Chương 108 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thế là trong lúc Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ đang ngồi xổm cặm cụi rửa bát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì cô đã yên vị trên chiếc xe tải của bộ đội tiến vào huyện.

Nguyễn Hiện Hiện chân trước vừa đi, chân sau đại diện của mấy nhà bếp khác đã tìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến. Dẫn đầu là một nam đồng chí khoảng 20 tuổi, ăn mặc trông rất nho nhã.

Anh ta ôm trong lòng một cuốn Sách Đỏ, thắt lưng siết chặt vòng eo, cằm hơi hất lên: “Vị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào là đồng chí Nguyễn Hiện Hiện? Mời cô giao nộp công thức thịt kho tàu ra đây.”

Mặt dày thật, vừa đến đã đòi công thức. Trần Chiêu Đệ bưng chậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước bẩn lên định hắt ra ngoài: “Phiền anh tránh đường một chút.”

Ào một tiếng, nước bẩn làm ướt sũng đôi giày giải phóng mới tinh của người đàn ông. Đáy mắt anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta nhanh chóng lóe lên vẻ chán ghét và tức giận nhưng miệng vẫn phải nói lời chính nghĩa.

“Đồng chí Nguyễn!” Chủ tịch đã nói vấn đề cốt lõi của cách mạng, nguyên nhân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ bản chính là vì không thể đoàn kết được những người bạn thật sự.

Hành vi lảng tránh thậm chí là không đoàn kết như cô đây, xét cho cùng chính là do tư tưởng có vấn đề. Hy vọng cô có thể nhanh chóng nhận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra và sửa chữa sai lầm. Công thức thịt kho tàu là của tập thể, hơn nữa buổi tối còn cần dùng đến, cô đừng có ngoan cố chống cự nữa.”

Trần Chiêu Đệ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Chậu nước bẩn thứ hai này, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên hắt hay không hắt đây?

Mộc Hạ đầy hứng thú ngăn cô ấy lại. Chị đã sớm nghe nói thời đại này rất điên cuồng, chị không được trải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua thời kỳ căng thẳng với đầy những biểu ngữ giăng khắp phố, hôm nay cuối cùng cũng gặp được một người.

“Chủ tịch còn nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì nữa?”

Người đàn ông ưỡn ngực ngẩng đầu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thao thao bất tuyệt một tràng.

Mộc Hạ: “Còn gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa không?”

Mãi cho đến khi người đàn ông nói đến khô cả họng, mặt mũi đen sì lại, những người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi cùng cũng sốt ruột thúc giục, anh ta mới nén giận nói với Trần Chiêu Đệ:

“Tôi đã nói nhiều như vậy, chắc cô cũng đã hiểu rồi! Đồng chí Nguyễn, bây giờ có thể giao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nộp công thức ra, đừng tiếp tục làm tổn hại đến lợi ích của tập thể nữa được chưa?”

Trong mắt Trần Chiêu Đệ lóe lên ý cười, cô ấy ngơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngác chỉ vào mình: “Tôi không họ Nguyễn, tôi họ Trần.”

Người đàn ông miệng sùi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bọt mép: “...”

Chiếc xe tải chạy băng băng trên con đường lớn dẫn vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ huyện, Nguyễn Hiện Hiện thỉnh thoảng lại thốt lên kinh ngạc.

“Lợi hại quá, chỉ cần đẩy cái cần này rồi đạp ga là có thể tăng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốc được ạ? Nếu cần dừng gấp thì có cần phải đổi số không ạ?”

“Chú ơi, trong lúc giảng giải mà vẫn có thể lái xe vững như vậy, nhìn là biết chú chính là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “tay lái lụa”, thảo nào lúc lãnh đạo giao nhiệm vụ, ánh mắt đầu tiên đã nhìn về phía chú.”

“Hừ, cái này thì có là gì, lão già này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năm xưa còn lái cả xe tăng nữa đấy.”

Nữ đồng chí này thật biết cách nói chuyện, phải để con gái lớn nhà mình học tập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới được, đỡ cho cái miệng vụng về đó ngày nào cũng chọc tức ông già này.

Một người dám dạy, một người dám học. Suốt quãng đường từ bãi sông đến huyện, về mặt lý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuyết Nguyễn Hiện Hiện đã học được cách lái xe, chỉ còn thiếu thực hành nữa thôi.

Là một người đã từng sống ở thời hiện đại, sao cô có thể không biết lái xe được chứ? Tiếng Anh thì có bà nội Nghiêm Phượng Hoa dạy, vậy thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng phải tìm một lý do hợp lý cho kỹ năng lái xe của mình chứ, đây chẳng phải là một cơ hội tốt được dâng đến tận cửa sao.

Xe tải tiến vào huyện, Nguyễn Hiện Hiện nghiêng đầu nhìn bưu điện lướt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua bên đường rồi gọi dừng lại: “Dừng xe một chút ạ!”

“Chú ơi! Tuần sau cháu phải lên thành phố tỉnh tham gia một công việc quan trọng, có một vài chi tiết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần phải xin chỉ thị của lãnh đạo, cháu có thể xuống xe gọi một cuộc điện thoại được không ạ?”

Ai cũng biết vị lãnh đạo cũ của Quân đoàn số 1 chúng tôi chỉ miễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cưỡng biết viết vài chữ, sau khi về hưu đã chuyển sang làm kinh tế.

Nghe đồn cấp trên sợ ông ấy hễ không vừa ý là lại lôi khách ngoại quốc ra “tế cờ” nên cứ chần chừ mãi không chịu cấp người.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lão già này cũng là một tay dữ dằn, một mình lên thủ đô xách theo khẩu súng máy hạng nhẹ chặn ngay trước cửa Bộ Ngoại giao.

Tuần sau ư? Công việc quan trọng ở thành phố tỉnh? Người tài xế đạp phanh dừng xe lại, sắc mặt vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng kỳ lạ: “Được! Cô đi gọi điện thoại đi, tôi cũng vừa đúng xuống xe hút một điếu thuốc.”