Anh ta nằm ỳ à? Anh ta đây là bị đánh đến mức không dậy nổi có được không?
Có đôi lúc Phong Bạch thật sự rất muốn báo công an!
Nhắc đến chuyện chính, Phong Bạch cũng muốn nhanh chóng bỏ qua chủ đề này, anh ta nhíu chặt mày: “Không thể nào! Hôm qua cháu vẫn còn thấy con rùa đó. Chú út, chú có tìm kiếm dưới lớp bùn không?”
Cái đó thì đúng là chưa. Cung Dã suy nghĩ một lát: “Giờ mày ra ngoài phong tỏa bờ sông đi, có người ở đây không tiện. Sau khi giải tán hết, tao sẽ xuống dưới dò xét kỹ lại một vòng.”
20 phút sau, trên đập sông bất kể là quân nhân hay công nhân sửa đê đều đã rời đi, chỉ còn lại hai chú cháu đứng bên mép đập.
Thấy Cung Dã lại chuẩn bị nhảy xuống sông, Phong Bạch vội kéo tay anh lại: “Đập sông bị con rùa già đó húc thủng một lỗ, vết nứt còn kéo dài xuống tận đáy, chú út xem giúp xem có khả năng sửa chữa không.”
Cung Dã đồng ý, anh lặn sâu xuống dòng nước đục ngầu, sau khi dò xét và xác nhận không có bóng dáng con rùa khổng lồ, anh bơi trở lại đập, vung tay tạo ra một tấm chắn nước ngay trước mặt rồi tỉ mỉ quan sát vết nứt.
Mức độ hư hỏng không quá nghiêm trọng, sinh vật dị thường đó không biết vì lý do gì mà va vào nhưng không có dấu hiệu cố ý phá hoại.
Anh trở lại bờ, ngẩng đầu nhìn về phía nhánh sông Tùng Giang ở sau con đập, trong lòng đã hiểu rõ.
“Mấy ngày mưa lớn, cấp trên có xả lũ phải không?”
Thấy Phong Bạch gật đầu, anh nói: “Chắc là một lão già nào đó từ sông Tùng Giang, không biết làm thế nào mà thuận dòng trôi đến đây, muốn quay về nhưng không về được nên mới húc vào đập.”
“Vậy giờ nó ở đâu?”
Cung Dã lắc đầu: “Không biết!”
Phong Bạch: “???”
Còn có thể không đáng tin cậy hơn nữa được không?
Nửa giờ sau, hai chú cháu tìm đến nơi cuối cùng con rùa già từng ở lại cũng chính là nơi Nguyễn Hiện Hiện mang nó đi. Cung Dã ngâm mình trong nước, sờ vào những dấu vết còn mới tinh dưới nước.
“Nó có lẽ đã dừng lại lần cuối ở đây, hoặc là bị người ta mang đi, hoặc là đã tự tìm cách quay về. Chú chắc chắn là sinh vật dị thường đó không còn ở thượng nguồn.”
Vẻ mặt trên khuôn mặt bầm dập xanh đỏ của Phong Bạch sững lại: “Bị người ta mang đi? Tối qua đúng là có người nói dưới sông có động tĩnh, lúc cháu chạy đến kiểm tra thì mặt nước đã yên ắng trở lại.”
“Chú út, cháu sẽ cho người đi điều tra ngay xem hôm qua có ai đã đến gần bờ sông.”
Cung Dã leo lên bờ một cách chậm rãi, giống hệt như mấy ông cụ đi bơi mùa đông, anh nghe vậy liền vẩy vẩy nước trên đầu rồi nói:
“Chú khuyên mày đừng có tò mò quá mức như thế. Nếu thật sự có người có thể âm thầm không tiếng động mang con rùa khổng lồ đi thì tiện tay xử luôn cả mày cũng dễ như chơi thôi.”
Phong Bạch mím môi: “Nếu, cháu nói là nếu, con rùa khổng lồ thật sự bị người ta mang đi thì có thể dùng để làm gì?”
Cung Dã cởi chiếc áo ướt sũng của mình ra, lại thấy bốn phía không có ai, bèn lột luôn áo của đứa cháu trai mặc vào người.
“Làm gì được? Chắc là mang đến phòng thí nghiệm, chiết xuất cái gì từ tế bào, rồi DNA để nghiên cứu thuốc trường sinh bất lão.”
Nói xong, thấy Phong Bạch lại định đi điều tra, anh phải xác nhận lại một lần nữa rằng công phu mèo cào ba chân của đứa cháu này đúng là đánh đổi bằng não mà có, anh mới nói nốt phần còn lại của câu:
“Nhưng phỏng đoán này không đứng vững. Trên thi thể đồng đội của mày có dính chất nhầy của con rùa khổng lồ, chứng tỏ nó được ai đó ủy thác mang thi thể trả về.”
“Không thể nào chỉ là một con rùa già nhất thời hứng chí làm vậy. Mà người có được tâm tư này sẽ không phải là kẻ địch của chúng ta.”
Anh nghiêm túc nhìn Phong Bạch, người cao hơn mình một chút: “Tiểu Bạch, người đó không muốn bại lộ thân phận mà cũng không phải kẻ địch, tại sao mày cứ phải truy cứu đến cùng?”
“Xét trên một phương diện nào đó, người ta còn đang giúp chúng ta. Cái tật lấy oán báo ân này của mày nên sớm sửa đi thì hơn.”
Phong Bạch: “...”
Tại sao anh ta lại nhìn thấy hình ảnh một đứa trẻ to xác cao một mét chín trong ánh mắt của chú út?
Cung Dã không thèm nhìn cái thứ gây ngứa mắt này nữa, thản nhiên bỏ lại một câu: “Vẫn là câu nói đó, nếu thật sự có người mang được con rùa khổng lồ đi thì thuận tay làm cho một đứa như mày biến mất cũng không thành vấn đề. Muốn bướng thì cứ tiếp tục bướng đi.”