Ngô Phương Khải tức đến bật cười: “Ra ngoài ngay!”
Ông làm chính ủy mấy chục năm, đuổi cổ bọn cực phẩm cũng từng rồi, xâm nhập vào doanh trại địch cũng từng rồi, vậy mà nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu nhỏ, quần ướt sũng, áo trên khô ráo, ông lại nhất thời không biết phải làm sao với cô.
Ông cởi áo khoác trên người ném lên đùi cô: “Nói đi! Rốt cuộc là thế nào? Cả đám người chạy đến trước mặt tôi nói cô muốn ăn thịt người.”
“Lãnh đạo! Cô ta ném tôi vào nồi lớn, đã cấu thành...”
Giản Thư sắc mặt đã hồng hào lại một chút, thấy lãnh đạo cởi áo khoác của mình đắp cho Nguyễn Hiện Hiện, sợ cô bị lạnh ốm, rõ ràng là thiên vị, hắn ta bất bình đứng ra lên tiếng.
Nhưng lời mới nói được một nửa đã bị đối phương quát gắt: “Câm miệng, đã cho anh nói chưa? Không biết trước khi mở miệng phải báo cáo à?”
“Báo cáo!” Nguyễn Hiện Hiện đảo mắt một vòng, yếu ớt giơ tay nhỏ lên, Ngô Phương Khải rất hài lòng với sự thức thời của cô, gật đầu: “Cô nói đi.”
Nguyễn Hiện Hiện liền kể lại toàn bộ quá trình đám người này đến gây sự thế nào, gã cầm đầu bị cô ném vào nồi lớn để “tẩy não” ra sao.
Đương nhiên quyền phát ngôn thuộc về cô, không tránh khỏi việc thêm mắm thêm muối.
“Tránh nặng tìm nhẹ, cô đó là tắm cho tôi à? Cô muốn dùng nước sôi luộc chín tôi!” Bắt gặp ánh mắt sắc bén đột ngột của Ngô Phương Khải, Giản Thư yếu ớt bổ sung một câu: “Báo cáo!”
Đợi đối phương gật đầu, hốc mắt hắn ta đỏ lên, tiếp tục nói: “Chúng tôi đều là thanh niên trí thức đến giúp việc ở các nhà bếp, buổi trưa nhận được lệnh, buổi tối các bếp phải chuẩn bị thịt kho tàu, không có công thức nên mới cùng nhau bàn bạc đến tìm đồng chí Nguyễn để học hỏi, không ngờ cô ta... không ngờ cô ta lại...”
Ngô Phương Khải nhướng mày, ra hiệu đến lượt Nguyễn Hiện Hiện ngụy biện. Cô khẽ bĩu môi, hắt xì một cái, giọng điệu bất đắc dĩ hết mức:
“Tôi có công thức là phạm vào thiên điều à? Bản thân anh không có khả năng sinh con, thấy vợ chồng nhà hàng xóm mang thai, là có thể vươn tay bế con của người ta đi sao?”
Ví von này không thỏa đáng nhưng... hình như cũng có chút lý.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Giản Thư được cho là “không có khả năng sinh con” và “muốn bế con nhà hàng xóm đi”.
Mặt Giản Thư đỏ bừng, gân xanh trên cổ nổi rõ, nắm đấm siết chặt kêu răng rắc mà vẫn không tìm được lời nào để phản bác.
Hắn ta ậm ừ nửa ngày mới nặn ra được một câu: “Vậy cô cũng không nên ném tôi vào nồi, nói là muốn luộc sống tôi!”
Vẻ mặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Nguyễn Hiện Hiện càng thêm bất đắc dĩ, ánh mắt như thể đang quan tâm một kẻ thiểu năng trí tuệ.
“Anh cũng biết là tôi chỉ nói vậy thôi mà.”
“Tin lời tôi nói sái cổ thế à? Đã đến lúc cho anh biết sự thật rồi, con trai, tao là bố mày đây.”
“Năm mày sinh ra, tao mới tròn một tuổi.”
Lời này vừa thốt ra, người bị sốc đâu chỉ có Ngô Phương Khải? Cả nhà bếp im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Giản Thư há hốc miệng, khi định thần lại thì suýt nữa tức điên lên, nếu không có người cản thì đã xông lên động thủ rồi.
Nhìn Lý Cường đang cố sống cố chết cản Giản Thư, Nguyễn Hiện Hiện chậc lưỡi một tiếng đầy tiếc nuối.
Một người đàn ông cao một mét bảy lăm lại không thoát khỏi sự kìm kẹp của một người phụ nữ cao một mét sáu lăm ư? Gặp phải người khỏe hơn một chút thì đúng là chưa chắc thật!
Giãy giụa mệt rồi, hốc mắt Giản Thư càng đỏ hoe, vẻ mặt bi thương: “Cha tôi một năm trước đã hy sinh vì Tổ quốc, cô đúng là ăn nói không chút kiêng nể!”
Chết rồi!
Ngay khoảnh khắc nghe tin cha của Giản Thư hy sinh vì Tổ quốc, Nguyễn Hiện Hiện thầm kêu không ổn, ý nghĩa của hai chữ liệt sĩ là nỗi đau trong lòng mỗi người dân nước nhà, đối với quân nhân lại càng đặc biệt.
Quả nhiên ngay giây sau, đôi mắt sau cặp kính của Ngô Phương Khải híp lại, một ánh nhìn không mấy thiện cảm đã quét tới.
Nguyễn Hiện Hiện não nảy số rất nhanh, cái miệng nhỏ bắt đầu liến thoắng: “Cái gì mà không biết làm thịt kho tàu nên tìm tôi học hỏi, các người cứ hỏi bừa một anh nuôi xem, đối phương đều sẽ không ngần ngại chỉ giáo, cần tôi nói rõ hơn nữa không! Trong số các người, có kẻ thèm muốn công thức của tôi, có kẻ muốn thay thế vị trí của tôi và có kẻ đơn thuần là xấu tính. Một đám ô hợp lòng dạ bẩn thỉu khoác lên mình tấm vải che xấu hổ, mượn danh nghĩa học tập để làm chuyện ép buộc.