Ánh mắt Nguyễn Kháng Nhật lóe lên. Con ranh chết tiệt này sao lại hiểu rõ tình hình thời cuộc như vậy?
Kết thân với nhà họ Chu, chỉ cần không đồng lõa làm bậy thì cũng không đến mức bị liên lụy. Tốt nhất là khiến con ranh chết tiệt này sớm mang thai dòng máu nhà họ Chu, đợi đến lúc thật sự bị thanh trừng thì ly hôn. Nhà họ Chu vì muốn giữ lại giọt máu của mình, chỉ có thể giao hết tất cả những gì tích góp được bao năm qua cho ông ta. Đây là một vụ mua bán chỉ có lời chứ không có lỗ.
Chỉ trong nháy mắt, ông ta đã nghĩ thông suốt mọi lợi hại và nháy mắt ra hiệu cho người con trai thứ hai của mình.
Cả nhà đều hả hê nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang trong tình thế bị cô lập, không ai giúp đỡ. Chỉ cần cái con nghiệt súc phản phúc này tự miệng thừa nhận mình nói dối thì những chuyện xấu xa kia có thể coi như chưa từng tồn tại, bọn họ vẫn là người nhà họ Nguyễn quang minh lỗi lạc!
Nguyễn Thái (bố Hiện Hiện) đã sớm nén đầy một bụng lửa giận, sải bước dài tóm về phía Nguyễn Hiện Hiện, dồn hết sức lực mà co chân đá một cú.
Bốp!
Nguyễn Hiện Hiện đang cầm gậy bằng một tay vội đổi sang nắm chặt bằng cả hai tay rồi trong ánh mắt không thể tin nổi của Nguyễn Thái, cô vung gậy đập xuống...
“Á! Á á á!”
Nguyễn Thái ngã lăn ra đất, hai tay ôm lấy cái chân đã bị gãy, cả người co quắp lại như con tôm, không ngừng lăn lộn, chỉ trong chốc lát toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, miệng không ngừng gào khóc thảm thiết!
Chân ông ta đau nhưng tim còn đau hơn. Khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của con gái, ánh mắt đó như thể đang nói “Tao sớm đã muốn đánh gãy cái chân chó này của mày rồi”, ông ta chợt hiểu ra điều gì đó.
Ông ta... đã mất đi đứa con gái này rồi!
“Điên rồi! Điên thật rồi! Ngay cả chân của bố đẻ mà nó cũng dám đánh gãy! Bắt nó lại cho tao! Đánh!” Giữa tiếng gầm thịnh nộ của ông cụ, người anh họ cả và anh họ ba lập tức từ hai phía trái phải ập tới.
Nguyễn Hiện Hiện nhấc chân trái đạp lật cái bàn! Xoảng!
Nhấc chân phải đá bay cái quạt điện! Bốp!
Cô kẹp cái gậy vào nách, ôm luôn cái TV đen trắng trên bàn, nhắm thẳng trán lão già khốn nạn mà ném mạnh: “Ông nội! Xem bóng này!”
Rầm!
Cái TV rơi vỡ tan tành trên mặt đất, Nguyễn Kháng Nhật né được một cách suýt soát, những mảnh kính vỡ bắn tung tóe, thiếu chút nữa là găm thẳng vào cặp mắt hung tợn của lão già.
Hai người anh họ nhanh nhẹn né tránh hết món đồ này đến món đồ khác đang bay về phía mình, mắt thấy sắp tóm được Nguyễn Hiện Hiện, vẻ mặt cả hai đều hiện lên sự tàn nhẫn.
Nguyễn Hiện Hiện vớ lấy cái ấm trà phang thẳng vào gáy anh họ cả rồi vung gậy đập vỡ cửa kính, chạy ra đến tận cửa. Cả căn nhà không còn một món đồ nào lành lặn, tất cả đều bị đập nát tươm.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, cô kéo phắt cửa ra, gào lên khản cổ: “Cứu mạng! Nhà họ Nguyễn giết người diệt khẩu!”
Từ nhà bên cạnh vọng sang tiếng quát đầy uy lực của vị thủ trưởng già: “Ai? Ai dám giết người trong khu tập thể này! Cháu gái đừng sợ, có ông đây rồi!”
Cánh cửa sắt nhà đối diện xéo bị ai đó đạp tung ra, bà nội Vương eo quấn tạp dề, tay xách cây cán bột xông ra, đôi chân bó nhỏ xíu thế mà lại chạy nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh: “Con gái, mau ra sau lưng bà, bà xem đứa nào dám ra tay?”
Chỉ trong nháy mắt, hàng xóm láng giềng xung quanh người thì la, người thì chạy, ào ào hưởng ứng.
Người nhà họ Nguyễn trong phòng như chết ngạt, hai người anh họ vừa chạy ra đến cửa cũng đứng ngây ra không biết phải làm sao.
Một đám các ông bà cụ vây lấy Nguyễn Hiện Hiện, bảo vệ cô ở chính giữa, trừng mắt giận dữ nhìn đám người nhà họ Nguyễn đang xông ra. Khi nhìn rõ cảnh tượng tan hoang bừa bộn bên trong nhà họ Nguyễn, ai nấy đều thoáng vẻ kinh ngạc.
Vị thủ trưởng già nhà bên cạnh bước những bước oai vệ như rồng như hổ từ trên lầu hai đi xuống, giọng nói vang như chuông đồng: “Nguyễn Kháng Nhật!”
Nguyễn Kháng Nhật một tay ôm vết thương ở khóe mắt, lật đật chạy theo ra, theo phản xạ mà đứng nghiêm: “Có!”
Ánh mắt của Thủ trưởng Lữ lướt qua cả nhà bọn họ, trong đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét: “Có chuyện gì? Nói rõ ràng!”
Thật ra ngay từ lúc nhà họ Nguyễn bắt đầu loạn lên ông đã biết rồi, xuất thân là lính trinh sát, bất cứ động tĩnh cỏn con nào cũng không thể qua mắt được ông. Bàn tay to lớn phía sau lưng khẽ ấn vào cánh tay nhỏ của Nguyễn Hiện Hiện, ra hiệu bảo cô đừng nói gì.
“Chuyện này...” Nguyễn Kháng Nhật định tìm một cái cớ để lấp l**m cho qua nhưng Thủ trưởng Lữ đã quát lớn: “Lề mề cái gì thế? Trả lời!”
“Cái lão thất phu chết tiệt này...” Một tia u ám lướt qua đáy mắt Nguyễn Kháng Nhật. Ông ta liếc nhìn những người hàng xóm đã chạy ra xung quanh và cả những người hóng chuyện đang bám trên tường ở tít xa hơn, nhắm mắt lại cố đè nén cảm xúc, sắp xếp lại ngôn từ, vừa định lên tiếng...
“Ông nội!” Giọng nói lành lạnh của Nguyễn Hiện Hiện vang lên nhắc nhở: “Ông không muốn nói thì để tôi nói cho.”
Cô siết mạnh bàn tay to lớn của ông Lữ để đáp lại rồi bước ra đứng trước mặt mọi người: “Hôm nay là sinh nhật ông nội tôi, em họ và anh rể chưa cưới của tôi uống say quá, không kiềm chế được nên đã nếm trái cấm. Sau đó em họ tôi lại đổ vạ là do tôi bỏ thuốc bọn họ. Ông nội và cả nhà đều tin lời ả, muốn gả tôi cho thằng con trai ngu ngốc, tham tài háo sắc, chẳng làm nên trò trống gì của Chủ nhiệm Chu bên Ủy ban Cải cách. Như vậy vừa vớ được một khoản tiền thách cưới, đồng thời lại vừa đẩy được tôi ra làm con tốt thí mạng, dập tắt cơn giận của nhà họ Lục. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.”
Cô hiểu ý của ông Lữ, ông muốn ép Nguyễn Kháng Nhật nói ra điều gì đó, để không làm hỏng danh tiếng của cô. Nhưng Nguyễn Hiện Hiện đã sống qua ba kiếp, còn quan tâm đến danh tiếng hay sao? Cô chính là muốn xé nát cái mặt nạ của nhà họ Nguyễn ra. Cô lựa chọn, thêm mắm thêm muối mà nói ra sự thật.
“Câm mồm!” Nguyễn Kháng Nhật giận dữ gầm lên, muốn xông tới bắt người nhưng đám ông bà cụ lại bảo vệ cô rất kỹ.
Nguyễn Hiện Hiện cười: “Bà Đan, bà nói xem?”
Bắt gặp ánh mắt cười như không cười của con gái, ánh mắt đó như thể đang nói “Phủ nhận à? Bà cứ thử phủ nhận xem, mặc kệ có ai tin hay không, tôi sẽ vạch trần chuyện bà quyến rũ Lục Nghị ngay lập tức.”
Trong nháy mắt trái tim bà ta chìm xuống đáy vực. Bà ta tránh ánh mắt của ông cụ: “Đúng... đúng vậy ạ! Bố tuổi đã cao nên hồ đồ, đã dung túng cho Bảo Châu làm chuyện xấu rồi.”
Ông cụ trước mắt tối sầm lại.
Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện lại lạnh lùng liếc sang: “Cô cả và cô út thì nói sao?”
Sự thật đã bị phơi bày ngay trước mặt chồng, bà cô cả thì chửi ầm lên, còn bà cô út lại lảng tránh ánh mắt của cô, lí nhí hùa theo: “Phải, phải đó! Tôi cũng chỉ lỡ miệng nhắc đến cậu con trai của sếp thôi, không ngờ bố lại để tâm thật!”
Nguyễn Kháng Nhật kinh ngạc, Nguyễn Kháng Nhật phẫn nộ, cuối cùng ông ta lại tối sầm mắt mũi rồi ngất xỉu, bị đám con cái bảy tay tám chân khiêng vào nhà.
Người ta đi rồi, bà nội Vương thở dài, quay lại vén mấy sợi tóc mai ra sau tai cho Nguyễn Hiện Hiện, giọng nói già nua đầy thương xót: “Đi đi con, xuống nông thôn cũng tốt, rời xa cái nơi bẩn thỉu đó.”
Những người có mặt ở đây đều là ai chứ? Sóng to gió lớn nào mà họ chưa từng trải qua? Chỉ cần nhìn qua là biết mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài. Nếu làm ầm lên, bên trên còn có nhà họ Lục đè xuống. Thủ trưởng Lữ dùng ánh mắt hỏi ý, Nguyễn Hiện Hiện lắc đầu.
Sao cô có thể để bậc trưởng bối thật lòng yêu thương mình vì mình mà đối đầu với nhà họ Lục được chứ?
Hai ông cháu trao đổi ánh mắt, Thủ trưởng Lữ cố ý làm ra vẻ giận dữ: “Thật là vô lý! Hiện Hiện, ông giúp cháu báo công an.”
Người nhà họ Nguyễn đang nấp sau cửa nghe trộm đều run bắn lên. Lão già khốn nạn không giả vờ được nữa, mở bừng mắt, kéo cửa ra, thở hồng hộc, cố gắng gọi bằng giọng nói hiền từ nhất: “Hiện Hiện, ông biết là đã hiểu lầm cháu rồi. Có chuyện gì chúng ta không thể đóng cửa lại, người một nhà từ từ nói chuyện hay sao? Cứ phải để người ngoài chê cười à? Mau về nhà đi cháu!”
Đám ông bà cụ đều lộ vẻ khinh bỉ: “Thợ nặn tượng không kính Bồ Tát đất” (ý nói người trong ngành hiểu rõ mánh khóe của nhau), ai mà chẳng biết ai là người thế nào? Nhà họ Nguyễn chẳng có lấy một ai tốt đẹp. Nguyễn Hiện Hiện quay đầu lại, trấn an mọi người bằng ánh mắt rồi từ từ bước vào nhà.
“Cháu cảm ơn các ông các bà. Có mọi người ở đây trấn giữ, cháu tin là ông nội cháu có thể tạm thời lấy lại lý trí, nói chuyện đàng hoàng. Mọi người về đi ạ, yên tâm!”