Nghe vậy, vẻ bi thương trên mặt người lính tan đi, anh mỉm cười: "Cô nói đúng, tên tuổi của họ chắc chắn sẽ được ghi vào sử xanh."
Rồi anh chuyển giọng: "Nói cho các cô biết những điều này, là để các cô không được tự ý đến gần mép bờ sông, chỗ đó rất nguy hiểm."
Mọi người im lặng đi theo đến ban hậu cần. Vốn tưởng chỉ là đến phụ giúp lặt vặt, ai ngờ anh nuôi (hỏa đầu binh) bên trong đã gói ghém xong hành lý, đứng nghiêm trước căn lều tạm.
"Đây là?" Có người hỏi.
Nguyễn Hiện Hiện lại biết, thời chiến không phân biệt binh chủng. Họ đến để tiếp quản công việc nấu nướng, thì những anh nuôi ban đầu sẽ phải lập tức ra tiền tuyến chi viện.
Nghe thấy tiếng nữ đồng chí khe khẽ tự nói, tấm lưng của đội hậu cần vốn đang xếp hàng ngay ngắn lại càng thẳng tắp hơn.
Một người đi vào, một người đi ra, ngay lúc bóng dáng lướt qua nhau, Nguyễn Hiện Hiện nhỏ giọng dặn dò một câu: “Mọi người cẩn thận, buổi trưa tôi nấu cơm ngon chờ các anh về ăn.”
Cậu chiến sĩ trẻ chừng mười tám, mười chín tuổi gật đầu thật mạnh, nở một nụ cười ngượng ngùng bẽn lẽn với cô.
Doanh trại rất đơn sơ, bốn góc là cột sắt, bên trên căng một tấm bạt chống nước, bên dưới là bếp lò được xây dựng tạm bợ nhưng xoong nồi, bát đĩa, dầu, muối, mắm, giấm và các loại nguyên liệu thực phẩm thì coi như đầy đủ.
Đương nhiên Tổ quốc cũng sẽ không bạc đãi những đứa con của mình. Lương thực như gạo, mì đều đầy đủ, khuyết điểm duy nhất chính là thiếu thịt và rau củ.
Hiện giờ kỹ thuật trồng trọt trong nhà kính vẫn chưa phổ biến, vào tháng Tư, các loại rau có thể ăn được không nhiều. Trong doanh trại đa số đều là rau dại, ngoài ra còn có khoai tây và củ cải dự trữ từ mùa đông.
Không có cải thảo, có lẽ đã ăn hết rồi.
Thịt thà cũng chịu chung số phận. Do ảnh hưởng của hoàn cảnh chung, khó khăn trong vận chuyển và khó bảo quản, cùng nhiều lý do khách quan khác, doanh trại chỉ còn lại mấy chậu lòng heo lớn đã được chế biến từ tối hôm qua.
Mộc Hạ nhìn đông ngó tây, có chút luống cuống tay chân. Về võ, chị có thể ẩn nấp ám sát; về văn, chị có thể xâu kim vá chỉ nhưng chị thật sự không biết nấu cơm!
Cái ông trai thẳng chính hiệu Hướng Hồng Quân này, có lẽ từ tận đáy lòng đã mặc định rằng trên đời này không có người phụ nữ nào không biết nấu ăn, thế nên mới không thèm hỏi một tiếng mà điều thẳng chị đến đây.
Sau khi làm quen sơ qua với hoàn cảnh, một trong số đó là một bà thím hơi mập bắt đầu lên tiếng chỉ huy, chỉ vào hai người đàn ông nông dân: “Hai người các cậu, đi nhào bột làm bánh nướng.”
Bà ta lại chỉ vào một cô gái trông ốm yếu ở góc tường: “Cô đi gọt vỏ khoai tây, cắt khúc chuẩn bị, củ cải thì cắt hạt lựu.”
Cuối cùng, đôi mắt xếch của bà ta dừng lại trên người ba cô gái Nguyễn Hiện Hiện, ánh mắt tràn ngập vẻ soi mói và ghét bỏ: “Ba đứa bây, dọn sạch mấy chậu lòng heo kia đi.”
Sau đó bà ta lẩm bẩm một câu: “Đúng là đồ hồ ly tinh, nhìn cái tướng là biết không phải đứa biết làm việc.”
Bản thân bà ta thì dẫn theo ba bà thím trạc tuổi còn lại, cùng nhau bàn bạc xem nên nấu món gì. Họ nói đến nước bọt văng tung tóe, tiện tay vớ lấy một củ cải trong bao, phủi qua loa đất cát rồi đưa lên miệng gặm.
Mấy người kia nhìn nhau rồi cũng học theo, kêu khát nước, mỗi người cầm lấy một củ cải.
Bà thím cầm đầu đang nói hăng say, liếc mắt thấy ba người Nguyễn Hiện Hiện vẫn đứng yên không nhúc nhích, đang định nổi giận thì lại thấy hai người đàn ông làm bánh nướng múc ra một chậu bột mì trắng tinh.
Bà ta tức đến nỗi ném luôn củ cải, xót của kêu “Ui da, ui da” inh ỏi: “Muốn chết hay gì hả? Múc nhiều bột mì trắng thế kia, còn muốn sống qua ngày nữa không? Đúng là ăn cơm của nhà nước mà không biết xót.”
Hai người đàn ông nhà nông kia, một người tên Thiết Liên, một người tên Cao Đức, đều là những người bị thương ở chân do ngã từ trên cao xuống trong đêm mưa tầm tã hôm mới đến, hiện giờ chỉ có thể miễn cưỡng đi lại.
Cao Đức rụt cổ lại không nói gì nhưng ông chú trung niên tên Thiết Liên kia lại không phải người dễ đối phó. Ông ta trợn mắt quát: “Bà nói cái gì? Nói lại lần nữa xem.”
Ông ta vốn là một người đàn ông góa vợ có tiếng trong thôn, nhiều năm trước lỡ tay đánh chết vợ, cộng thêm việc quá nghèo nên vẫn chưa cưới vợ khác. Ngày thường ông ta toàn tự mình lo liệu, chỉ vì biết nấu chín cơm nên mới được điều đến đội hậu cần phụ giúp.