Không nán lại thêm nữa, Hứa Thanh Hòa rời khỏi văn phòng của Thời Ôn Lễ.
Ra khỏi bệnh viện, ở đầu con ngõ chéo đối diện có một bà cụ quanh năm bày sạp bán khoai lang nướng. Mỗi lần đi làm về ngang qua, chỉ cần cụ chưa dọn hàng cô đều sẽ mua một củ.
Bà cụ nhận ra cô: “Hôm nay tan làm sớm thế cháu.”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười dịu dàng: “Vâng ạ. Trời lạnh rồi, bà đội mũ cẩn thận, mặc ấm vào nhé. Phải chú ý giữ gìn mạch máu đấy ạ.”
“Được.” Bà cụ kéo lại chiếc mũ của áo phao.
Hứa Thanh Hòa ôm củ khoai lang nướng nóng hổi, vừa đi dọc theo vỉa hè vừa ăn.
Năm đầu tiên đi làm, chỉ cần bố có thời gian rảnh là sẽ đến đón cô. Giờ tan làm của cô không cố định, lần nào bố cũng phải đợi rất lâu, lần lâu nhất là hơn năm tiếng đồng hồ. Bởi vì hôm đó ngay sát giờ về cô lại nhận được điện thoại cấp cứu, ca phẫu thuật khẩn cấp ấy kéo dài suốt năm tiếng liền.
Kể từ đó, cô không để bố mẹ đến đón nữa.
Cũng may bệnh viện cách nhà không quá xa, mỗi ngày đi bộ về nhà coi như tập thể dục.
Chưa đầy hai mươi phút, cô đã đi đến cổng khu chung cư.
Khi đi ngang qua dưới tầng nhà Thời Ôn Lễ, cô vô thức nhìn lướt qua cửa căn hộ.
Nói chính xác thì đó không hẳn là nhà của anh, vì để tiện em gái đi lại, anh đã thuê nhà ở đây.
Nhà của anh ở một khu khác, cách bệnh viện rất xa.
Hai anh em anh đã thuê ở đây được nhiều năm, năm nào cũng đón Tết tại chỗ này.
Suốt những năm qua, anh và em gái chính là người thân duy nhất của nhau.
Tháng sau Thời Miểu sẽ kết hôn, sau đám cưới dĩ nhiên sẽ dọn về phòng cưới. Không biết lúc đó Thời Ôn Lễ sẽ tiếp tục thuê ở khu này, hay sẽ chuyển đến nơi nào đó gần em gái hơn.
Thật ra, cho dù bây giờ anh không chuyển đi thì sớm muộn gì cũng có một ngày anh sẽ chuyển khỏi nơi đây.
Về đến nhà, bố mẹ đều đang ngồi ở phòng khách đợi cô.
Hứa Bỉnh Đạc nghe thấy tiếng động ngoài lối vào, vô thức nhìn đồng hồ đeo tay, tám giờ hai mươi.
Đây là lần con gái đi làm về sớm nhất trong vòng một năm trở lại đây.
Vợ ông khẽ nháy mắt ra hiệu, bảo ông bớt nói vài câu.
Ông vốn không phải là người lắm lời, chỉ là thấy con gái ngày nào cũng mệt phờ người ra như thế, ông xót con nên không nhịn được muốn cằn nhằn trưởng khoa của con gái vài câu.
“Bố, mẹ, con về rồi ạ.”
“Ăn tối chưa con? Bố mẹ có để phần cơm cho con đấy.”
Nói rồi, Hứa Bỉnh Đạc đứng dậy.
“Con không đói ạ, trên đường về con có mua khoai lang nướng ăn rồi.”
Hứa Thanh Hòa ngồi xuống cạnh mẹ, dựa cả người vào người mẹ.
Trì Mẫn đưa đĩa trái cây đã rửa sạch cho con gái: “Dâu tây hôm nay mẹ mua ngon lắm.”
Hứa Thanh Hòa lắc đầu, bảo mình không ăn nổi nữa.
Trì Mẫn đặt đĩa trái cây xuống, chỉ tay về phía tủ giày: “Dép sục con mua về rồi đấy.”
Không ngờ con gái lại mua một phát tận ba đôi.
Bà không khỏi có chút lo lắng: “Tháng này… có phải con bị người ta khiếu nại ba lần không?”
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Hứa Bỉnh Đạc liền đỡ lời cho vợ: “Chẳng phải bà vừa bảo tôi bớt nói lại sao? Thế nào lại tự mình khơi chuyện ra rồi? Thanh Hòa cho hoãn phẫu thuật là không sai, mấy đồng nghiệp bên khoa ngoại kia đứng ở góc độ của họ để kiên trì làm phẫu thuật, cũng cảm thấy mình không sai. Mối quan hệ có không tốt thì thôi vậy, đợi đến ngày nghỉ hưu, tự khắc sẽ nghĩ thông suốt cả thôi.”
Hứa Thanh Hòa mỉm cười nói: “Đến lúc con nghỉ hưu, biết đâu con đã con cháu đầy đàn rồi. Lúc đó chắc chắn là nghĩ thông suốt lắm ạ.”
Hứa Bỉnh Đạc: “Con cháu đầy đàn? Con cũng dám nghĩ ghê, lo mà yêu đương trước đi rồi hãy tính.”
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Nào phải cô không muốn yêu đương đâu.
Cô đứng dậy: “Con đi lấy chuyển phát nhanh đây ạ, có mấy cái đang để ở trạm gửi đồ.”
“Lúc về sao con không tiện đường ghé lấy luôn?”
“Con quên mất.”
Rõ ràng là đi ngang qua ngay trước cửa trạm, nhưng vì trong lòng mải nghĩ đến một người nào đó mà cô cứ thế đi qua luôn.
–
Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Thanh Hòa vừa chuẩn bị xong thuốc tê và thiết bị trước phẫu thuật thì bệnh nhân cũng được đẩy vào phòng mổ.
Trước khi vào phòng mổ, ông cụ còn cố chấp tranh cãi thêm vài câu với người con trai cả.
“Bác sĩ ơi, là gây tê tủy sống đúng không?” Ông cụ không yên tâm, vừa vào đến nơi đã xác nhận lại với Hứa Thanh Hòa lần nữa, chỉ sợ con cái giấu mình lén ký vào giấy cam kết phẫu thuật khác đổi sang gây mê toàn thân.
Hứa Thanh Hòa trấn an để cụ yên tâm: “Là gây tê tủy sống ngoài màng cứng kết hợp ạ. Ông đã dứt khoát từ chối gây mê toàn thân thì bọn cháu chắc chắn sẽ tôn trọng ý kiến của ông. Có điều…”
Ông cụ ngắt lời, lập tức tiếp lời: “Tôi biết rồi, nếu gây tê tủy… ngoài…” Nói đến đây thì cụ bị vấp, không gọi được tên thuật ngữ chuyên môn.
Hứa Thanh Hòa tiếp lời: “Là gây tê tủy sống ngoài màng cứng kết hợp ạ.”
Ông cụ nói: “Tôi biết rồi, tóm lại là gây tê nửa người dưới. Nếu gây tê tủy sống không được thì cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể gây mê toàn thân.” Sau một đêm đấu tranh tư tưởng, cụ mới miễn cưỡng thuyết phục được bản thân. Lỡ như không chọc kim được thì sẽ gây mê toàn thân.
Dù sao thì cũng không thể không làm phẫu thuật.
Sau khi đối chiếu xong thông tin, Trương Tuần đứng bên cạnh giúp đỡ kết nối các thiết bị giám sát.
Cậu ấy vừa xem qua tiền sử bệnh án và tình trạng sức khỏe của ông cụ, cột sống bị bệnh lý nghiêm trọng, việc gây tê vùng ống sống sẽ có độ khó cực kỳ cao.
Khử trùng, trải khăn vô khuẩn, Trương Tuần không dám lên tiếng nữa vì sợ làm ảnh hưởng đến việc chọc kim của đàn chị.
Hứa Thanh Hòa dùng tay ấn đi ấn lại trên lưng ông cụ để tìm khe hở giữa các đốt sống.
Sau khi định vị chuẩn xác, mũi kim đâm qua da, nhưng khi tiếp tục đưa kim vào thì rõ ràng gặp phải lực cản.
Dựa vào cảm giác, cô khẽ điều chỉnh lại hướng kim.
“Ông ơi, chân ông có cảm giác như có luồng điện chạy qua không ạ?” Cô hỏi.
Ông cụ đáp: “Không có. Bác sĩ cứ yên tâm chọc vào đi, không đau đâu!”
Trương Tuần nhìn chằm chằm vào máy giám sát, liên tục theo dõi huyết áp và nhịp tim của ông cụ.
Đến khi cậu ấy quay đầu lại nhìn đàn chị lần nữa, dịch não tủy đã thuận lợi chảy ra ngoài. Cú chọc kim thành công ngay từ lần đầu tiên, chỉ số huyết áp và nhịp tim cũng không dao động nhiều.
Toàn bộ ca phẫu thuật kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.
Khi ca mổ kết thúc, nhớ đến việc ông cụ cứ lo lắng suốt rằng gây tê sẽ bị ngốc đi, Hứa Thanh Hòa khẽ mỉm cười hỏi: “Ông ơi, ông còn nhận ra cháu là ai không?”
Ông cụ chậm rãi gật đầu.
Sau khi đưa ông cụ đến phòng hồi sức sau gây mê, Hứa Thanh Hòa không kịp nghỉ tay mà tiếp tục chuẩn bị cho ca phẫu thuật tiếp theo.
Khi ca thứ hai kết thúc thì đã đến giữa trưa.
Hôm nay các ca mổ liên tục, không có thời gian nghỉ ngơi giữa chừng. Trương Tuần đi ăn trước, cậu ấy vội vàng lùa nhanh bữa trưa rồi mau chóng quay lại đổi ca để cô đến nhà ăn.
Đúng vào giờ cao điểm nên nhà ăn toàn người là người.
Trung tâm phẫu thuật có tổng cộng hơn tám mươi phòng mổ, số lượng nhân viên y tế túc trực mỗi ngày ít nhất cũng phải tầm bốn, năm trăm người.
Dù mọi người đã tranh thủ ăn lệch giờ nhau, nhưng liếc mắt nhìn một lượt thì các bàn ăn cũng đã gần như kín chỗ.
Hứa Thanh Hòa ăn cơm nhà ăn nhiều đến mức phát ngấy, cô lấy đại hai món.
Mọi người đều mặc đồ phẫu thuật giống nhau, không phải màu xanh lá thì là màu xanh dương, mũ phẫu thuật cũng y hệt, muốn vừa nhìn cái đã nhận ra người quen thật chẳng dễ dàng gì. Thời gian ăn uống của cô vốn không có nhiều nên cũng chẳng buồn tìm người quen ngồi cùng, cứ thấy chỗ nào trống là cô ngồi vào.
Cô vừa ngồi xuống không lâu, Thời Ôn Lễ cũng xong ca mổ đi đến nhà ăn.
Anh có thể lập tức nhận ra cô ngay giữa một biển đồ phẫu thuật màu xanh lá, tất cả là nhờ vào chiếc mũ phẫu thuật của cô. Hôm nay cô đội chiếc mũ màu xanh thẫm có hình chú gấu nhỏ.
Hứa Thanh Hòa cúi đầu, vừa ăn cơm vừa lướt xem tin nhắn trong nhóm, không chú ý thấy Thời Ôn Lễ.
Trong nhóm chat công việc, mấy đồng nghiệp là bác sĩ chuyên khoa thâm niên đang thảo luận về việc phân công vị trí công tác cho các tổ gây mê.
Mấy năm nay, họ đều tham gia vào đủ các loại ca gây mê, đồng thời hoàn thành một cách bài bản việc luân khoa ở các chuyên ngành nhánh. Sau Tết, họ sẽ được phân công cố định vào một tổ gây mê.
Tại những bệnh viện đa khoa hạng 3 tuyến đầu* như của bọn họ, có đến mười mấy chuyên khoa sâu về gây mê: Ngoại tim mạch, ngoại thần kinh, gan mật, chấn thương chỉnh hình, sản phụ khoa, ngoại nhi,…
(Bệnh viện hạng 3 cấp A, cấp cao nhất trong phân loại bệnh viện ở Trung Quốc, tương đương bệnh viện tuyến trung ương/tuyến đầu ở Việt Nam)
Trong số đó, những nhóm hot nhất bao gồm gây mê ngoại tim mạch, gây mê ngoại thần kinh, gây mê chấn thương chỉnh hình và gây mê hồi sức tích cực.
Dĩ nhiên, đã là nhóm hot thì sẽ đi liền với cạnh tranh khốc liệt.
Cô là người duy nhất trong khoa, ngay từ giai đoạn đầu khi mới lên làm bác sĩ chính đã chủ động làm đơn xin theo đuổi chuyên sâu đồng thời hai phân chuyên ngành là ngoại thần kinh và ngoại tim mạch.
Gây mê ở hai hướng này tồn tại rào cản chuyên môn khá lớn, rất khó cùng lúc thông thạo cả hai.
Cũng cực kỳ hiếm có ai có thể cùng lúc tinh thông cả gây mê ngoại tim mạch lẫn ngoại thần kinh.
Chính vì vậy, suốt mấy năm qua cô gần như đã hy sinh toàn bộ thời gian nghỉ ngơi cá nhân, hận không thể biến một ngày thành bốn mươi tám tiếng.
Năm đó, trưởng khoa từng nói với cô: Em có thiên phú, lại chịu lăn xả, có hy vọng trở thành nhân tài gây mê đa năng được khoa chúng ta trọng điểm bồi dưỡng.
Chỉ vì một câu nói đó mà cô đã dốc hết toàn lực.
Trong cả khoa gây mê, chuyên gia hàng đầu vừa tinh thông gây mê ngoại thần kinh lại vừa giỏi gây mê ngoại tim mạch hiện tại chỉ có hai người: Trưởng khoa và phó trưởng khoa.
Cô muốn mình trở thành người thứ ba.
Trong nhóm chat có đồng nghiệp @tag tên cô:【Bác sĩ Hứa, cô thuộc diện bồi dưỡng đa năng chuyên biệt. Vậy đợt phân công vị trí này, cô không tính vào suất của đợt bọn tôi đâu đúng không?】
Con đường cô đi là hướng đa năng liên chuyên khoa, không xung đột với việc chọn nhóm thông thường của họ.
Hứa Thanh Hòa trả lời:【Ừm, không tính đâu.】
Đồng nghiệp:【Thế thì tốt quá, đỡ phải cạnh tranh cùng nhóm với cô (cười trộm) (cười trộm)】
Đội ngũ bác sĩ của khoa gây mê có hơn một trăm bốn mươi người. Việc phân nhóm cuối cùng cho các bác sĩ gây mê trẻ đều do khoa căn cứ vào thành tích sát hạch trong thời gian luân khoa, cũng như biểu hiện thường ngày của từng người để đưa ra quyết định cuối cùng.
Đợt chọn nhóm cùng với cô lần này có tổng cộng chín người.
Suất vào các khoa hot năm nào cũng đặc biệt khan hiếm, năm nay nhóm gây mê ngoại thần kinh chỉ thiếu một người, nhóm gây mê ngoại tim mạch cũng chỉ có một chỉ tiêu.
Các nhóm gây mê khác cũng thiếu người, nhưng lựa chọn hàng đầu của đa số mọi người chắc chắn vẫn là các nhóm hot.
Mức độ cạnh tranh khốc liệt đến thế nào, có thể tự hình dung được.
Đồng nghiệp lại nhắn hỏi cô:【Cô ưu tiên chọn nhóm nào nhất? Ngoại tim mạch hay ngoại thần kinh?】
Hứa Thanh Hòa đang tập trung trả lời tin nhắn của đồng nghiệp, mãi đến khi có người ngồi xuống phía đối diện, cô mới ngẩng đầu lên.
Thời Ôn Lễ: “Lại đang xem bệnh án à?”
“Không phải. Tôi đang xem tin nhắn trong nhóm, sau Tết là phải cố định nhóm rồi.”
Lúc Thời Ôn Lễ quen biết cô, cô đã là nhân tài gây mê liên chuyên khoa được khoa gây mê trọng điểm bồi dưỡng. Những kỹ năng cốt lõi của gây mê Ngoại thần kinh và Ngoại tim mạch, đến nay cô đều đã chinh phục được hết.
Anh hỏi: “Có phải cô cũng phải chọn cố định một trong hai bên Ngoại thần kinh hoặc Ngoại tim mạch không?”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Vâng, phải chọn một bên làm chuyên khoa nhánh chính.”
Thời Ôn Lễ chỉ đơn thuần tò mò: “Cô định chọn bên nào?”
Hứa Thanh Hòa thành thật đáp: “Chắc chắn là Ngoại thần kinh rồi.”
Gây mê ngoại thần kinh vốn luôn là hướng gây mê mà cô yêu thích nhất.
Trước khi quen biết anh cô đã thích hướng này rồi, sau khi quen biết anh, cô buộc phải thừa nhận rằng mình lại càng thích nó hơn.
Dù chọn Ngoại thần kinh làm chuyên khoa nhánh chính, cô vẫn sẽ tiếp tục nghiên cứu sâu về mảng Ngoại tim mạch như cũ, để sớm ngày trở thành thành viên cốt cán của nhóm gây mê ngoại tim mạch.
Cô kể: “Năm nay tôi tập trung cho bên ngoại thần kinh, các ca mổ bên ngoại tim mạch xếp ít đi một chút. Mấy anh chị bên đấy còn trêu, hỏi có phải tôi định bỏ rơi khoa Ngoại tim mạch của họ rồi không. Tôi vô cùng thích bầu không khí bên Ngoại tim mạch.”
Thời Ôn Lễ cười: “Không khí bên Ngoại tim mạch đúng là tốt thật. Đợi cô chính thức sang bên này rồi thì cũng cảm nhận thử bầu không khí của khoa Ngoại thần kinh bọn tôi xem sao.”
Bầu không khí bên Ngoại thần kinh vốn dĩ đã rất tốt, lại cộng thêm việc Hứa Thanh Hòa tự mang một lớp kính lọc dành cho khoa này nữa.
Cô mỉm cười đáp: “Không cần cảm nhận đâu, bây giờ tôi đã biết rồi.”
Tối nay là đêm giao thừa đón năm mới, cô thuận miệng hỏi một câu xem Thời Ôn Lễ có kế hoạch gì không.
Thời Ôn Lễ nói: “Tôi không có kế hoạch gì. Sau Tết Dương lịch tôi định xin nghỉ phép liền một tuần, nên tối nay tôi đã chủ động đăng ký trực ca hai rồi.”
Anh vừa dứt lời, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Hứa Thanh Hòa liên tục rung lên.
Cô bấm mở ra xem, là đồng nghiệp Phương Vũ.
Phương Vũ hóng hớt:【Viện trưởng Khương vậy mà lại đi làm ông tơ bà nguyệt đấy!】
Phương Vũ:【Đoán xem viện trưởng giới thiệu bạn gái cho ai nào?】
Thấy đồng nghiệp hỏi vậy, Hứa Thanh Hòa thầm có một dự cảm chẳng lành.
Phương Vũ không đợi được nữa, dứt khoát tự hỏi tự trả lời luôn:【Viện trưởng Khương giới thiệu đối tượng xem mắt cho phó trưởng khoa Thời đấy, nghe nói là con gái một người bạn của viện trưởng, gia cảnh tốt cực kỳ luôn.】
Phương Vũ:【Phó trưởng khoa Thời mà có người yêu thì không biết trong viện mình có bao nhiêu người phải đau lòng đây.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Phương Vũ đùa:【May mà tớ kết hôn rồi, chứ không chắc tớ cũng phải khóc tu tu mất thôi.】
Phương Vũ:【Cậu và phó trưởng khoa Thời có quan hệ tốt như vậy, người mà viện trưởng Khương giới thiệu cho anh ấy rốt cuộc có thành hay không thế?】
Phương Vũ:【Mấy đứa bạn của tớ bên khoa xét nghiệm, chẩn đoán hình ảnh, cấp cứu, sản phụ khoa, với cả bên phòng kế hoạch tổng hợp đều đang hóng chuyện này lắm đấy.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Phương Vũ cười: 【Biết vì sao tớ lại sốt sắng thế này rồi chứ gì (cười trộm) (cười trộm)】
Hứa Thanh Hòa nhắn lại:【Nếu cậu không nói thì tớ cũng chẳng biết chuyện này đâu.】
Phương Vũ ngạc nhiên:【Đến cả cậu mà cũng không biết á?】
Hứa Thanh Hòa:【Nếu cậu hỏi tớ về mấy dự án nghiên cứu của anh ấy thì không có cái nào là tớ không biết. Chứ chuyện tình cảm cá nhân thì tớ chịu chết, thật sự không rõ đâu.】
Cô và Thời Ôn Lễ rất hiếm khi trò chuyện về việc riêng tư, huống hồ năm vừa rồi anh lại còn ở nước ngoài suốt.
Phương Vũ:【Cậu bận đi, tớ không làm phiền cậu nữa nha.】
Phương Vũ:【Lúc nào rảnh rỗi nhớ nghe ngóng hộ tớ chút nhé (cười gian) (cười gian) (bắn tim)】
Hứa Thanh Hòa cũng muốn biết, liệu lần này Thời Ôn Lễ có đi xem mắt hay không.
Trước đây anh từng nói, trong vòng vài năm tới anh chưa cân nhắc đến chuyện kết hôn.
Thế nhưng, mỗi lúc mỗi khác.
Lúc bấy giờ, anh chưa được thăng chức lên bác sĩ phó trưởng khoa, chưa đi tu nghiệp, và Thời Miểu cũng chưa yêu ai.
Bây giờ, tình hình đã khác trước rồi.
Cô đặt điện thoại xuống, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Thời Ôn Lễ ở phía đối diện.
Thời Ôn Lễ nhận ra ánh mắt đang dò xét của cô: “Sao thế?”
Hứa Thanh Hòa: “Nghe nói, viện trưởng Khương giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh?”
Hỏi ra được câu này, trong lòng cô rốt cuộc cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
“Chuyện truyền đi nhanh thế cơ à?” Thời Ôn Lễ cười đầy bất lực, “Chuyện viện trưởng Khương định giới thiệu bạn gái cho tôi, tôi cũng nghe người khác kể lại đấy. Bản thân người trong cuộc như tôi còn chẳng hay biết gì.”
Nghe Khương Dương nói thì viện trưởng Khương đã dò hỏi xem anh có còn độc thân hay không, muốn giới thiệu con gái một người bạn của ông cho anh làm quen.
Ý của viện trưởng Khương là chuyện này tạm thời không vội, cứ đợi anh lo xong đám cưới của Thời Miểu rồi tính tiếp.
Khương Dương còn trêu chọc chính bố đẻ mình rằng: Bố em cũng biết điều phết cơ đấy.