Chương 137 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Tống Quế Anh đã sắp xếp và giới thiệu chi tiết cho Nguyễn Hiện Hiện, đặc biệt nhấn mạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không được gặp riêng ngoại khách, một khi bị phát hiện hậu quả e là rất nghiêm trọng.

Cô ấy ngẩng đầu mỉm cười lễ phép, nụ cười đọng lại trên mặt khi nhìn thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cung Dã, cô ấy cau mày, ánh mắt bất giác lại mang theo vẻ cảnh giác.

“Anh là ai? Trong ba phiên dịch viên đợt đầu tiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến từ huyện Bình An không có đồng chí nam.”

Rồi cô ấy hỏi Nguyễn Hiện Hiện: “Anh ta là bạn đồng hành của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô à? Không báo cáo trước là không được ở lại đâu.”

Nguyễn Hiện Hiện còn chưa kịp nói, Cung Dã đã tiện tay đặt thẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công tác lên bàn: “Mở thêm một phòng khách có phòng tắm riêng.”

Nhìn rõ thông tin cá nhân trên thẻ công tác, Tống Quế Anh vội dời mắt đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không hỏi nhiều, mở một phòng khách cao cấp có phòng tắm riêng ở lầu hai.

“Đi thôi!” Cung Dã cất chìa khóa, một tay xách bọc hành lý lớn của Nguyễn Hiện Hiện: “Đưa em về phòng xong, anh phải đến quân đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chuyến, cầm chìa khóa lầu hai đi, tối nay tự lên lầu nghỉ ngơi cho tốt, trưa mai anh đến đón em đi ăn cơm.”

Nguyễn Hiện Hiện vẻ mặt hồ nghi nhìn anh một cái, đã ở khách sạn Hồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tân rồi, lẽ nào còn muốn dẫn cô ra ngoài ăn tiệm quốc doanh?

Nhiều năm không gặp, kỹ năng chơi game không chỉ “gà” như lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ, mà đầu óc hình như cũng “chập cheng” hơn trước.

Nguyễn Hiện Hiện nhận lấy chìa khóa phòng lầu hai Cung Dã đưa, cô “chậc” một tiếng, cười hỏi: “Anh không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở đây à? Vậy phòng anh dùng thân phận để mở, em có thể tùy tiện sử dụng không?”

Cô nhớ ở nhà khách còn không được tùy tiện đi qua phòng khác,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ huống chi là cái khách sạn lớn “ngoài lỏng trong chặt” này.

Trong lúc nói chuyện đã đến phòng khách phổ thông ở lầu 1, hành lang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình chữ L, phòng khách nằm ở căn đầu tiên sau khi rẽ trái.

Cửa phòng mở ra, bên trong rộng khoảng 40 mét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vuông, kê song song ba chiếc giường gỗ.

Đối diện giường là hai chiếc ghế sofa đơn, sàn nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trải thảm, trên trần là đèn chùm pha lê.

Kiểu trang trí này ở thời điểm hiện giờ được coi là vô cùng xa hoa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không hổ là khách sạn Hồ Tân chuyên tiếp đãi nhân vật quan trọng.

Điểm trừ duy nhất là phòng tiêu chuẩn không có phòng tắm riêng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng thiếu sót này Cung Dã đã giúp cô giải quyết rồi.

Cung Dã ngước mắt nhanh chóng đánh giá căn phòng, xác nhận không có gì không ổn, anh cúi người đặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bọc hành lý của Nguyễn Hiện Hiện vào trong, tự giác không bước vào phòng của nữ đồng chí.

Giọng nói anh trầm ổn, khiến người nghe cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy rất đáng tin cậy và an tâm.

“Không sao! Lát nữa anh đi tìm người phụ trách nói một tiếng, môi trường độc lập, yên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tĩnh ở lầu hai thích hợp để nghỉ ngơi hơn, ngày mai đợi anh đến đón em.”

Cung Dã xoay người, tiếng bước chân xa dần,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng biến mất ở cuối góc rẽ.

Mãi đến khi ánh mắt dõi theo bóng lưng anh rời đi biến mất, Cung Dã mới dựa lưng vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tường, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, anh lấy bao thuốc trong túi ra, nghiêng đầu châm lửa.

Trong làn khói lượn lờ, tay kia thò vào túi áo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy ra một tờ giấy trắng viết chi chít chữ.

Anh cúi mắt nhìn nét mực xanh trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tờ giấy, ánh mắt thâm trầm.

“Điều một, chương một, không được nhân danh tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ yêu làm trái ý muốn của phụ nữ.”

“Điều một, chương tám: Thích là sự bầu bạn lâu dài, tình cảm cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải là lồng giam, có cương có nhu mới được bền lâu.”

Ngay khi Cung Dã đang đối chiếu với tờ giấy, hồi tưởng lại xem mấy ngày qua mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có làm gì không tốt không thì một bàn tay to đột ngột đặt lên vai anh.

“Cậu thật sự ở đây à? Tay cầm cái gì đấy cho tôi xem, ể! Không đúng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mùi thuốc lá ở đâu ra? Thằng khốn nào hút thuốc trong khách sạn thế?”

Tờ giấy chi chít chữ bị người bên cạnh giật lấy, Cung Dã hít sâu một hơi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đột ngột nhét điếu thuốc đang cháy dở vào túi quần của Lâm Duệ Thông.

Ngay lúc ông bị hơi nóng bất ngờ làm cho bỏng phải lùi lại một bước, Cung Dã đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dễ dàng giật lại tờ giấy, tao nhã gấp nó lại, cất vào túi áo trên của mình.

Vẻ mặt không còn là sự ngoan ngoãn như khi ở trước mặt Nguyễn Hiện Hiện, anh lạnh lùng liếc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn Lâm Duệ Thông, người đang dùng cả hai tay móc túi quần trông như một con khỉ.

“Chú Lâm! Chú ở đây à, bố cháu đâu?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thấy cháu nên cúp đuôi chạy rồi sao?”

Lâm Duệ Thông khó khăn lắm mới moi được mẩu thuốc đã tắt ngấm ra khỏi túi quần, hận không thể đấm cho anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một phát: “Thằng nhóc chết tiệt! Mày mà làm bỏng chỗ đó của chú mày, thím mày phải liều mạng với mày đấy.”