Chương 148 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Mấy người nhìn nhau, trong lòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã có quyết định.

Nguyễn Hiện Hiện khá hứng thú với cái máy ấp trứng gà con trong miệng Mộc Hạ, ở thời hiện đại cô cũng từng nghe nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua, rất phù hợp với bối cảnh ngành chăn nuôi chưa phát triển, trăm ngàn việc còn đang chờ khôi phục như hiện nay.

Một khi thật sự chế tạo ra được, lợi ích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mang lại đâu chỉ là cho vạn nhà.

“Vậy chúng ta đợi Trưởng phòng Giả cùng về khách sạn, trưa nay Cung Dã qua ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơm chung, ăn xong thì nhờ anh chở chúng ta đến xưởng nông cụ một chuyến.”

Đang nói chuyện, một đám người với vẻ mặt lo lắng từ xa xuất hiện ở cổng xưởng, vừa khoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay múa chân, miệng thì la hét om sòm, cách một đoạn mà mọi người đều nghe thấy.

Sắc mặt tài xế Tiểu Vương thay đổi, anh ta vội vàng chạy như bay về phía đó: “Xảy ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện rồi, các cô ở nguyên tại chỗ tuyệt đối đừng chạy lung tung, tôi qua đó xem sao.”

Ba người nhìn nhau rồi chậm rãi đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo sau tài xế Tiểu Vương.

Đến gần hơn thì ra là mười mấy khách nước ngoài đang khiêng một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người bị thương đã hôn mê, máu trên người vẫn đang ứa ra.

Khi khoảng cách gần hơn và nhìn rõ, máu đó lại chảy từ trên trán xuống tí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta tí tách, kéo thành một vệt máu dài trên mặt đất nơi họ đi qua.

“Không được! Khu vực trọng yếu của xưởng, đừng nói các ông là khách nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài, dù là lãnh đạo không có giấy phê duyệt cũng không thể vào.”

Một đám người vây trước phân xưởng chính, cảnh vệ rút vũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khí ra chặn đám người ở khoảng cách ba mét.

Trong mười mấy khách nước ngoài, có người chửi thề, có người cầu nguyện Chúa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có người thì kéo phiên dịch đi cùng đang nói gì đó rất nhanh.

Khung cảnh khá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỗn loạn.

Các vị khách nước ngoài rõ ràng rất lo lắng, ba phiên dịch đi cùng ứng phó không xuể, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong lúc Nguyễn Hiện Hiện đi tới, hai bên suýt nữa đã xảy ra xung đột tay chân.

Cô bước nhanh tới, đột nhiên cao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng: “Tất cả im lặng.”

Khung cảnh chợt yên tĩnh rồi ngay sau đó lại bùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên tiếng ồn ào còn dữ dội hơn trước.

“Yên lặng.” Nguyễn Hiện Hiện dùng tiếng Anh lưu loát nhanh chóng ra chỉ thị: “Trước tiên đặt người bị thương xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất, ngoại trừ người chịu trách nhiệm ấn giữ vết thương, những người còn lại lùi ra xa một chút.”

Bất kể khách nước ngoài có nghe lời hay không, cô tiếp tục nói với cảnh vệ trước xưởng: “Các anh cử hai người vào trong, trong xưởng có thuốc trị thương đúng không? Mang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra đây cầm máu cho người bị thương trước đã, thêm một người nữa đi thông báo cho lãnh đạo, anh Vương, anh lái xe đi, chuẩn bị đưa bệnh nhân đi bệnh viện.”

Khi hoảng loạn mất phương hướng, con người sẽ theo bản năng tuân theo chỉ thị, sự sắp xếp trật tự rõ ràng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Nguyễn Hiện Hiện khiến nhóm đồng bọn của người bị thương tạm ổn định lại nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi.

“Đồng nghiệp của tôi bị thương rồi, ông ta bị thương rất nặng, đường đường là một nước lớn lễ nghĩa mà lại coi thường tính mạng của khách, từ chối bệnh nhân ngoài cửa. Cầu nguyện cho Myron​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bình an, tôi sẽ gọi điện thoại báo cáo sự việc hôm nay cho Bộ Ngoại giao, nếu không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, tôi và Myron cũng không ngại làm lớn chuyện đâu.”

Người đàn ông tóc ngắn ngang tai, mặc áo gió đen này vô cùng tức giận, ông ta chĩa mũi dùi về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía Nguyễn Hiện Hiện, coi cô như người phụ trách xưởng cơ khí, tuôn ra một tràng đầy kích động.

Nói xong, khóe môi ông ta nở một nụ cười mỉa mai như có như không, đinh ninh rằng dưới những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời lẽ của mình, vị quý cô phương Đông xinh đẹp này sẽ phải cúi đầu xin lỗi chân thành.

Thói quen dùng lời lẽ đe dọa người khác của ông ta,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi đi lại ở Hoa Quốc luôn luôn thuận lợi.

Nguyễn Hiện Hiện quả thật đã cúi đầu, cô cúi đầu nhìn Myron, người có vết thương vẫn chưa cầm được máu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiếc áo của ai đó dùng để bịt vết thương đã thấm đẫm máu tươi, cứ thế này thì không ổn...

“Ai khỏe mạnh mà còn rành đường đi nhà bếp, mau chạy đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy một ít tro bếp lại đây, ông ta cần cầm máu.”

Một cảnh vệ trước xưởng nhớ lại lúc nhỏ mình bị thương chính là dùng tro bếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cầm máu, anh ta không nói hai lời liền chạy về hướng phòng trực ban.

“Không cần đến nhà bếp đâu, chỗ Hắc Nhị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đản ở phòng trực ban có đấy.”

Nhờ cô nhắc nhở, đại đa số người có mặt ở đó đều nhớ ra tro bếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể cầm máu, một phương thuốc dân gian nhưng lại có hiệu quả kỳ diệu.