Chương 123 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Mãi đến khi chiếc xe tải đi khuất, Cung Dã mới bước lên đê, ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt bình thản nhìn chằm chằm mặt sông, vẻ mặt âm u khó đoán.

Không còn ai bên cạnh nhìn ngó, Cung Dã xuống nước lần này không còn chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiêng dè nào, anh lặn thẳng xuống đáy sông để tìm kiếm mục tiêu.

Mãi cho đến khi mặt trời lên, bơi đến tận lưới chắn rác, Cung Dã vẫn không tìm thấy tung tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của con rùa khổng lồ, ngược lại, anh bất ngờ phát hiện ra những thi thể trôi dạt đến đây.

Thế là Phong Bạch chạy bộ buổi sáng trở về, vừa vén rèm lều lên liền đối diện thẳng với một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sàn đầy thi thể và Cung Dã đang ngồi ung dung uống nước giữa trung tâm đống thi thể đó.

Phong Bạch mím chặt đôi môi mỏng, gọi một tiếng “Chú út” rồi tập trung sự chú ý vào các thi thể. Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta lập tức nhận ra ngoại trừ hai bộ xương trắng, những người nằm trên đất đều là lính của anh ta.

Hốc mắt Phong Bạch đỏ lên một cách đáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sợ, anh ta cúi gập người xuống.

Anh ta cho người gọi Phó đoàn, Chính ủy và những người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác tới, cùng nhau khâm liệm cho các anh em.

Đợi đến khi mọi việc cuối cùng cũng hoàn tất, các anh em đều được thu xếp ổn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thỏa, anh ta mới nén lại bi thương, hỏi Cung Dã cũng vừa đứng thẳng dậy:

“Chú út đến để xử lý sinh vật dị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thường kia à? Tình hình thế nào rồi?”

Với thế lực của nhà họ Phong, anh ta biết rằng tổ chức sở hữu một bộ phận đặc biệt gồm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những kỳ nhân dị sĩ, chuyên xử lý các sự kiện siêu nhiên mà người thường không thể giải quyết.

Con rùa khổng lồ dưới nước chính là do anh ta phát hiện và báo cáo đầu tiên. Tin tức vừa được gửi đi, anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã biết chú út sắp đến, một năm rồi chưa đánh anh ta, đoán chừng nắm đấm của chú ấy đã ngứa ngáy lắm rồi.

Anh ta hạ thấp giọng, dùng khẩu khí thương lượng để hỏi: “Lần này có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể đừng đánh vào mặt được không? Cháu vẫn đang thi hành nhiệm vụ.”

Anh ta bằng tuổi với chú út. Năm đó anh ta bốn tuổi, chính vì sự sợ hãi của anh ta mà dẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụ quân địch tới, chú út bị bắt đi, bà nội bị quân Nhật mổ bụng ngay trước mặt anh ta.

Anh ta vì một cú đá rất mạnh của lính Nhật và sự sợ hãi tột độ mà tạm thời rơi vào trạng thái giả chết. Đợi đến khi anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta tỉnh lại, bà nội vẫn còn hơi thở thoi thóp, bà dùng hết sức lực cuối cùng bảo anh ta đi tìm ông nội để cứu chú út.

Ký ức của cậu bé bốn tuổi lúc đó không rõ ràng lắm, chỉ nhớ bà nội đã chảy rất, rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều máu, tầng hầm ngập tràn một màu đỏ chói mắt, đó là mạng sống của người thân anh ta.

Nhưng một đứa bé mới bốn tuổi như anh ta thì biết đi đâu tìm ông nội? Anh ta chỉ biết ôm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thi thể bà mà khóc nức nở, đợi đến khi quân tiếp viện tới, thời gian đã trôi qua hai ngày.

Chú út cũng đã hoàn toàn mất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dấu trong biển người mịt mùng.

Trong nhà không một ai trách anh ta, chỉ có cha đối xử với anh ta còn nghiêm khắc hơn cả lính dưới quyền. Mãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho đến khi lớn hơn một chút, anh ta mới biết mình đang gánh trên lưng sinh mạng của hai người thân yêu.

Thế là không cần cha đốc thúc, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta càng luyện tập chăm chỉ hơn.

Mỗi khi đến đêm Giao thừa hoặc các dịp lễ lớn, người thân trong nhà quây quần, không khí luôn luôn im lặng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và ngột ngạt. Tình trạng này kéo dài mãi cho đến năm anh ta mười tuổi, năm chú út trở về.

Ông nội giao lại quyền hành cho cha, còn ông thì cả ngày bầu bạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên cạnh chú út, nét mặt ông cũng dần xuất hiện nụ cười.

Hồi tưởng đến đây, cảm giác đau đớn quen thuộc ập tới, vùng eo bụng bị trúng một cú đạp trời giáng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ thể anh ta bay ngược ra, bóng dáng như quỷ mị của Cung Dã lập tức bám sát theo.

Đầu gối anh thúc vào hõm eo, đạp mạnh, xoay 360​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ độ trên không rồi lại thúc vào hõm eo...

Đợi đến khi thân hình cuối cùng cũng rơi xuống đất, anh ta bật ra một tiếng hừ r*n r*,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cằm liền bị bóp chặt, trước mắt là khuôn mặt đang phóng đại cực nhanh của Cung Dã.

Vẻ mặt không thể nói là vui vẻ nhưng ngữ khí lại ẩn chứa một tia cảm xúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó hiểu: “Khóc đi! Mày không phải thích khóc nhất sao, sao giờ không khóc nữa?”

Phong Bạch:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Đây chính là chỗ b**n th** của ông chú út nhà anh ta. Mỗi lần gặp mặt không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ đánh anh ta, mà còn phải đánh cho anh ta đến phát khóc mới thôi.