Chương 122 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Biết nó không ăn thịt người, Nguyễn Hiện Hiện thực hiện lời hứa: “Cảm ơn mày đã giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tao đưa họ về nhà, để trao đổi, tao cũng sẽ sớm đưa mày về nhà.”

“Đừng kháng cự.” Cô giơ tay sờ lên cái đầu to của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rùa khổng lồ, tâm niệm vừa động, thầm hô: “Thu!”

Ùaaa... Con rùa khổng lồ biến mất, tiến vào không gian ngủ say,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thay vào đó là sóng nước cuộn trào trên mặt sông.

Nguyễn Hiện Hiện người vừa “tắm” theo đúng nghĩa đen liền chạy về doanh trại, lều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã được các bạn dựng xong, hai người mệt mỏi cả ngày đã ngủ rồi.

Nguyễn Hiện Hiện tóc tai còn chưa lau khô, cơn buồn ngủ rũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rượi ập đến, đầu vừa đặt xuống gối là ngủ thiếp đi.

Một đêm không mộng, sáng sớm hôm sau, cô bị tiếng lão​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lý gọi í ới từ xa giục dậy vào thành phố.

Lúc này trời vừa hửng sáng, còi tập hợp còn chưa thổi, Nguyễn Hiện Hiện với một chỏm tóc dựng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứng, oán khí còn nặng hơn quỷ, bưng thau đồ vệ sinh cá nhân bước ra khỏi lều.

Vừa ngẩng đầu, phía cuối chân trời, một chiếc xe jeep màu đen đang lao tới rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh, cô nheo mắt, xe jeep màu này ở thời điểm hiện giờ rất khó thấy.

Lúc cô đi đến bên cạnh lão, chiếc xe jeep đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vượt qua họ, dừng thẳng ở mép bờ sông.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông không nhìn rõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt, động tác tao nhã cởi cúc áo gió.

Tiếp đó, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của hai người, anh lấy đà, bật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhảy rồi lao xuống mặt sông, bắn lên một chút bọt nước nhỏ.

Nguyễn Hiện Hiện há hốc miệng: “Người này không vào đội tuyển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quốc gia môn nhảy cầu đúng là uổng phí tài năng!”

“Khoan đã!” Khi cô kịp phản ứng, suýt nữa đã hét lên như con hải ly: “Không phải chứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại ca! Lái xe từ xa tới đây chỉ để nhảy sông, anh tính làm gì vậy?”

“Biển số 01. Người này đặc biệt lái xe từ thủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đô đến tỉnh Hắc để nhảy sông tự tử sao?”

Nguyễn Hiện Hiện không định xen vào chuyện bao đồng, lão Lý không tài nào hiểu nổi giới trẻ bây giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ gì nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn một sinh mạng tươi tắn vụt tắt ngay trước mắt mình.

Lão đan hai tay nắm lấy vạt áo, cởi chiếc áo dài tay màu xanh rêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quân đội rồi chạy dọc theo bờ sông, xem ra là muốn xuống cứu người.

Nguyễn Hiện Hiện tay vẫn đang bưng chậu rửa mặt, cô đuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo vài bước nhưng không kịp, bèn lớn tiếng nhắc:

“Bình tĩnh đi chú! Người đó rõ ràng không phải muốn chết, ai đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự tử mà còn c** q**n áo? Chết như vậy xấu lắm!”

Lão Lý:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Sáng sớm tinh mơ còn chưa tỉnh ngủ đã bị một cú sốc thị giác, mấu chốt là còn có con nhóc ranh ma này ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên cạnh dùng lời nói đánh lạc hướng lão, não còn chưa kịp hoàn hồn thì cơ thể đã phản ứng theo bản năng.

Được tiếng hét của Nguyễn Hiện Hiện nhắc nhở, lão Lý quả thật tỉnh táo hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ít, hai người đứng song song trên đê, mắt to trừng mắt nhỏ.

Chẳng mấy chốc, một cái đầu đen tuyền nhô lên khỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt nước, bơi ra một đoạn rồi lại chìm xuống.

Thế là hai người cứ đứng trên bờ trơ mắt nhìn người đó lúc thì trồi lên, lúc thì lặn xuống, cuối cùng người đó trèo lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bờ, toàn thân ướt sũng chui vào xe. Xe chạy được một đoạn, bóng người kia lại xuống xe và nhảy xuống sông lần nữa.

Lão Lý: “Người đó xem ra cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bình thường y như cô vậy.”

Nguyễn Hiện Hiện không thích nghe câu này, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là người bình thường nhất rồi đấy!

Cô đưa ra nhận định của mình: “Có lẽ là người nhà của liệt sĩ nào đó, không thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chấp nhận việc người thân qua đời nên ôm hy vọng cuối cùng đến đây tìm người chăng?”

Biết người ta không phải đến nhảy sông tìm chết, cả hai đều bình tĩnh lại. Lão Lý hứng thú​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi xổm bên bờ sông, còn Nguyễn Hiện Hiện thì bưng chậu về đi vệ sinh cá nhân.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lá, vạt áo nhét vào trong chiếc quần ống đứng màu đen, bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài khoác một chiếc áo khoác kiểu Lenin, mái tóc đen được buộc cao thành đuôi ngựa, hai tay đút túi quần.

Ra khỏi cửa thì đúng lúc gặp lão Lý đang lái xe, lão vẫy tay với cô:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Lên xe thôi, không vào thành phố nhanh là trễ giờ nấu cơm trưa đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện nhanh nhẹn ngồi vào ghế phụ lái. Xe chạy được một đoạn, qua lớp kính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắn gió, tầm mắt cô giao với người đàn ông vừa bước xuống từ chiếc xe jeep.

Cả hai đồng thời nheo mắt lại rồi lại vô cùng ăn ý cùng lúc dời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tầm mắt đi. Chỉ trong chớp mắt, hai chiếc xe đã lướt qua nhau.