Nếu là bốn mươi năm trước, ông nhất định sẽ làm như vậy.
Nhưng nửa đời chinh chiến, ông sớm đã qua cái tuổi bồng bột ngông cuồng bất chấp sống chết của người khác, ông đã bảo vệ mảnh đất này quá nhiều năm, đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt.
Ông nghĩ nếu có thể, ông cam tâm tình nguyện đổi mạng mình cho con trai chứ không thể nào lý lẽ đanh thép mà kéo một cô gái mới mười tám tuổi xuống vũng bùn này.
Giờ phút này, Phong Quảng như già đi mười tuổi, tấm lưng vốn luôn thẳng tắp dần dần sụp xuống, một cảm giác mang tên “bất lực” tràn ngập trong tim.
Giọng kể nhẹ nhàng của Cung Dã vẫn tiếp tục: “Leo lên tầng bốn, dọc đường con cứ nghĩ dù sao thì thời gian của mình cũng không còn nhiều, có lẽ ba năm, hoặc cũng có thể là năm năm.
Liệu có thể dùng tất cả để đổi lấy việc cô ấy ở bên con đi hết quãng thời gian cuối cùng, không lừa hôn cũng sẽ không làm vấy bẩn cô ấy.
Đợi con chết rồi, cô tiên nhỏ sẽ lấy chồng sinh con, bắt đầu cuộc đời thật sự của mình.
Mà những tấm huân chương con để lại, đủ để quốc gia bảo bọc cô ấy một đời bình an!”
Thấy Phong Quảng mấp máy môi muốn nói gì đó, Cung Dã cười lắc đầu: “Nhưng đó đều là con tự cho là vậy.
Con đã chứng kiến bố và mẹ, biết người sống sót ở lại mới là người đau khổ nhất.
Cho nên bố à! Sắp xếp cho con vào đoàn phiên dịch lần này, hội chợ kết thúc, con sẽ nộp đơn lên cấp trên xin đi đảo quốc một chuyến.
Nếu sống sót trở về, chuyến đi tháp tùng ngoại khách lần này sẽ là sự khởi đầu của con và Hiện Hiện, còn nếu...”
Giọng anh bất giác trầm xuống: “Nếu không về được...”
Không về được! Cứ coi như là một lần nữa anh không từ mà biệt vậy!
Nơi đó đã có khả năng cải tạo anh thành dáng vẻ không người không quỷ như hiện giờ thì không lý nào lại không thể kéo dài mạng sống cho anh, đúng không!
“Bố! Nếu không muốn cảnh đầu bạc tiễn đầu xanh, tuổi già mất cháu thì bố để tâm một chút, trông chừng Phong Bạch cho kỹ vào!”
Đã triệt để cắt đứt khả năng của đứa cháu trai ngoan và cô tiên nhỏ ở chỗ ông cụ, Cung Dã rời tầng bốn lái xe về nhà, đến tìm thím Triệu trong nhà để học cách làm món gà rừng hầm.
Ngày mai mà còn không được ăn, cái miệng nhỏ của cô tiên nhỏ chắc lại dẩu lên treo được cả bình dầu rồi!
Cung Dã khởi động xe, các đốt ngón tay gõ nhịp nhàng trên vô lăng, anh ngước mắt nhìn sâu về phía tầng hai, con ngươi đen thẳm.
Như thể xuyên qua khung cửa sổ tối đen, nhìn thấy người bên trong đang say ngủ.
Cuộc nói chuyện vừa rồi, ba phần thật bảy phần giả, giả ngốc giả khờ quá lâu, trong đầu ông cụ toàn là ấn tượng cố hữu rằng anh sắp chết rồi.
Nếu ngay cả sinh tử của mình mà anh cũng không nắm bắt được thì sao có thể đến gần cô tiên nhỏ để làm tổn thương cô thêm lần nữa?
Làm như vậy thì có khác gì cặp cha mẹ cặn bã của cô, những kẻ luôn mồm nói nợ nước thù nhà, đầy miệng bất đắc dĩ nhưng thực chất lại đang hành động gây tổn thương?
Kể khổ một trận trước mặt ông cụ, ngoài việc chuyện trị liệu tiếp theo cho cơ thể anh hiện vẫn là cơ mật cấp cao thì cũng bởi vì chuyện anh nói sắp đi đảo quốc là thật.
Trước khi đi, nhất định phải trải đường sẵn cho cô tiên nhỏ, điều anh muốn không phải là sự chăm sóc qua loa có cũng được, không có cũng xong, mà là phải bảo vệ cô tiên nhỏ của anh như bảo vệ tròng mắt của mình.
Trong khoảng thời gian sắp tới khi anh không có ở trong nước, ông cụ không có bản lĩnh gì khác nhưng tạm thời sắm vai này thì vừa khéo cũng để tránh cho đứa cháu trai ngoan có cơ hội chen chân!
Đuôi mắt Cung Dã nhuốm ý cười, anh bẻ lái rời khỏi khách sạn Hồ Tân.
...
Tại phòng khách cao cấp tầng hai, Nguyễn Hiện Hiện là người tắm rửa xong trước nhất, co người trong chăn, cái đầu nhỏ gật gà gật gù.
Mộc Hạ đang tắm, còn Trần Chiêu Đệ thì ngồi trên đầu giường xem ti vi đen trắng một cách thích thú.
Bên trong đang chiếu một bộ phim nổi tiếng, tiếng nhiễu sóng rè rè của ti vi vang vọng bên tai, Nguyễn Hiện Hiện đang lúc mơ màng buồn ngủ thì bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.
Nguyễn Hiện Hiện giật mình tỉnh giấc, đầu gật mạnh một cái rồi choàng mở mắt.
Mộc Hạ từ phòng tắm bước ra mở cửa, bên ngoài là một ông cụ khí thế lẫm liệt nhưng đang cố ý thu liễm hơi thở của mình.