Chương 111 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

“Phần mai rùa lộ bên ngoài dài khoảng 18 đến 22 mét, tổng chiều dài ước chừng 28-30​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mét, lực cắn không rõ, tấn công đê bằng cách thức va đập, linh trí hạ đẳng...”

Bàn tay đang ghi chép của Cung Dã khựng lại, anh ngẩng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu: “Mấy người muốn tôi xử lý thế nào, giết sao?”

Mặt ông cụ trông như bị táo bón, vừa chọc giận con trai xong nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông vốn không muốn nói lời nặng nề nhưng lại không nhịn được.

“Giết giết giết, trong đầu con ngoài giết chóc ra thì không thể nghĩ đến chuyện gì bình thường hơn à?” Dưới ánh mắt tưởng như đang cười nhưng thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chất lại lạnh lùng vô tình của đứa con bất hiếu này, giọng ông nhỏ dần: “Ví dụ như nó từ đâu đến thì đưa về lại chỗ đó...”

“Bố.” Cung Dã dùng bút chống lên trán rồi lại gõ gõ vào tấm ảnh: “Chưa nói đến việc một con quái vật khổng lồ nặng trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ 10 tấn thế này, tôi phải làm sao để đưa nó về, bố không lo con trai bố sơ sẩy mất mạng trong miệng rùa à?”

Cái đồ Sát Thần được cả cục công nhận, đơn kiện còn gửi đến tận chỗ tao mà lại mất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng trong miệng con rùa khổng lồ linh trí thấp à? Mày nói ra mày tự tin không?

Ông cụ khẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bĩu môi!

Ngẩng đầu lên thì thấy đứa con bất hiếu này đứng dậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặc áo khoác, ông bất giác hỏi: “Đi đâu đấy?”

Năm ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Cung Dã cài xong chiếc cúc cuối cùng của áo gió, bước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chân đang hướng ra cửa bỗng khựng lại, anh quay đầu: “Đi dọn dẹp mớ hỗn độn cho ông cụ đây.”

Anh ngừng một chút, nói ra câu mà ông cụ sợ hãi nhưng không cách nào ngăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cản: “Tiện đường qua thăm đứa cháu trai ngoan và cháu dâu tương lai của tôi.”

Người đã đi ra khỏi văn phòng, giọng nói không rõ cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xúc vọng lại: “Con rùa đó có ăn thịt người không?”

Một lát sau, câu trả lời của Phong Quảng truyền đến tai Cung Dã, giọng ồm ồm, nghe có chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thật: “Không! Thằng con bất hiếu, tự mình cẩn thận đấy, đừng có lật thuyền trong mương.”

Nhìn căn phòng lại trở nên yên tĩnh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phong Quảng có chút thất thần.

Ông bất giác mở ví, ngón tay to lớn v**t v* một tấm ảnh cũ đen​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trắng, người đẹp mặc sườn xám trong ảnh cười rạng rỡ như hoa mùa hạ.

Đây là vợ ông, là tình yêu cả đời mà ông chiếm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đoạt bằng thủ đoạn khi còn trẻ tuổi bồng bột.

Sau khi kết hôn, vợ chồng họ ân ái, có với nhau năm con trai hai con gái, oái oăm thay, khi bà vợ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ già gần 40 tuổi, sắp đến ngày sinh hạ con trai út thì bị quân Nhật đến báo thù ông bắt đi.

May mắn là ông đến kịp thời, tiêu diệt quân Nhật cứu được vợ con, bất hạnh là bà vợ già vì quá sợ hãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên bị khó sinh, điều kiện y tế năm đó có hạn, ông đã giữ được mẹ con bình an bằng mọi cách.

Nhưng vợ ông sau khi được cứu về từ ca sinh đại xuất huyết thì nguyên khí bị tổn thương, sức khỏe ngày một yếu đi, bốn năm sau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong đợt phản công cuối cùng của quân Nhật, bà đã hy sinh dưới lưỡi dao của kẻ thù để bảo vệ con trai út còn nhỏ dại.

Người lúc đó khóc lóc dẫn dụ quân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ địch đến chính là Phong Bạch.

Anh ta nhờ sợ hãi quá độ mà nín thở giả chết nên thoát được một kiếp, còn Cung​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Dã lại bị quân Nhật tàn nhẫn đưa vào phòng thí nghiệm, giam cầm suốt sáu năm.

Không ai biết sáu năm đó anh đã trải qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những gì và làm thế nào để sống sót.

Ngay cả khi người cha này tìm kiếm nhiều năm không có kết quả, không còn hy vọng, tưởng rằng con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trai không bao giờ trở về nữa Cung Dã đã tự tìm về, ngất xỉu trước sân nhà cũ.

Vẫn là người đồng đội cũ bị thương đang dưỡng bệnh ở nhà phát hiện ra anh, đưa anh đến bệnh viện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cấp cứu, ông không thể quên được ánh mắt thương hại của bác sĩ khi bảo ông chuẩn bị tâm lý.

Càng không thể quên cảnh cha con gặp lại sau nhiều năm xa cách, trên giường bệnh là một khối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gầy trơ xương, chỉ có thể gọi là sinh vật hình người, nhìn mà tan nát cõi lòng.

Trong hai năm phục hồi chức năng, Cung Dã hoàn toàn ở trong trạng thái mất hết nhân tính, không nhận ra người,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt đỏ ngầu tàn nhẫn khát máu, khi anh nhìn bạn, điều đó có nghĩa là anh muốn xử bạn.

Nhưng kỳ lạ là lúc ăn cơm lại trở nên ngoan ngoãn lạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thường, co rúm trên giường và cho phép người ta xoa đầu.

Hai năm, ròng rã hai năm, ông đã mài giũa hết mọi góc cạnh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự tay dạy anh mặc quần áo, ăn cơm, học lại ngôn ngữ.