Chương 138 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Là cảnh vệ của lão thủ trưởng, ngoài Phong Quảng ra, Lâm Duệ Thông có thể nói là người ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên cạnh Cung Dã lâu nhất, ông nghĩ đến nội dung trên tờ giấy vừa liếc qua ban nãy.

Nhịn rồi lại nhịn, dưới ánh mắt dần u ám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Cung Dã, ông bật cười ngặt nghẽo.

“Cậu, cậu nhóc này trộm chép nhật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ký của Lão Phong đấy à?”

“Cái gì mà nhân danh tình yêu, cái gì mà lồng giam, ha ha ha, ha ha ha, đó chẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua chỉ là thủ đoạn nhỏ mà bố cậu dùng để theo đuổi mẹ cậu ngày trước thôi.”

Thấy ông chú năm mươi tuổi rồi mà cười như một kẻ ngốc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cung Dã thả lỏng, tuỳ ý dựa vào tường: “Ý gì?”

Lâm Duệ Thông lục tìm bao thuốc trên người cậu nhóc này, tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình rút một điếu châm lửa, vẻ mặt nửa cười nửa không.

“Năm đó mẹ cậu bị Lão Phong cưỡng đoạt về, bà ấy từng tuyên bố hùng hồn là thà đi theo cục phân chứ không theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố cậu, phân ít ra còn giúp no bụng trước khi chết đói, còn bố cậu chỉ khiến bà ấy chết nhanh hơn thôi.

Dỗ bên trái không được, dỗ bên phải không xong, bố cậu gấp đến độ nhảy tưng tưng như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khỉ, xách cả súng máy đi uy h**p anh em vào sinh ra tử cùng mình nghĩ cách.

Nhưng trong quân toàn là đám đàn ông thô lỗ, tay phụ nữ của mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn chưa được cầm, lấy đâu ra cách mà nghĩ cho ông ấy?”

“May mà có chú Văn chết sớm của cậu cũng chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là tham mưu lúc đó, nghĩ cho ông một cách.

Viết một cuốn nhật ký kể lể tình yêu nhưng đừng lộ liễu quá, cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình để lộ sơ hở, dụ mẹ cậu tự mình phát hiện ra.”

Cung Dã thả lỏng, khẽ nhướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt: “Sau đó thì sao?”

Lâm Duệ Thông rít mạnh một hơi thuốc: “Đừng nói nữa, cách của chú Văn cậu hiệu quả thật. Lão Phong về làm y chang, mẹ cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy ông ấy hành tung lén lút, liền phát hiện ra cuốn nhật ký đó, tự nhiên cũng biết được tâm ý của bố cậu.

Là thật lòng muốn cưới, tuyệt đối không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải chỉ ham vui nhất thời.

Thậm chí bà ấy còn nghĩ mình đã nắm được bí mật nhỏ của bố cậu, mỗi khi hai người giận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau, mẹ cậu đều sẽ tìm đến cuốn nhật ký để xem suy nghĩ thật sự trong lòng Lão Phong.”

“Rồi sau đó...” Trong làn khói lượn lờ, vẻ mặt Lâm Duệ Thông có chút trêu tức: “Đoá sen tuyết trên núi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ băng của trường đại học nữ sinh đó vậy mà lại bị lão già thô lỗ bố cậu hái được thật.”

“Nhưng ông ấy cũng chẳng đắc ý được bao lâu, khoảng chừng sau khi cưới sinh xong anh cả cậu, trong một lần tình cờ, sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thật bị phanh phui, mẹ cậu tức đến nỗi suýt nữa là mang theo chị cả cậu còn đang trong bụng chạy ra nước ngoài.

Nếu không phải Lão Phong khổ sở van xin,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có khi người đã đi thật rồi.”

“Nhóc con, đừng tin mấy lời nhăng cuội trong đó của ông ấy, một tên quân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phiệt chuyên cưỡng đoạt lại đi nói tình yêu là khắc chế, cậu tin không?”

Điếu thuốc sắp tàn, Lâm Duệ Thông cười cười vỗ vai Cung Dã: “Con trai, nghe chú! Trải nghiệm của người khác thì chung quy vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là của người khác, tình cảm có được từ giả dối lừa gạt sẽ không bền lâu, chân thành mới là tuyệt chiêu duy nhất.”

Nào ngờ lời vừa dứt, phía trước bỗng truyền đến một tiếng gầm của sư tử Hà Đông: “Lâm Duệ Thông! Thân là lãnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạo mà lại dẫn đầu hút thuốc trong nhà hàng, biết mà vẫn cố phạm, ông ra khỏi đây ngay cho tôi.”

Nhìn cô gái đang chống nạnh đằng đằng sát khí xông tới, Lâm Duệ Thông chửi thề một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng rồi lại tươi cười đón lấy, khuôn mặt già nua cười nhăn nheo như vỏ quýt.

“Con gái rượu! Bố sai rồi! Bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau này không hút thuốc nữa.”

Bị con gái bẻ quặt tay ra sau lưng, lúc bị lôi đi, Lâm Duệ Thông không quên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay đầu nháy mắt với Cung Dã: “Lên đi! Bố cậu đang đợi trên tầng bốn đấy.”

Cung Dã cố gắng hết lần này đến lần khác để hiểu được hai chữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “chân thành”, đầu ngón tay anh khẽ run, năm ngón bất giác siết lại.

Tiên Tiên tựa như vầng trăng sáng trong trẻo trên trời, còn anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như lớp bùn lầy hôi thối mục rữa dưới vực sâu.

Một người là trời, một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kẻ là vực!

Anh phải đi nói với tiểu tiên nữ của mình rằng anh là một kẻ điên đoản mệnh đã bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tước đoạt thất tình lục dục, chỉ còn lại sự cố chấp, tham lam và ích kỷ thôi sao?

Cung Dã lên tầng bốn, bên ngoài phòng khách của Phong Quảng, anh từ từ trượt người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi bệt xuống đất, hai tay dần ôm lấy đầu gối, vầng trán tì lên đó.

Thế là Phong Quảng đợi mãi không thấy con trai, vừa mở cửa ra liền đối mặt với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một “cục” to tướng trên đất, sắc mặt ông bắt đầu kinh ngạc xen lẫn hoài nghi.