồi ra vẻ uyên thâm nói:

“Chai Linh Tuyền Tiên trên tay tôi đây chính là được kế thừa từ Tửu Tuyền Chi Pháp đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng có thể hiểu là Linh Tuyền Tiên và rượu Hiên Viên có cùng một nguồn gốc.”

“Các vị, tôi xin kính mọi người một ly, chúc các vị cũng giống như Hiên Viên Hoàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đế, gặp dữ hóa lành, mã đáo thành công và ra về trong sự hài lòng!”

Không chỉ các vị khách ngoại quốc, mà ngay cả lão Phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và Trọng Khải cũng đều nghe đến ngây cả người!

Lão Phong có chút thiếu tự tin, quay sang hỏi Trọng Khải: “Cái loại rượu này của chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta... thật sự là cùng một nguồn gốc với cái rượu Hiên Viên gì đó à?”

Trọng Khải:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Không biết là ai đã bắt đầu vỗ tay trước, cả toa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn lập tức vang lên tiếng vỗ tay rào rào.

Ryan nãy giờ vẫn mân mê ly rượu, đặt ly xuống: “Vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa được vinh hạnh hỏi quý danh của cô đây.”

“Nguyễn Hiện Hiện.” Nguyễn Hiện Hiện tao nhã xoay người.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ryan vội hỏi: “Họ Hiện Hiện, tên là... Nguyễn?”

Nghe có chút kỳ lạ nhưng hắn cũng không băn khoăn quá lâu, mỉm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười tự giới thiệu: “Tôi là Ryan Hornby, đến từ nước Y.”

“Tôi rất có hứng thú với loại rượu Linh Tuyền Tiên mà cô vừa nói, chúng ta có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm một nơi nào đó không người để ngồi xuống nói chuyện chi tiết hơn được không?”

“Xin lỗi ngài Ryan, đàm phán thương mại không nằm trong phạm vi của tôi. Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần phải tìm người chuyên nghiệp đến để làm việc trực tiếp với ngài.”

Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầy áy náy.