Hứa Thanh Hòa nhận ra cô và Thời Ôn Lễ đều có chung một đặc điểm. Rõ ràng lúc ấy đang rơi vào tình huống ngượng ngùng, nhưng vẫn sẽ thẳng thắn nói ra mọi điều liên quan đến tình cảm, không để đối phương có dù chỉ một chút hiểu sai hay lệch lạc nào về ý của mình.
Ví dụ như chuyện hôn nhau mỗi ngày.
Lại ví dụ như chuyện sau khi kết hôn hai người sẽ chung giường chứ không ngủ riêng.
Hay ví dụ như khi nào thì l*m t*nh.
Thậm chí, khi cảm thấy chưa đủ, muốn thêm mấy lần nữa cũng sẽ nói thẳng với đối phương.
Mỗi một lần, giữa cô và Thời Ôn Lễ đều là những cuộc giao tiếp hiệu quả.
Không biết đây có được coi là sự hòa hợp về mặt tình cảm hay không.
Tối qua là lần đầu tiên hai người ở bên nhau, đã dùng hết hai chiếc.
Cô có thể cảm nhận được Thời Ôn Lễ vẫn chưa thực sự thỏa mãn.
Hôm nay giữa hai người lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, có lẽ hai chiếc vẫn là chưa đủ.
Hứa Thanh Hòa không ngửa đầu nhìn anh nữa, cô tựa trán vào môi anh: “Hai hộp em mua đều là loại ba chiếc, ngày mai phải mua thêm một ít để dự phòng.”
Giọng điệu thì rụt rè nhưng lời thốt ra lại là những lời táo bạo nhất.
Thời Ôn Lễ khẽ hôn lên trán cô, nói: “Hôm nay nhiều việc quá anh chưa kịp để ý, ngày mai tan làm anh sẽ tiện đường ghé mua.”
Ngay cổng khu chung cư có một hiệu thuốc, vừa hay nằm ngay cạnh trạm chuyển phát nhanh.
“Mua loại có mùi hương giống như em mua, hay loại nào cũng được?”
“… Loại nào cũng được ạ. Lúc dùng đằng nào chẳng như nhau.”
Điều duy nhất khác biệt là mùi hương vương lại trên tay cô.
Tối qua khi đeo chiếc đầu tiên, mùi hương trên tay cô là đậm nhất, vì cô không biết đeo nên đã làm dính đầy ra tay.
Thời Ôn Lễ có lẽ lo cô chưa chắc đã thích làm chuyện này, sau khi thấy cô loay hoay đeo một hồi lâu, anh đã khàn giọng nói: Để anh tự làm.
Cô đỏ mặt lắc đầu, nhất quyết đòi tự đeo cho anh.
Sau khi đeo xong, hai bên má cô nóng bừng như một tấm vải đỏ.
Vào khoảnh khắc anh và cô hòa làm một, cô vừa thẹn thùng lại vừa xấu hổ. Thật sự không cách nào nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó cứ mãi nghiêng mặt nhìn ra phía cửa sổ.
Khựng lại một chút, cô lại nói: “Mua nhiều vị táo với vị cam ạ.”
“Được.” Môi của Thời Ôn Lễ rời khỏi trán cô, theo sống mũi trượt dần xuống dưới, khi đến chóp mũi, khẽ chạm môi lên đó một cái.
Hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô.
Hứa Thanh Hòa thích cái hôn tỉ mỉ như này của anh.
Chỉ có những người yêu nhau mới thân mật đến mức này.
Thời Ôn Lễ lại một lần nữa phủ lên môi cô, hôn khẽ vài cái, dường như khựng lại một nhịp anh mới mở lời: “Nếu giữa chừng có đau, em cứ nói thẳng với anh, anh sẽ làm chậm lại.”
Vành tai Hứa Thanh Hòa chợt đỏ bừng lên. Vì đôi môi đang bị anh hôn nên nói chuyện không được thuận tiện, cô chỉ khẽ “vâng” một tiếng lí nhí.
Hai người lại một lần nữa chìm vào một nụ hôn sâu.
Cô nép sát vào lồng ngực anh, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của anh.
Thời Ôn Lễ bế bổng cô lên, bước từ phòng khách hướng về phía phòng ngủ.
Vừa đi vừa hôn, nụ hôn kéo dài mãi cho đến khi đặt cô xuống bên cạnh giường.
Được anh ôm trong lòng lâu như vậy, Hứa Thanh Hòa cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Thời Ôn Lễ lấy ba chiếc khăn choàng mới mua hôm nay đưa cho cô: “Em xem có thích không.”
Hứa Thanh Hòa mở từng chiếc một ra, phát hiện chúng cùng thương hiệu với những chiếc khăn quàng cô thường đeo vào mùa đông, màu sắc được chọn cũng gần giống như vậy.
Cô gật đầu, nói rất thích: “Tối mai đi dạo phố em cũng tính mua chăn mỏng hoặc khăn choàng đấy.”
Không ngờ anh lại tinh tế đến vậy, đã mua sẵn giúp cô.
Thời Ôn Lễ nói: “Ban đầu còn một mẫu nữa hợp với em hơn, nhưng lại hết hàng mất. Anh đã đặt trước, chắc là qua Tết sẽ điều được hàng về.”
“Không cần mua nhiều thế đâu ạ, mấy chiếc này đủ để thay đổi rồi, mua nhiều quá lại lãng phí.”
“Không lãng phí, thấy đẹp anh mới mua.”
Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Tối nay dùng chiếc nào?”
Hai chiếc còn lại anh định cất vào tủ quần áo.
Hứa Thanh Hòa chọn chiếc màu màu kaki cổ điển.
Cô cầm lấy chiếc khăn choàng, đi thẳng vào phòng tắm để tắm.
Thời Ôn Lễ thu dọn hai chiếc khăn còn lại, ra ngoài lấy điện thoại rồi ngồi xuống mép giường mở lên.
Cuộc trò chuyện trong nhóm chat vẫn đang tiếp tục, nhưng không còn sôi nổi như hai tiếng trước nữa.
Hôm nay có tổng cộng hơn một trăm hai mươi cuộc gọi lỡ, tin nhắn chưa trả lời thì nhiều không đếm xuể.
Để không làm ảnh hưởng đến các tin nhắn công việc bình thường sau này, anh tự tay lướt qua và đánh dấu đã đọc từng tin nhắn liên quan đến chuyện hóng hớt ngày hôm nay.
Có đến hàng nghìn tin nhắn chưa đọc, lúc bấm đánh dấu anh thậm chí còn chẳng kịp nhìn rõ ảnh đại diện của ai, từng cái một lướt vèo xuống dưới.
Đợi lúc anh đánh dấu xong tất cả thì tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng hẳn.
Thời Ôn Lễ suy nghĩ một lát, đăng bài viết thứ ba trong ngày lên vòng bạn bè:
【Một lần nữa xin cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho tôi. Không biết trong số rất nhiều cuộc gọi lỡ ngày hôm nay có cuộc gọi công việc quan trọng nào không. Nếu có, mọi người vui lòng để lại tin nhắn, tôi sẽ phản hồi sớm nhất.】
Rất nhanh sau đó đã có đồng nghiệp để lại bình luận:【Có thật đấy, cuộc gọi của tôi. Hôm nay muộn quá rồi, sáng mai tôi gọi lại cho cậu nhé.】
Thời Ôn Lễ trả lời:【OK】
Sau đó, Trưởng phòng Võ của phòng Kế hoạch tổng hợp lên tiếng kêu gọi:【Mọi người đừng nhắn tin riêng hay gọi điện cho Phó trưởng khoa Thời nữa, cậu ấy chắc chắn không trả lời xuể đâu, lại còn dễ bỏ lỡ các tin nhắn và cuộc gọi công việc bình thường. Có gì muốn nói thì cứ bình luận ở đây là được.】
Trưởng phòng Võ lại để lại bình luận:【Chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến Phó trưởng khoa Thời, mà điện thoại của bác sĩ Hứa bên Khoa Gây mê chắc chắn cũng bị hỏi đến nổ máy luôn rồi. Tôi gửi tin nhắn cho cô ấy mà cô ấy còn chẳng thấy nữa.】
Thời Ôn Lễ phản hồi Trưởng Phòng Võ, quan tâm hỏi:【Bác sĩ Hứa lại bị khiếu nại ạ?】
Trưởng phòng Võ:【Cái đó thì không có.】
Thời Ôn Lễ:【Nếu thầy có việc gì gấp thì cứ bảo em, em sẽ chuyển lời cho cô ấy.】
Trưởng phòng Võ trả lời Thời Ôn Lễ: 【Cũng không gấp đến thế. Đợi ngày mai cô ấy nhìn thấy rồi trả lời sau cũng được, không vội.】
Thời Ôn Lễ:【Sau này nếu thầy không liên lạc được với cô ấy, cứ tìm em.】
Khương Dương vội vàng xen vào:【Trưởng phòng Võ ơi, hai người họ ở chung một khu chung cư đấy, gần lắm luôn, đi bộ chỉ mất một phút thôi. Bằng khoảng cách từ văn phòng của thầy sang văn phòng của bố em ấy.】
Anh Thời đang muốn làm cái gì thế này?
Hận không thể thông báo cho cả thế giới biết rằng anh ấy đã dọn về sống chung với chị Thanh Hòa rồi hay sao?
Chị Thanh Hòa qua Tết còn phải đi luân khoa ở các khoa lâm sàng cơ bản, lỡ như có xảy ra tranh chấp với khoa nào đó, mọi người không biết mối quan hệ giữa chị ấy và Thời Ôn Lễ thì thôi, cùng lắm là bàn tán sau lưng vài câu rồi chuyện cũng qua.
Nhưng một khi đã biết mối quan hệ của hai người, chỉ cần chị Thanh Hòa có chút động tĩnh nhỏ nào thôi là sẽ bị thêm mắm dặm muối ngay. Lúc ấy trong phòng mổ khó mà có lấy một ngày bình yên.
Anh ta phải trông chừng anh Thời thật kỹ trước khi chị Thanh Hòa bù đủ số lượng ca mổ và hoàn thành đợt xét thăng hạng lên cấp phó cao cấp.
Khương Dương nhắn tin riêng cho Thời Ôn Lễ:【Anh Thời, tém tém lại!】
Thời Ôn Lễ:【Anh tự biết chừng mực.】
Khương Dương:【Cuối cùng cũng chịu trả lời em rồi! Anh là người trong cuộc nên không biết cái tin nhắn kia của mình nó mập mờ đến mức nào đâu.Ngoài các cặp đôi ra, anh xem có nói kiểu đấy không?】
Thời Ôn Lễ ghim cuộc trò chuyện của Khương Dương lên đầu.
Ngoại trừ Thanh Hòa, em gái và em rể, Khương Dương là người thứ tư được anh ghim.
Anh lướt ngược lại phần bình luận, nhìn lại câu nói kia. Đúng là có chút thân mật, nhưng chắc mọi người sẽ không nghĩ nhiều đâu.
Khương Dương:【Anh Thời, không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa.】
Anh ta lại bổ sung thêm một câu:【Mải hóng hớt phấn khích quá suýt thì quên chúc mừng. Chúc anh và chị Thanh Hòa đầu bạc răng long, sớm sinh quý tử nhé.】
Thời Ôn Lễ: “……”
Tám phần là chẳng biết lời chúc nào khác nữa rồi, ngày Thời Miểu kết hôn, cậu ta cũng chúc Thời Miểu và Mẫn Đình y như thế này.
Không xem nhóm chat nữa, anh thoát khỏi WeChat, khóa màn hình rồi đặt điện thoại lên tủ đầu giường.
Vừa quay mặt đi, anh vô tình thấy chiếc váy ngủ hai dây của Hứa Thanh Hòa ở ngay bên gối. Là cô quên không mang vào phòng tắm sao?
Thời Ôn Lễ đưa tay cầm lấy chiếc váy ngủ, đang định mang vào cho cô thì vừa lúc tiếng máy sấy tóc trong phòng tắm tắt.
Ngay sau đó, tiếng cửa kính mờ kéo ra rồi đóng lại truyền tới.
Xem ra không cần mang vào nữa, anh lại đặt chiếc váy ngủ về chỗ cũ.
Hứa Thanh Hòa loẹt quẹt đi dép lê bước vào. Thời Ôn Lễ quay đầu nhìn sang, mái tóc dài của cô xõa trên vai, chiếc khăn choàng được cô quấn quanh người thay cho khăn tắm, vừa vặn che từ trước ngực đến tận gốc đùi.
Anh còn chưa kịp chạm mắt với cô thì đèn phòng ngủ bỗng nhiên phụt tắt, Hứa Thanh Hòa thuận tay đóng cửa phòng lại.
Trong phòng ngay lập tức chìm vào một mảnh tối tăm.
Tối qua là Thời Ôn Lễ mò đi đến bên giường, hôm nay đổi lại là cô.
Chiếc khăn choàng anh đặc biệt mua cho cô, đương nhiên phải tận dụng triệt để công năng.
Đôi mắt Thời Ôn Lễ rất nhanh đã thích nghi với ánh sáng mờ ảo. Sau khi nhìn rõ đường nét của cô, anh đưa tay ra dắt cô: “Cẩn thận một chút.”
Chiếc khăn choàng rất dễ bị tuột xuống dưới, Hứa Thanh Hòa lấy tay giữ chặt trước ngực.
Thời Ôn Lễ nói: “Cái này chắc là không quấn chắc chắn bằng khăn tắm đâu.”
Hứa Thanh Hòa bảo không sao cả.
Bước một bước đến trước mặt anh, hai tay cô vòng ra ôm lấy lưng anh.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở, vừa vặn ép chặt lấy chiếc khăn choàng.
Thời Ôn Lễ vươn cánh tay dài ôm trọn cô vào lòng, một tay áp xuống phía dưới xương bả vai, giữ lấy mép trên của chiếc khăn, tay còn lại v**t v* trên hông cô, đè giữ lấy nửa phần dưới.
Chiếc khăn choàng không hề mỏng, nhưng chẳng hiểu sao, Hứa Thanh Hòa luôn cảm giác sau khi bàn tay anh phủ lên, hơi ấm từ lòng bàn tay ấy cứ thế xuyên qua lớp vải mà thẩm thấu vào làn da cô.
Môi của Thời Ôn Lễ đặt lên môi cô, còn nóng bỏng hơn cả nhiệt độ nơi lòng bàn tay anh.
Tối nay, anh hôn chậm rãi và dịu dàng.
Hứa Thanh Hòa sợ nhất là anh hôn lên cổ mình, nhưng anh lại thích hôn chỗ đó nhất.
Mái tóc dài xõa tung không tiện hôn, Thời Ôn Lễ thương lượng với cô: “Buộc tóc lên được không em?”
Nói rồi, anh m*n tr*n đôi môi cô.
Vừa như dỗ dành, lại vừa như hỏi ý.
Hứa Thanh Hòa căn bản không thể chống đỡ nổi nụ hôn dịu dàng như này của anh.
Cô gật gật đầu, khẽ “vâng” một tiếng trong cổ họng.
Trên cổ tay đang đeo sẵn một sợi dây buộc tóc màu đen, cô nhấc cánh tay lên, dùng các ngón tay vuốt gọn mái tóc dài vài cái, rồi búi cao một búi tóc tròn trên đỉnh đầu.
Làm như vậy thì lát nữa dù có nằm xuống cũng sẽ không bị ảnh hưởng, không lo bị cộm ở sau gáy.
Thời Ôn Lễ cúi đầu, tìm đến chiếc cổ thon dài, mịn màng của cô mà hôn xuống.
Hai người ngã xuống chăn kiểu gì, Hứa Thanh Hòa chẳng có mấy ấn tượng.
Chỉ nhớ lúc bản thân khẽ run lên vì nụ hôn của anh, cô vươn tay ôm chặt lấy anh.
Thời Ôn Lễ vùi đầu bên cổ cô, từng chút từng chút một hôn lên đó.
Sợ cô vì chuyện ngày hôm nay mà trong lòng cảm thấy không thoải mái, anh định nói với cô vài câu.
“Vợ ơi.” Anh khẽ gọi một tiếng.
Hứa Thanh Hòa ngẩn người, hơi thở vẫn chưa ổn định nhưng đã vội vàng đáp lại: “Dạ?”
Thời Ôn Lễ nói: “Cho dù Trưởng khoa Triệu có tác hợp sớm hơn một hai năm, hay thậm chí là sớm hơn ba năm, anh cũng sẽ không từ chối. Nếu người được giới thiệu là em, chẳng liên quan gì đến thời gian cả. Sớm một năm hay muộn một năm, anh đều sẽ đồng ý.”
“Không phải vì chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi nên anh mới nói thế này để làm em an lòng.”
“Ngoại trừ người nhà ra, những năm qua anh cũng chỉ dịch tài liệu giúp một mình em thôi, hơn nữa chúng ta còn không cùng một lĩnh vực, chỉ có một vài hướng nghiên cứu trùng nhau thôi.”
Chuyện anh chỉ dịch giúp một mình cô, Hứa Thanh Hòa không hề hay biết.
Năm đó, khi cô bận đến mức không xoay xở nổi, sứt đầu mẻ trán, anh đã chủ động hỏi cô có cần giúp dịch tài liệu không.
Cô cứ ngỡ anh chỉ là thuận tay, thường xuyên dịch tài liệu giúp những người khác trong nhóm.
Thế nên cô chưa bao giờ nghĩ bản thân lại có vị trí đặc biệt trong lòng anh.
Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Anh đối xử tốt với mọi người luôn là như nhau. Anh sẽ không riêng vì một ai đó mà làm một việc, không bao giờ mời riêng một ai, nếu đã mời thì sẽ mời cả nhóm, nếu đã giúp thì sẽ giúp bất kỳ ai trong nhóm khi họ cần.”
Hứa Thanh Hòa nhìn vào mắt anh, lồng ngực vẫn còn phập phồng khe khẽ, đó là vì tiếng “Vợ ơi” khi nãy của anh.
Lúc này, cô chẳng còn muốn bận tâm điều gì nữa, khẽ hỏi: “Vậy có phải anh cũng có chút thích em không?”
Thời Ôn Lễ: “Bây giờ nhìn lại, đúng là có thích một chút.”
Chỉ là vào thời điểm đó, anh hoàn toàn xem cô như một người bạn tâm đầu ý hợp với mình để mà quý mến.
Nhưng dù chỉ coi là bạn bè, trong lòng anh cô cũng là người bạn đặc biệt nhất, một người bạn duy nhất mà anh sẽ chủ động gọi điện chúc mừng vào ngày sinh nhật.
Hứa Thanh Hòa vòng tay qua cổ anh: “Em phát hiện mình tham lam thật đấy. Trước khi đăng ký kết hôn em còn nghĩ, chỉ cần có một chút thích là tốt rồi. Bây giờ em lại hy vọng chúng ta có thể giống như những cặp vợ chồng yêu nhau cuồng nhiệt rồi kết hôn, đều rất yêu đối phương.”
Thời Ôn Lễ nhìn cô: “Sẽ như vậy mà.”
Dứt lời, hai người gần như cùng lúc tìm kiếm bờ môi của đối phương.
Hứa Thanh Hòa áp sát vào môi anh nói: “Lát nữa anh đừng có nhìn chằm chằm vào em mãi thế.”
Thời Ôn Lễ bật cười: “Không nhìn em thì anh nhìn đi đâu?”
Hứa Thanh Hòa bảo: “Đợi qua vài ngày nữa quen rồi hãy nhìn.”
Cô khựng lại một chút.
Cuối cùng cô vẫn hỏi ra thành lời: “Cư xử khách sáo với nhau bao nhiêu năm nay, đột nhiên lại làm chuyện thân mật thế này, lúc làm anh có thấy hơi ngượng ngùng không? Hay là do vấn đề của em thôi?”
Tối hôm qua, khi anh không ngừng ra vào, khuôn mặt cô nóng bừng đến mức có thể hấp chín cả quả trứng gà.
Thời Ôn Lễ tiếp tục hôn cô: “Không phải vấn đề của em đâu, là vấn đề của anh.”
Sự thân mật giữa hai người còn quá ít, đến mức phản ứng đầu tiên của cô luôn nghĩ họ là bạn bè, chứ không phải vợ chồng.
Anh khẽ l**m nhẹ lên môi cô.
Hứa Thanh Hòa nghẹt thở.
Trước đây hai người chưa từng hôn nhau như thế này.
Có lẽ do chiếc khăn choàng quá dày, cô cảm thấy một luồng khí nóng đang cuộn trào dâng lên.
Thời Ôn Lễ giúp cô nới lỏng ra một chút.
Chiếc khăn choàng trượt khỏi lồng ngực, đột nhiên không còn gì che chắn, một cảm giác mát lạnh ùa tới.
Thời Ôn Lễ cúi người ôm trọn cô vào lòng, cúi đầu hôn dọc từ xương quai xanh của cô xuống dưới.
Tối nay, máy giặt ngoài ban công không giặt quần áo, cô không chờ được tiếng nhạc thông báo để che đi những âm thanh bật ra từ nơi cuống họng mình nữa.
Hứa Thanh Hòa cứ nghĩ mình có thể kiểm soát được âm lượng của bản thân, có thể khóa chặt mọi âm thanh nơi cổ họng.
Nhưng khi Thời Ôn Lễ mới chỉ hôn xung quanh phần rìa của đôi g* b*ng đ** ấy, giây tiếp theo, khi anh ngậm m*t lấy bên ngực trái, mọi âm thanh đều không còn theo ý muốn của cô nữa.
Hứa Thanh Hòa tìm lấy tay anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Thời Ôn Lễ rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, lại tìm đến môi cô mà hôn, dịu dàng trấn an: “Tiếng có lớn một chút cũng không sao, đừng tạo áp lực tâm lý cho mình. Vợ chồng ai cũng đều như vậy cả.”
Hứa Thanh Hòa thích vòng tay qua cổ anh, cô lại ôm lấy anh một lần nữa, dùng sức hôn trả lại anh.
Bị cô ôm cổ như vậy, Thời Ôn Lễ không thể nào cúi đầu xuống để hôn lên trước ngực cô nữa.
Vừa mới ngậm m*t bên ngực trái, ngón tay cái của anh đã nhẹ nhàng phủ lên bên ngực phải.
Gần như cùng lúc đó, anh cạy mở hàm răng cô, đem tất cả những âm thanh của cô nuốt ngược trở vào trong nụ hôn.
Hứa Thanh Hòa co rụt người lại theo phản xạ, nhưng lưng đã chạm sát mặt giường, căn bản chẳng còn chỗ nào để lui nữa.
Theo bản năng, khi không thể trốn tránh, cô lại muốn rướn người về phía trước để dán chặt vào lồng ngực anh.
Khoảnh khắc này, Hứa Thanh Hòa rốt cuộc cũng hiểu rõ câu nói “vấn đề của anh” rốt cuộc có nghĩa là gì.
Anh khiến cô hoàn toàn không có chỗ trốn, lúc cô đẩy anh ra, anh không những chẳng hề lay chuyển mà đầu ngón tay lại càng trở nên dịu dàng hơn.
Đến khi cô hoàn toàn không chống đỡ nổi nữa, làm gì còn tâm trí mà bận tâm xem tiếng của mình là lớn hay nhỏ.
Tối qua, trên tay cô tràn ngập hương táo.
Hôm nay, đầu ngón tay lại là hương thơm ngọt ngào hòa quyện giữa cam và táo.
Cô vẫn ngượng ngùng không dám nhìn, chỉ có thể dựa theo cảm giác mà đeo vào cho anh.
Yết hầu của Thời Ôn Lễ khẽ chuyển động.
Thỉnh thoảng lại hít vào một hơi thật sâu.
Tối nay bóc một hộp khác, dùng lẫn lộn cả hai hộp.
Chiếc đầu tiên là vị táo, chiếc thứ hai là vị cam.
Hương thơm ấy hết lần này đến lần khác hoàn toàn hòa quyện vào cơ thể cô.
……
Lúc tắm rửa, Hứa Thanh Hòa lại cẩn thận gội đầu một lần nữa.
Vừa rồi tóc đều bị mồ hôi thấm ướt sũng, nếu không gội sạch sẽ cô sẽ khó chịu đến mức không ngủ nổi.
Mái tóc ướt đẫm dưới làn gió nóng của máy sấy tóc dần trở nên khô ráo và bồng bềnh.
Cô nhìn chính mình trong gương, không quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng dưới vòi hoa sen.
Nếu đợi cô sấy xong tóc, bôi xong kem dưỡng thể rồi anh mới vào thì phải hai mươi phút nữa.
Làm thế này vừa tiết kiệm thời gian, anh cũng có thể đi ngủ sớm hơn một chút.
“Ngày mai anh ở khu điều trị nội trú hay ở phòng thí nghiệm ạ?”
Lúc hỏi, cô vẫn không quay đầu lại nhìn anh.
Thời Ôn Lễ đáp: “Đều ở khu điều trị nội trú.”
“Vậy buổi trưa em dẫn Tống Tân Đàm đến tìm anh nhé, không làm lỡ việc của anh đâu.”
Thời Ôn Lễ hỏi: “Buổi trưa có muốn ăn cơm cùng anh không?”
“Thôi ạ, người trong khoa em đều biết ngày mai em được nghỉ.”
Đã nghỉ làm mà còn chạy đến nhà ăn của khu phòng mổ ăn cơm, chẳng phải giấu đầu hở đuôi sao.
Thời Ôn Lễ tắt vòi hoa sen, lấy chiếc khăn khô lau tóc.
Động tác trên tay anh vô cùng thong thả, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, anh lại hỏi thêm một câu: “Vậy em ăn trưa cùng Tống Tân Đàm à?”
“Để xem sao đã ạ. Cậu ấy đau đầu, chắc cũng chẳng ăn nổi gì.”
Hứa Thanh Hòa thuận miệng trò chuyện về tình trạng bệnh của Tống Tân Đàm, tội nghiệp thay cậu ta: “Sao hội chứng cai thuốc của cậu ấy lại nghiêm trọng đến mức này nhỉ.”
Thời Ôn Lễ: “Tùy cơ địa từng người, có người còn bị nặng hơn cậu ta nhiều. Năm nào cũng có những ca phải nhập viện vì phản ứng quá mạnh do cai thuốc, cai rượu.”
Thực ra với tình trạng của Tống Tân Đàm thì không cần phải tìm đến anh khám.
Trong bệnh viện có mấy khoa chuyên trị loại bệnh này.
Có lẽ là do Tống Tân Đàm cứ khăng khăng đòi anh xem cho, Hứa Thanh Hòa cũng khó lòng từ chối.
“Tống Tân Đàm kết hôn chưa?” Anh giả vờ như đang tán gẫu mà hỏi.
Hứa Thanh Hòa: “Chưa ạ. Sắp làm bố cậu ấy sầu chết rồi, có khi một ngày gọi tận hai cuộc điện thoại cho bố em để than vãn cơ.”
Thời Ôn Lễ: “……”
Tóc đã sấy khô, Hứa Thanh Hòa tắt máy sấy tóc đi.
Thời Ôn Lễ thấy cô cứ ngáp liên tục, những lời muốn hỏi tiếp cũng đành nuốt ngược vào trong.
Hứa Thanh Hòa vừa buồn ngủ vừa mệt, vừa chạm vào gối là đã chìm vào giấc ngủ ngay.
Mệt đến mức chẳng buồn lật người, còn mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ Phương Vũ đang nhắc nhở cô mau nghe điện thoại cấp cứu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Hứa Thanh Hòa ngủ quá say, vẫn chưa bị đánh thức.
Thời Ôn Lễ tỉnh dậy trước cô, anh hơi chống người ngồi dậy, lấy chiếc điện thoại ở bên gối của cô.
“Thanh Hòa?”
“Thanh Hòa, điện thoại từ khoa cấp cứu.”
Anh khẽ lay cô.
Hứa Thanh Hòa mở mắt ra, ngơ ngác mất vài giây.
Hóa ra không phải là mơ, thật sự có cuộc gọi đến.
Lập tức tỉnh táo.
Thời Ôn Lễ đã vuốt màn hình nhận cuộc gọi và bật sẵn loa ngoài.
“Bác sĩ Hứa, vừa có một ca bóc tách động mạch chủ type A được chuyển đến, tình trạng bệnh nhân không được tốt lắm, nhưng người nhà vẫn kiên quyết yêu cầu phẫu thuật.”
“Được. Tôi đến ngay.”
Hứa Thanh Hòa vừa cúp điện thoại thì Thời Ôn Lễ đã mặc xong quần áo. Anh bước nhanh đến trước tủ quần áo, lấy quần dài và áo len đưa cho cô.
“Không cần anh đưa đi đâu, em bắt xe.”
“Hai giờ đêm rồi, em bắt xe chưa chắc đã có ngay đâu.”
Hứa Thanh Hòa chẳng buồn nghĩ nhiều nữa.
Nếu có bị đồng nghiệp bắt gặp thì tất cả đều là do số mệnh.
Hai người vội vàng vơ lấy áo khoác rồi lao ra khỏi cửa.
Hai giờ mười phút sáng, trên đường không có mấy bóng xe.
Chiếc ô tô lao vút đi trong màn đêm.
Sợ làm anh phân tâm, sau khi lên xe Hứa Thanh Hòa không nói thêm lời nào.
Trong phòng cấp cứu hồi sức, sau một hồi cứu chữa, bệnh nhân đã dần có lại nhịp tim và huyết áp.
Nhiều khi cả mấy ngày chẳng gặp ca bóc tách động mạch nào, nhưng có lúc một đêm lại nhận liền mấy ca.
Hứa Thanh Hòa ở gần, cô đã chủ động nói trước với khoa Cấp cứu rằng hai đồng nghiệp trong nhóm Ngoại tim mạch của cô mới sinh chưa đầy nửa năm, sức khỏe vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Nếu ngày nào đó ca mổ cấp cứu thiếu người, hãy gọi cho cô trước.
Nhịp tim của bệnh nhân miễn cưỡng duy trì ổn định.
Y tá trực ca đêm của khoa cấp cứu từ lúc giao ca đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi một phút nào.
Tiếng còi hú của xe cứu thương cứ hết chiếc này đến chiếc khác truyền vào.
Khi Hứa Thanh Hòa xuất hiện ở phòng cấp cứu, cô y tá lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Bác sĩ Hứa, sao chị đến nhanh vậy?”
“Ừ.” Hứa Thanh Hòa trả lời qua cho qua chuyện, “Đường giờ này không bị tắc. Bệnh nhân hiện tại tình hình thế nào rồi?”
Bác sĩ cấp cứu: “Chèn ép tim cấp. Vừa mới tiến hành chọc dò dẫn lưu tại giường.”
Hứa Thanh Hòa lướt nhìn màn hình theo dõi, nhịp tim và huyết áp đều không hề lý tưởng.
Cô kiểm tra bệnh án của bệnh nhân, một loạt các bệnh nền nghiêm trọng, lại thêm tuổi cao 76, cửa ải này sẽ cực kỳ khó vượt qua.
Cô đi tìm người nhà bệnh nhân trước để giải thích trước phẫu thuật và thông báo về các rủi ro khi gây mê.
Người chịu trách nhiệm trực cấp cứu tối nay là Trưởng khoa Tô, đang nói chuyện với người nhà của bệnh nhân bóc tách động mạch chủ type A này.
Nhìn thấy Hứa Thanh Hòa, Trưởng khoa Tô khẽ gật đầu chào hỏi, rồi nói với con trai của bệnh nhân: “Đây là Bác sĩ Hứa bên gây mê.”
Sau đó quay sang bảo với Hứa Thanh Hòa: “Cô đến thật đúng lúc, tôi đang giải thích cho họ hiểu, phẫu thuật không giống như những gì họ nghĩ, cứ mổ là chắc chắn sẽ cứu được người về.”
Nói rồi, Trưởng khoa Tô lại quay sang con trai bệnh nhân: “Tình trạng của mẹ anh thực sự không lạc quan. Hơn nữa ca phẫu thuật này phải sử dụng rất nhiều vật tư tiêu hao có giá trị cao, giá thành đắt đỏ, tỷ lệ bảo hiểm chi trả lại thấp. Người nhà nhất định phải suy nghĩ thật kỹ.”
Ông khựng lại: “Có những lời khá khó nghe, người nhà các anh chắc chắn không thích nghe, nhưng nên nói thì vẫn phải nói. Ca phẫu thuật nguy hiểm như thế này, thường là tiền mất người cũng mất.”
Con trai bệnh nhân nói: “Không thể nói là tiền mất người cũng mất được, là nghĩa tình mẫu tử.”
Anh tự lặp lại lời mình một lần nữa: “Là nghĩa tình mẫu tử. Nếu người bị bệnh là tôi, mẹ tôi cũng không đời nào bỏ mặc không cứu.”
Anh ta quệt đi giọt nước mắt, “Các bác sĩ cứ đưa tất cả những giấy tờ cần ký cho tôi, bây giờ tôi ký luôn.”
Vừa đặt bút ký, anh ta cũng không quên cảm ơn Hứa Thanh Hòa: “Cảm ơn bác sĩ, nửa đêm còn phải chạy vội vã đến đây.”
“Không có gì đâu, đây là công việc của chúng tôi mà.”
Sau khi ký tên xong, Hứa Thanh Hòa hỏi kỹ lại xem bệnh nhân có tiền sử dị ứng gì hay không.
Nắm rõ mọi tình hình của bệnh nhân, cô quay trở lại phòng mổ, bắt đầu tiến hành các công đoạn chuẩn bị gây mê trước phẫu thuật.
Ở một diễn biến khác, sau khi đưa cô đến nơi, Thời Ôn Lễ không nán lại lâu mà quay đầu xe lái về nhà.
Sáng ngày hôm sau, anh bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.
Anh làm hai phần bánh kếp hành, một phần mang cho mọi người trong nhóm của mình, phần còn lại cho Khoa Gây mê.
Đến bệnh viện, anh mang bữa sáng đến văn phòng Khoa Gây mê trước.
Phương Vũ vừa mới mở hộp đồ ăn sáng ra, chưa kịp ăn, ngẩng đầu lên thì thấy Thời Ôn Lễ bước vào.
“Phó trưởng khoa Thời, chào buổi sáng.”
Cô ấy vội vàng đứng dậy: “Chúc mừng, chúc mừng anh nhé!”
Nhìn thấy thứ anh đang xách trên tay: “Đây là mang kẹo mừng đến cho tụi em đấy à?”
Thời Ôn Lễ nói: “Tôi mang bữa sáng cho Bác sĩ Hứa. Có làm dư ra một ít, đủ cho các cô ăn đấy.”
“Cảm ơn, cảm ơn anh nhiều nhé!”
Vừa kích động xong, Phương Vũ lại sực nhớ ra: “Hôm nay bác sĩ Hứa không đi làm ấy.”
Thời Ôn Lễ: “Đêm qua cô ấy nhận một ca cấp cứu, giờ vẫn chưa xuống ca mổ.”
“Dạ vâng, vậy em sẽ cất riêng phần của cậu ấy.”
Phương Vũ thực sự chỉ muốn kéo Thời Ôn Lễ lại để hỏi cho ra nhẽ. Rốt cuộc người yêu nhà anh là ai thế, có phải người trong viện mình không?
Cô không tham lam đâu, chỉ cần biết là ở khoa nào thôi cũng được rồi.
Thời Ôn Lễ đặt bữa sáng xuống rồi cáo từ, bảo rằng phải quay lại đi khám buồng bệnh.
Phương Vũ: “Phó trưởng khoa Thời, để em tiễn anh.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười bảo: “Không cần khách sáo thế đâu, mau ăn sáng đi.”
Phương Vũ vẫn khăng khăng đòi tiễn: “Anh đã hai lần mang bữa sáng qua cho tụi em rồi, tiễn anh ra đến cửa thang máy là việc nên làm mà.”
Vì khó lòng từ chối sự nhiệt tình của cô, Thời Ôn Lễ đành chiều theo ý cô.
Anh nhìn ra ngay, Phương Vũ rõ ràng đang muốn hóng hớt một chút về tình trạng tình cảm của mình.
“Phó trưởng khoa Thời, chúc mừng anh nhé.”
Phương Vũ mở lời khá gượng gạo, “Thật không ngờ nhanh như vậy anh đã có người yêu rồi. Bình thường anh bận rộn như thế, bọn em cũng chẳng dám làm phiền, nếu có tiến triển gì thêm thì nhớ đăng một tiếng trên vòng bạn bè nha, để mọi người cùng vào xin chút vía may mắn.”
Tâm tư tính toán lộ liễu đến mức ai cũng nhìn ra.
Thời Ôn Lễ mỉm cười, lên tiếng đáp: “Được.”
Phương Vũ tiễn anh vào tận trong thang máy, đợi cửa thang máy đóng lại mới quay trở về văn phòng.
Trong văn phòng, mấy người đến sớm đã bắt đầu chia nhau bánh kếp hành.
“Sao Phó trưởng khoa Thời lại biết đêm qua bác sĩ Hứa nhận ca mổ cấp cứu nhỉ?”
Có người lúc này mới nhận ra điểm bất thường.
Phương Vũ suy đoán: “Chắc là lúc đó bác sĩ Hứa đang nhắn tin riêng với Phó trưởng khoa Thời để hỏi về chuyện đối tượng xem mắt của anh ấy chăng.”
Nếu Thời Ôn Lễ mà là bạn của cô, chắc chắn cô cũng sẽ hỏi thẳng chính chủ như vậy.
Mười giờ năm phút sáng, tại phòng mổ số 12.
Tim của bệnh nhân đã đập trở lại một cách thuận lợi.
Hứa Thanh Hòa bắt đầu chậm rãi tiêm truyền Protamine để trung hòa Heparin.
“Không thể nói tiền mất người cũng mất được, đây là nghĩa tình mẫu tử.”
Trong đầu cô cứ nghĩ mãi về câu nói này của con trai bệnh nhân.
Huyết áp và nhịp tim đều duy trì ổn định.
Bên phía Ngoại tim mạch bắt đầu tiến hành cầm máu và đóng lồng ngực.
Ca phẫu thuật này kéo dài suốt hơn chín tiếng đồng hồ, mười hai giờ trưa, ca mổ thành công tốt đẹp.
Bệnh nhân được chuyển đến phòng hồi sức tích cực, các chỉ số sinh tồn hiện tại đều đã bình ổn.
Phần bánh kếp hành kia, từ bữa sáng biến thành bữa trưa của cô.
Hứa Thanh Hòa quay trở lại văn phòng, bỏ bánh kếp hành vào lò vi sóng để hâm nóng trước, sau đó pha thêm một cốc cà phê.
Không uống cà phê thì cô thực sự không chống chọi nổi.
Phương Vũ lúc này cũng vừa trở về, cô ấy cũng vừa xuống một ca mổ cấp cứu bên khoa Chấn thương chỉnh hình, hai tiếng đã kết thúc.
Nghe thấy Hứa Thanh Hòa nhận được điện thoại cấp cứu lúc hai giờ sáng, miệng cô ấy há hốc ra: “Hả? Hai giờ á?”
Thấy cô ấy làm quá lên, Hứa Thanh Hòa nói: “Chẳng phải những ca bóc tách động mạch chủ phát bệnh đều là vào nửa đêm sao?”
Phương Vũ nhấp một ngụm nước ấm rồi nuốt xuống: “Phó trưởng khoa Thời nói, anh ấy biết cậu nhận ca cấp cứu vào lúc nửa đêm.”
Mười một, mười hai giờ đêm thì thôi đi, nhưng đây là hai giờ sáng cơ mà!
Hai giờ sáng đó!
Người bình thường có ai tầm đấy không đi ngủ chứ.
Cho dù buổi sáng Hứa Thanh Hòa có kể với Phó trưởng khoa Thời là nửa đêm mình nhận ca cấp cứu đi. Không đúng, lúc đó Hứa Thanh Hòa đang bận, làm sao có thời gian để nhắn tin riêng cho một người đồng nghiệp có quan hệ thân thiết để báo rằng: Hai giờ sáng tôi nhận ca cấp cứu được.
Tuyệt đối không thể nào!
Cô ấy quá hiểu Hứa Thanh Hòa, không thể nào cầm điện thoại tán gẫu khi đang làm một ca mổ bóc tách động mạch chủ.
Hồi sáng chỉ mải mê ăn bánh kếp hành, cô ấy vậy mà lại bỏ sót một điểm. Thời Ôn Lễ là một người vô cùng biết giữ chừng mực, anh vừa mới công khai có người yêu xong, sao có thể ngày hôm sau đã vượt quá giới hạn mang bữa sáng đến cho một cô bạn khác giới.
Hơn nữa, đây lại còn là bánh do chính tay anh làm.
Cô ấy lại đột nhiên nhớ ra, tối hôm qua ở dưới phần bình luận, Phó trưởng khoa Thời có phản hồi Trưởng phòng Võ rằng: Sau này nếu không liên lạc được với bác sĩ Hứa thì cứ tìm anh ấy.
Đến cả ông chồng đã kết hôn hai năm của cô ấy cũng chưa từng vỗ ngực tự tin đảm bảo với người khác như vậy bao giờ.
Ngay lập tức, những hồi trống hóng hớt trong lòng Phương Vũ từ khắp mọi ngả bắt đầu dồn dập nổi lên.
“Bác sĩ Hứa à,” Cô ấy cười gian, cố ý nhấn mạnh: “Hai giờ sáng đấy nhé.”
Hứa Thanh Hòa thức trắng cả đêm, đầu óc giờ cứ mụ mẫm, ngay cả muốn nhanh trí nghĩ ra một cái cớ hay cách đối phó cũng không còn hơi sức.
Cô từ bỏ việc tìm lý do, im lặng cúi đầu ăn bánh kếp hành, kiên quyết không hé răng nửa lời.
Phương Vũ kích động đến mức còn phấn khích hơn cả hồi được chồng cầu hôn năm xưa.
Cô ấy nhìn quanh văn phòng, chỉ có một đồng nghiệp nam đang ngồi trước máy tính, vừa cười vừa cúi đầu nhìn điện thoại, hoàn toàn không chú ý đến cuộc trò chuyện của hai người.
Cô ấy đặt cốc nước xuống, bước hai ba bước đến bên cạnh Hứa Thanh Hòa, dùng khuỷu tay ra sức huých huých cô, hạ thấp giọng: “Nói mau!”
Hứa Thanh Hòa chỉ mỉm cười, không chịu lên tiếng.
“Không nói chứ gì?” Phương Vũ giơ tay ra định cù cô.
Hứa Thanh Hòa bật cười thành tiếng, đầu hàng: “Thì đúng như những gì cậu đang nghĩ đấy.”
Sau một hồi cười đùa ầm ĩ, Phương Vũ phải tìm một góc để tự trấn tĩnh lại.
Nắm trong tay một tin sốt dẻo lớn như vậy, cô chỉ muốn đi kể cho cả thiên hạ biết, nhưng lại không thể khoe ra.
Hứa Thanh Hòa đang ăn bánh kếp hành thì tin nhắn của Thời Ôn Lễ đến:【Em xuống ca mổ chưa?】
Cô vừa ăn vừa dùng một tay gõ chữ trả lời:【Em vừa xuống xong.】
Thời Ôn Lễ:【Anh đang ở nhà ăn, em qua đây đi.】
Hứa Thanh Hòa gõ chữ:【Em đang ăn rồi. Không qua nữa đâu.】
Thời Ôn Lễ:【Ăn cùng Tống Tân Đàm à?】
Hứa Thanh Hòa:【Không phải.】
Cô cầm điện thoại lên, chụp một tấm chiếc bánh kếp hành trên bàn rồi gửi qua cho anh:【Ngon hơn đồ ăn ở nhà ăn nhiều.】
Vừa mới trả lời Thời Ôn Lễ xong thì điện thoại của Tống Tân Đàm đã gọi đến.
Hứa Thanh Hòa bắt máy: “Đầu cậu thế nào rồi?”
Tống Tân Đàm: “Vẫn đau. Tớ cũng không thể cứ phụ thuộc mãi vào thuốc được. Cậu dậy chưa đấy?”
“Mấy giờ rồi mà bảo tớ chưa dậy?”
“Trước đây cứ đến ngày nghỉ, có lần nào cậu dậy trước mười hai giờ trưa đâu?”
Hứa Thanh Hòa bảo: “Đêm qua, tớ nhận một ca cấp cứu, vừa mới xuống ca mổ xong, đang ăn trưa đây.”
Tống Tân Đàm: “Thế bây giờ tớ đến bệnh viện tìm cậu luôn nhé. Tầm này chắc Thời Ôn Lễ cũng không bận lắm đâu nhỉ?”
Hứa Thanh Hòa: “Hôm nay, anh ấy không có ca mổ, buổi trưa không bận. Hóa ra hôm qua cậu đã đăng ký khám anh ấy rồi à?”
Tối qua lúc ăn cơm, cậu ta cứ khăng khăng bắt cô phải dẫn đi tìm Thời Ôn Lễ để khám.
“Ừ.” Tống Tân Đàm vừa xoa xoa đầu vừa nói, cơn đau khiến anh ta cả đêm ngủ không ngon, “Mấy trăm tệ một số khám đó, tớ nhất định phải tìm anh ấy khám cho tớ.
Hứa Thanh Hòa: “……”