Chương 131 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

“Được!” Cung Dã bẻ lái, chiếc xe chạy về phía tiệm cơm quốc doanh: “Mẫu đồng hồ điện tử có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai nút bấm của Casio kia rất hợp với cô nhưng không dễ kiếm, để tôi nghĩ cách.”

Nguyễn Hiện Hiện im lặng, mãi cho đến khi xe dừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại, Mộc Hạ và những người khác xuống xe.

Cô đột nhiên quay đầu nhìn Cung Dã đang tháo dây an toàn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong mắt mang theo một cảm xúc không nói rõ tên:

“Cậu bé câm! Mấy năm nay...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh đã đi đâu?”

Toàn thân Cung Dã cứng đờ, động tác tháo dây an toàn khựng lại, tay đột nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ siết chặt, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ căng thẳng: “Em nhớ ra rồi?”

“Phải đó! Nhớ ra rồi!” Nguyễn Hiện Hiện thả lỏng cơ thể dựa vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lưng ghế, quay đầu nhìn Cung Dã, ánh mắt ngập tràn ý cười.

“Chẳng phải anh đang cố tình hoặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vô ý nhắc nhở em sao?”

Đó là năm cô tám​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuổi hay chín tuổi?

Bên ngoài căn nhà nhỏ mà cô và bà nội thuê trọ có một cậu bé câm trạc tuổi xuất hiện, lúc đó chơi trò​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cưỡi ngựa đánh trận, không ai chịu làm ngựa cho cô, cô chỉ dám bắt nạt một cậu bé câm co ro trong góc.

Cô cho anh đồ ăn, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm chiến mã cho cô.

Cô ở trường bị bắt nạt, quay đầu liền sai bảo Cung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Dã có năng lực đặc biệt đi báo thù giúp mình!

Cung Dã chưa bao giờ giống như Phong Bạch lôi cô từ trên người xuống ấn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên bàn, chính từ lúc đó, cô đã biết Phong Bạch không phải là anh.

Trong khoảng thời gian chưa đầy nửa tháng, họ gần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như hình bóng không rời, cho đến khi...

Nguyễn Hiện Hiện mím môi: “Sáng hôm đó, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị đám người kia đưa đi đâu?”

Cô còn nhớ đó là trên đường cô đi học, Cung Dã vẫn như mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi giống hệt một kẻ chuyên chịu ấm ức, cam chịu cõng cô.

Khi gần đến trường, một chiếc xe đột nhiên dừng lại trước mặt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bốn người từ trên xe bước xuống đưa Cung Dã đi.

Từ đó cho đến lúc chết Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện cũng không thể gặp lại anh.

Giây phút hấp hối cuối cùng, cô vẫn nghĩ nếu năm đó cậu bé câm nhỏ không bị người ta mang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi, anh nhất định sẽ không để nhà họ Nguyễn, không để Lục Nghị bắt nạt cô như vậy.

Không hiểu sao, Nguyễn Hiện Hiện đang cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà hốc mắt đột nhiên đỏ lên.

Cung Dã luống cuống, vội dùng tay áo lau đi cái bong bóng nước mũi sắp chảy ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cô: “Sao vẫn giống hệt lúc nhỏ thế, nước mũi còn nhiều hơn cả nước mắt!”

Nguyễn Hiện Hiện bật cười thành tiếng, trở tay nắm lấy ống tay áo sạch sẽ còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại của anh: “Nói! Mấy năm nay đã đi đâu, em cứ tưởng, cứ tưởng...”

Anh có năng lực đặc biệt như vậy, cô đã tưởng rằng sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi bị người ta mang đi, anh đã gặp chuyện không may!

Cung Dã vươn tay qua người cô, giữ kẽ và lịch sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vỗ vỗ lên lưng cô gái nhỏ để an ủi.

“Đừng sợ! Anh không sao, chẳng phải đang lành lặn đứng trước mặt em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây sao, sau này sẽ không bao giờ không từ mà biệt nữa!”

Anh ở trong phòng thí nghiệm của quân Nhật sáu năm, về nhà lại mất hai năm để hồi phục thần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí, cứ ngỡ cuộc sống sẽ tiếp diễn như vậy thì người từ Bắc Kinh tìm đến chỗ bố anh.

Họ nói với tình trạng của anh tốt nhất nên vào Cục 507 để học tập và phát triển, Phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quảng dù không nỡ đến mấy cũng biết Bắc Kinh mới là nơi tốt nhất cho Cung Dã.

Phong Quảng đưa anh lên Bắc Kinh, cùng anh học tập sinh hoạt, chạy đi chạy về giữa tỉnh Hắc và Bắc Kinh, cho đến lần đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều tháng không thấy bố, anh sợ hãi nên đã phá hỏng hệ thống cảnh báo an toàn của cục nghiên cứu rồi bỏ trốn.

Vốn dĩ là muốn tìm Phong Quảng, ai ngờ xui xẻo thế nào lại đụng phải cô gái nhỏ, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khi cô biết được năng lực đặc biệt của anh đã không hề coi anh là kẻ khác loài.

Chỉ cần cho miếng ăn là cô liền hùng hồn coi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh như tay chân, như phương tiện đi lại.

Cho đến khi anh bị người của cục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm thấy, bị bố ruột đưa về...

Cung Dã vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu đen nhánh của cô gái nhỏ, giọng nói rõ ràng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có cảm xúc gì nhưng Nguyễn Hiện Hiện vẫn nghe ra được một cỗ u oán:

“Sau đó anh có đến căn nhà nhỏ và trường học kia tìm em, trường học bị dỡ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ rồi, chủ của căn nhà nhỏ nói không biết bà cháu em đã đi đâu.”

“Ừm! Bà nội em trước khi lấy chồng từng có thời gian du học, cái phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trào kia vừa mới manh nha, bà đã bị lão già kia tố cáo.”

“Cái sân nhỏ mà anh biết đó, chỉ là một trong những điểm dừng chân khi bà cháu em trốn đông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trốn tây, không lâu sau khi anh bị đưa đi, em cũng bị bà gửi về nhà họ Nguyễn.”