Chương 126 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

...

Nguyễn Hiện Hiện và lão Lý từ huyện lỵ thu mua trở về, liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận thấy bờ sông hôm nay yên tĩnh một cách lạ thường.

Xe chạy đến trước căn lều nhỏ thì dừng lại. Nguyễn Hiện Hiện vừa xuống xe tạm biệt lão Lý. Con trai ngỗng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã đập cánh phành phạch, lao thẳng vào lòng mẹ của nó: “Cạp! Cạp! Cạp!” Một tràng dài để mách lẻo.

“Có kẻ xấu thèm muốn bộ lông của con, còn thèm muốn cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lương thực của con nữa! Đánh hắn đi! Đánh hắn đi!”

Nguyễn Hiện Hiện vững vàng đón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy con ngỗng vào lòng.

Lúc mới đến, cô đã ra lệnh cho con ngỗng không được phép ra khỏi lều, vì hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nguồn đều là dân thôn, cô sợ con ngỗng này bị người ta vây bắt làm thịt.

Cũng từ khi lên thượng nguồn không có dân thôn mà chỉ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quân nhân, cô mới bắt đầu thả nó đi lại tự do.

Con ngỗng này được cô nuôi dưỡng đến mức lông mượt óng ả, nhìn là biết có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chủ, mà quân nhân thì sẽ không tự ý đụng vào đồ vật có chủ.

Không ngờ mới một ngày đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị bắt nạt rồi?

Nghe nó “cạp cạp” một hồi, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện cũng đại khái hiểu ra.

Theo nguyên văn lời của con trai ngỗng, nó đang đi dạo trên bãi sông rất ổn thì đột nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị người ta tóm cổ, hỏi nó ăn gì mà lớn tốt thế, người đó cũng muốn ăn.

Nguyễn Hiện Hiện xoa đầu con ngỗng, cười nói: “Người ta trêu con thôi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu muốn ăn, ăn thịt của con không phải thơm hơn sao?”

Vừa dứt lời, cánh tay cô liền bị véo một cái. Cô cạn lời, phải giữ chặt mỏ con ngỗng lại: “Cứ nhất quyết đòi đi theo, bên ngoài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này nguy hiểm hơn trong thôn chúng ta nhiều. Muốn giữ được cả lương thực lẫn bộ lông thì dạo gần đây đừng có ra ngoài nữa.”

Bây giờ là chưa đến mười giờ sáng, do dậy quá sớm, Nguyễn Hiện Hiện đang định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chợp mắt nửa tiếng rồi mới ra bếp thì cảnh vệ của Phong Bạch tìm đến.

“Đồng chí Nguyễn! Trung đoàn trưởng gọi cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua lều của anh ta một chuyến.”

Cái tên phiền phức đó lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiếm chuyện nữa à?

Hai chân bước theo sau người cảnh vệ nhưng trong đầu cô đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt đầu tính toán 108 khả năng để xử lý Phong Bạch.

Rèm lều vừa được vén lên, Nguyễn Hiện Hiện đang nóng giận bốc hỏa, vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngẩng mắt lên đã thấy ngay một “con mèo hoa” mặt mũi bầm dập.

Cô lập tức bật cười: “Sao thế? Làm nhiều chuyện trái lương tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá, cuối cùng... cuối cùng cũng gặp được người tốt rồi à?”

Cô vốn định nói là “gặp ma” nhưng nghĩ lại bây giờ không được phép nói mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện yêu ma quỷ quái nên lời nói đến bên miệng liền bẻ lái giữa chừng.

Một câu “người tốt” này đã khiến Cung Dã đang ngồi sau lưng Phong Bạch vô cùng vui​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ. Anh dùng mũi chân đẩy đứa cháu cao như cây cột điện dịch sang một bên.

“Tiểu Bạch! Mau xin lỗi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ đồng chí đi.”

“Xin lỗi, tôi không nên vì muốn thu hút sự chú ý của cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà ăn nói bừa bãi, nghi ngờ cô là đặc vụ địch.”

Phong Bạch đưa tay che mặt, lời nói vô cùng chân thành, anh ta hiểu chú út của mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời xin lỗi này mà đương sự không hài lòng thì sẽ phải tiếp tục xin lỗi.

Việc nói ra suy nghĩ xấu xa của mình trước mặt nữ đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí mình thích thật sự khiến anh ta vô cùng xấu hổ.

Nhưng... cảm nhận được ánh mắt ngày càng nguy hiểm sau lưng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta chỉ có thể căng da đầu nói hết lời.

“Tôi sợ mất đi mối liên hệ với cô nên muốn tìm một lý do thích hợp, không ngờ lại tìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải lý do không thích hợp nhất, xin lỗi, tôi sẽ viết bản kiểm điểm nộp lên cấp trên.”

Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy kinh ngạc, cô nhìn ra được Phong Bạch là người có lỗi dám nhận nhưng tuyệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đối sẽ không nói rõ nguyên nhân, trong xương cốt có chút tư tưởng gia trưởng coi thường phụ nữ.

Rất tò mò chủ nhân của bàn chân vẫn luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đá mông anh ta từ sau lưng là ai.

“Phiền anh tránh ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chút.”

Phong Bạch:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Anh ta không vui vẻ lắm nhường đường, để lộ ra khuôn mặt chính diện của người đàn ông xa cách lạnh lùng, cao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quý phía sau. Lông mi rủ xuống mi mắt, đuôi mắt thon dài, cúc áo sơ mi được cài đến chiếc trên cùng.

Tay áo xắn lên đến bắp tay, lúc ngước mắt nhìn người liền mỉm cười ba phần:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Chào đồng chí Nguyễn, tôi là chú của thằng nhóc ngu ngốc này, Cung Dã.”

Anh rất lịch sự đứng dậy bắt tay nhưng lại cực kỳ chừng mực, chỉ khẽ chạm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào đầu ngón tay, sau khi buông tay liền làm tư thế mời: “Ngồi đi.”

Anh tự nhiên mở đầu câu chuyện, không khiến người ta cảm thấy đường đột: “Trước khi đến dọn dẹp mớ hỗn độn cho thằng nhóc này, tôi đã mạo muội xem qua tài liệu của cô, đồng chí Nguyễn! Rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếc, tài liệu nói ông nội cô đã dùng quan hệ mời được chuyên gia hàng đầu đến châm cứu, bây giờ đã không còn “tè ra quần” nữa, triệu chứng đột quỵ sớm cũng đã cơ bản chữa khỏi.”