Chương 3 - Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Thời Ôn Lễ ra khỏi phòng phẫu thuật là đi thẳng đến nhà ăn.

Đã hơn một giờ chiều, nhà ăn đã qua giờ cao điểm.

Ngô Hiểu Phong cũng vừa xong một ca phẫu thuật, đang ngồi ăn, ngẩng đầu lên thấy người bước vào cửa.

Hôm qua, hai người chạm mặt nhau ở hành lang khu phẫu thuật, vì ai nấy đều vội vào ca nên chỉ kịp nói vài câu.

“Phó trưởng khoa Thời, bên này!” Ngô Hiểu Phong nhiệt tình gọi, chỉ chỉ vào vị trí trống đối diện mình.

Thời Ôn Lễ bưng khay thức ăn đi tới.

Ngô Hiểu Phong cảm thán: “Vẫn là cậu đỉnh, đi tu nghiệp mà cũng có thể về trước hẳn một tháng.”

Thời Ôn Lễ ngồi xuống: “May mắn gặp được người hướng dẫn tốt.”

“Cậu cứ khiêm tốn mãi thế.”

Tám chuyện mấy câu, Ngô Hiểu Phong mới nhắc đến chuyện trong một năm anh đi tu nghiệp vắng mặt, Hứa Thanh Hòa thường xuyên hoãn các ca phẫu thuật bên khoa Chấn thương chỉnh hình.

“Cô ấy không phân vào phòng mổ của tôi, ca bị hoãn là bên nhóm của trưởng khoa Liêu chúng tôi. Giờ cậu về rồi thì cũng khuyên bảo cô ấy một chút, tính tình đừng có cứng nhắc như vậy nữa.”

Trước khi cầm đũa, Thời Ôn Lễ tiện tay xoay cái khẩu trang đang treo lủng lẳng trước cổ sang một bên, nói: “Hoãn phẫu thuật là phán đoán chuyên môn của cô ấy. Tôi không hiểu về gây mê, không thể lấy tư cách người ngoài ngành đi chỉ đạo người trong cuộc được.”

Ngô Hiểu Phong trêu chọc anh: “Biết ngay là cậu sẽ thiên vị cô ấy mà. Ý tôi là bảo cậu khuyên cái tính đó của cô ấy cơ.”

Cả bệnh viện từ trên xuống dưới không ai là không biết, ngoài em gái ruột của mình ra thì người khác giới thân thiết nhất với Thời Ôn Lễ chính là Hứa Thanh Hòa.

Vốn dĩ tính tình Thời Ôn Lễ đã tốt, đối với Hứa Thanh Hòa lại càng tốt hơn gấp bội.

Ở cái bệnh viện này, người có thể khiến Hứa Thanh Hòa nể mặt chỉ có Thời Ôn Lễ, đến cả viện trưởng chưa chắc đã có được thể diện này. Thế nên anh ta mới bảo Thời Ôn Lễ đi khuyên nhủ.

Thời Ôn Lễ tiếp lời: “Không phải tôi thiên vị cô ấy, mà là tôi đứng ở góc độ của cô ấy để suy nghĩ thôi.”

Còn về chuyện nói tính tình cô cứng nhắc, anh hỏi: “Có phải các anh cãi không lại cô ấy nên mới bảo tôi đi khuyên không?”

Ngô Hiểu Phong nghẹn lời, câm lặng rồi bật cười.

Thời Ôn Lễ nói: “Khuyên bảo không giải quyết được vấn đề.”

“Vậy theo phó trưởng khoa Thời, chuyện này giải quyết thế nào đây?”

Thời Ôn Lễ chân thành đưa ra lời khuyên cho anh ta, hy vọng có thể giải quyết được bất đồng: “Tôi hiểu cô ấy, cô ấy không bao giờ cãi nhau với các anh  trước, càng không thể vô duyên vô cớ hoãn phẫu thuật. Các anh đừng cãi nhau với cô ấy nữa, hãy cùng nhau nghĩ cách giải quyết vấn đề gặp phải, như vậy thì mọi mâu thuẫn cũng tự khắc biến mất thôi.”

Ngô Hiểu Phong cười đầu hàng: “… Được rồi, cậu cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”

Thời Ôn Lễ vừa ăn vừa hỏi: “Năm nay cô ấy tập trung chủ yếu vào gây mê bên khoa Ngoại thần kinh, sao vẫn còn nhiều thời gian làm phẫu thuật bên khoa Chấn thương chỉnh hình của các anh thế?”

Ngô Hiểu Phong ngạc nhiên: “Cậu không biết à?”

Thời Ôn Lễ quả thật không biết. 

Anh cũng chợt nhận ra, một năm qua mình chỉ chăm chăm nghĩ đến việc kết thúc khóa tu nghiệp sớm, bận rộn làm dự án không ngơi nghỉ, đến mức chẳng còn thời gian để liên lạc với cô.

Ngô Hiểu Phong nói: “Cô ấy đang chạy bù chỉ tiêu số ca phẫu thuật. Không chỉ khoa Chấn thương chỉnh hình của chúng tôi đâu, các khoa khác cô ấy cũng nhận lịch xếp ca nữa.”

Mấy năm nay, Hứa Thanh Hòa dồn hết tâm trí để đi sâu vào hai hướng gây mê có độ chính xác và độ khó cao là Ngoại thần kinh và Ngoại tim mạch, dẫn đến tổng số ca gây mê ở các khoa khác bị thiếu hụt nghiêm trọng so với tiêu chuẩn. Vào Ngày Thầy thuốc tháng tám năm nay, trưởng khoa đã gặp riêng gọi cô đến nói chuyện, thúc giục cô sớm bù đủ số ca phẫu thuật còn thiếu. 

Trong đó, số ca còn thiếu bên khoa Chấn thương chỉnh hình là nhiều nhất. 

Khoa ngoại tổng hợp cũng thiếu không ít ca.

Từ tháng tám đến nay, ngoài việc phụ trách cả gây mê cho khoa Ngoại tim mạch và Ngoại thần kinh, cô còn bắt đầu tham gia gây mê theo lịch phân công của toàn khoa.

Liều mạng bù vào suốt mấy tháng trời, mặc dù tăng được không ít ca nhưng vẫn còn thiếu.

Sau lần Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hòa phối hợp làm xong phẫu thuật cho thầy Trương, liền tù tì mấy ngày sau đó hai người đều không gặp nhau. 

Mấy ngày qua, ngày nào Hứa Thanh Hòa cũng trải qua trong cảnh tăng ca, chớp mắt một cái đã đến ngày ba mươi mốt tháng mười hai.

Cô lật sổ ghi chép các ca phẫu thuật ra xem, ước tính muốn bù cho đủ toàn bộ chắc phải mất nửa năm nữa. 

Chỉ riêng một mình khoa Chấn thương chỉnh hình thôi mà cô đã thiếu gần sáu mươi ca rồi.

Mới tuần trước, cô vừa hoãn hai ca mổ của bọn họ, cuối cùng ầm ĩ kết thúc trong không mấy vui vẻ. 

Người bên khoa Chấn thương chỉnh hình bảo rõ ràng là cô đang kiếm chuyện, tức quá không chịu được nên lao vào cãi nhau với cô.

Lúc đó, Trương Tuần sợ cô chịu thiệt nên kéo cô ra phía sau cậu ấy, đứng ra bênh vực cô. 

Sau chuyện đó, Trương Tuần lo lắng: “Đàn chị, tiếng lành chưa chắc đã đồn xa nhưng tiếng xấu chắc chắn vang nghìn dặm rồi. Chẳng biết chừng chuyện này cũng lọt đến tai lãnh đạo rồi cũng nên ấy.”

Mấy ngày trôi qua, sóng yên biển lặng. 

Chắc là chưa truyền đến tai lãnh đạo, nếu không thì từ ca mổ lần trước của viện trưởng Khương, ông đã gọi cô vào nói chuyện rồi.

Ca mổ đầu tiên ngày hôm nay là của khoa Ngoại lồng ngực, bác sĩ mổ chính vẫn là viện trưởng Khương.

Ca mổ bước vào giai đoạn kết thúc, lúc viện trưởng Khương đi ngang qua Hứa Thanh Hòa thì bước chân dừng lại. 

Lần trước ông đã muốn nói chuyện với cô rồi, kết quả lại bị một cuộc điện thoại công việc cắt ngang. 

Hôm nay, dù thế nào đi nữa, ông cũng phải nhắc nhở cô một chút.

“Thanh Hòa à, chuyện tuần trước tôi nghe nói rồi. Cô hoãn phẫu thuật không có gì sai, phía bên khoa Chấn thương chỉnh hình tôi cũng đã phê bình họ rồi.” 

Viện trưởng Khương cố ý dừng lại một chút: “Sau này gặp phải chuyện gì thì cứ lựa lời mà trao đổi, đừng nóng nảy như thế.”

Ông cũng chỉ nhắc nhở đến đó rồi thôi, không nói sâu thêm nữa.

Hứa Thanh Hòa: “Viện trưởng Khương, lúc đó giọng điệu nói chuyện của em quả thật có chỗ chưa thỏa đáng, sau này em nhất định sẽ chú ý. Trưởng khoa của bọn em cũng bảo em phải tự kiểm điểm lại hành vi ngày hôm đó, hai ngày nữa em sẽ nộp bản kiểm điểm cho thầy ạ.”

Viện trưởng Khương: “…..”

Đối phương nói chuyện với giọng điệu rất ôn hòa, thái độ nhận lỗi lại cực kỳ tốt. 

Nhất thời ông không quen chút nào. 

Không chỉ thái độ tốt mà thậm chí còn chủ động đòi viết bản kiểm điểm nữa.

Chẳng lẽ, thật sự là vì Thời Ôn Lễ đã về, nên cô ấy nghe lọt những lời khuyên nhủ như vậy?

“Bản kiểm điểm thì không cần phải viết đâu, cũng chẳng phải lỗi gì to tát cả.”

Hứa Thanh Hòa lại kiên quyết: “Nên viết thì vẫn phải viết ạ.”

Viện trưởng Khương bỗng có cảm giác không yên tâm lắm. 

Từ xưa đến nay, phàm là chuyện gì bất thường thì chắc chắn không phải chuyện tốt.

Một lúc sau ông mới kịp phản ứng lại, bản kiểm điểm này mà cô vừa viết xong, sau này nếu có bị khiếu nại tiếp, ông cũng không tiện nói gì nữa.

Trương Tuần liếc nhìn đàn chị một cái, sao tự dưng chị ấy lại chủ động đòi viết bản kiểm điểm thế?

Hai ca phẫu thuật thay khớp háng bên khoa Chấn thương chỉnh hình bị hoãn là do sau khi đánh giá toàn diện, đàn chị nhận thấy rủi ro gây mê của bệnh nhân lúc đó quá cao. Bệnh nhân mà tiến hành gây mê trong tình trạng cơ thể như vậy thì cực kỳ dễ dẫn đến nhồi máu não và liệt nửa người.

Thế nhưng phía bên khoa Chấn thương chỉnh hình lại khăng khăng bảo vẫn phẫu thuật được, chẳng có vấn đề gì hết.

Bên Gây mê và bên Chấn thương chỉnh hình không thống nhất được ý kiến nên đã xảy ra tranh cãi. 

Lúc đó, người bên khoa Chấn thương chỉnh hình chỉ trích chị ấy nhưng chị ấy kiên quyết hoãn phẫu thuật, không nhượng bộ dù chỉ nửa câu.

Trước khi cậu ấy đến bệnh viện thực tập, đã nghe danh chị ấy là bác sĩ bị khiếu nại lên ban lãnh đạo nhiều nhất, lại càng là “khách quen” của phòng Kế hoạch tổng hợp.

Đôi khi, bệnh nhân có rủi ro gây mê quá cao cần phải hoãn mổ, nhưng khoa ngoại lại không đồng ý, cả cái khoa gây mê chỉ có mỗi đàn chị là dám cứng rắn đối đầu trực diện.

Chị ấy không chỉ cứng rắn đối đầu với khoa ngoại, mà đến cả trưởng khoa gây mê chị ấy cũng chẳng nể mặt, chưa bao giờ chịu xuống nước.

Thế nên những ca phẫu thuật mà chị ấy đã kiên quyết hoãn thì cuối cùng đều bị hoãn.

Cũng vì thế mà chị ấy nổi tiếng khắp cả bệnh viện.

Hoàn toàn là hai thái cực đối lập với Thời Ôn Lễ có nhân duyên cực kỳ tốt.

Một chuyện khác của chị ấy mà ai ai cũng biết, chính là trong toàn bộ khu phẫu thuật này, chị ấy là bác sĩ sở hữu nhiều dép sục nhất.

Cậu ấy từng hỏi đàn chị, sao chị lại mua nhiều đôi thế?

Chị ấy bảo, mỗi lần bị khiếu nại là chị ấy lại đi mua một đôi dép sục thật đẹp về để tự an ủi bản thân.

Chẳng biết từ bao giờ mà đã tích lại nhiều như vậy.

…..

Hôm nay có sáu ca phẫu thuật, kết thúc hơi sớm một chút.

Trước khi tan làm, Hứa Thanh Hòa đi khám tiền mê theo lịch trình như thường lệ.

Bệnh nhân ca gây mê đầu tiên vào sáng mai của cô là một cụ già tám mươi hai tuổi bên khoa Ngoại tổng hợp.

Ông cụ nhất quyết không chịu gây mê toàn thân, thế nhưng cột sống của cụ lại bị thoái hóa nghiêm trọng, chèn ép lên dây thần kinh, bình thường chân hay bị tê. Nếu lựa chọn gây tê tủy sống, sau khi chọc dò, nguy cơ tổn thương dây thần kinh là khá lớn.

Kể từ khi nhập viện đến nay, cụ liên tục nói với bác sĩ điều trị rằng mình kiên quyết không chịu gây mê toàn thân.

Chuyện là có một người bạn trong hội bài của cụ, tháng trước vừa làm một ca phẫu thuật nhỏ và phải gây mê toàn thân. Sau khi xuất viện thì rõ ràng là trở nên chậm chạp hẳn đi, lúc đánh bài cũng không còn nhanh nhẹn nữa.

Người bạn đó còn bảo, cái trò đặt ống nội khí quản đúng là một cực hình, rồi dặn dò họ nhất định phải giữ gìn sức khỏe.

Gặp phải tình huống của ông cụ, bác sĩ điều trị đã làm đơn xin hội chẩn trước phẫu thuật, mời khoa ngoại thần kinh ngày hôm nay cử người qua đánh giá lại chức năng thần kinh cho cụ.

Trước khi Hứa Thanh Hòa đến phòng bệnh, mấy người con của ông đang ra sức khuyên nhủ: Chuyện người bạn bài kia phản ứng chậm chạp chỉ là tạm thời thôi, từ từ rồi sẽ hồi phục lại.

Ông cụ liên tục xua tay, hoàn toàn không tin.

“Bố ơi, nên gây mê toàn thân thì phải gây mê toàn thân thôi. Với cái cột sống này của bố, gây tê tủy sống còn nguy hiểm hơn cả gây mê toàn thân đấy.”

Thế nhưng ông cụ cố chấp, hoàn toàn không nghe lọt tai.

Con trai cả của cụ cũng là một bác sĩ, liền thuyết phục: “Bố, gây mê toàn thân không làm người ta ngốc đi đâu. Đến cả con trai mình mà bố còn không tin tưởng sao?”

“Quả thật là bố không tin.”

“…..”

Ông cụ xua tay: “Khỏi phải bàn bạc gì nữa, bố không đời nào chịu gây mê toàn thân, càng không đặt ống nội khí quản.” Cứ nghĩ đến chuyện gây mê toàn thân là phải thọc một cái ống từ miệng vào là trong lòng cụ lại nổi đầy gai ốc. 

“Bố ơi, đặt ống không đáng sợ như bố nghĩ đâu.”

 “Ống có thọc vào mồm anh đâu, anh đứng đó nói gì chẳng được!”

“…..”

Người con trai cả nén lửa giận khuyên bảo: “Bố, bố đừng làm khó bác sĩ gây mê người ta chứ. Đôi khi không phải bố muốn thế nào là được thế nấy đâu, phải xem tình hình thực tế của cơ thể nữa.”

Ông cụ vẫn khăng khăng: “Tôi đến đây làm phẫu thuật, chẳng phải chính vì trình độ cao của bác sĩ ở đây sao!”

Con trai cả cạn lời không biết nói gì.

Có những rủi ro vốn chẳng liên quan gì đến trình độ cao thấp của bác sĩ cả.

Cũng may bố không phải bệnh nhân của anh ta, nếu không hai bố con đã lao vào tẩn nhau ngay tại chỗ rồi.

Vừa dứt lời thì Hứa Thanh Hòa cũng đẩy cửa bước vào phòng bệnh.

Sau khi giới thiệu bản thân ngắn gọn, cô bắt đầu hỏi han chi tiết về tình hình của ông cụ.

“Bác sĩ, cô không cần nói nhiều đâu, rủi ro phẫu thuật tôi đều nắm rõ cả, giờ có thể ký giấy cam kết luôn. Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất, cô cứ chích thuốc tê vào lưng cho tôi, nhất quyết không gây mê toàn thân.”

Người con trai cả chen ngang: “Bác sĩ, cô đừng nghe lời bố tôi. Gây tê tủy sống rủi ro lớn lắm, tôi biết rõ mà.”

Ông cụ kích động bật ngồi dậy: “Rốt cuộc là ai làm phẫu thuật hả! Gây tê tủy sống rủi ro lớn đến mấy tôi cũng tự ký giấy!”

Thấy hai bên sắp sửa cãi nhau, Hứa Thanh Hòa khẽ mỉm cười ôn hòa: “Ông ơi, ông cứ nằm xuống trước đã ạ. Để cháu xem qua kết quả chụp cộng hưởng từ cột sống thắt lưng của ông nhé.”

Tính tình ông cụ bướng bỉnh, nhất quyết không chịu nằm, bị cậu con trai cả chọc tức đến mức thở phì phò.

“Ông ơi, ông mà tức giận là huyết áp dễ tăng cao lắm đấy ạ, tức hại thân rồi lại ảnh hưởng đến ngày xuất viện đi đánh bài của ông, có đúng không nào?”

“…..”

Đối mặt với những lời nói nhỏ nhẹ và ôn tồn của Hứa Thanh Hòa, ông cụ có hơi ngại ngùng, liền nể mặt mà tạm thời nằm xuống.

Nhìn từ phim chụp, bệnh lý cột sống quả thực khá nghiêm trọng, có điều việc chọc dò để gây tê thì vẫn có khả năng làm được.

Hứa Thanh Hòa nói: “Ông ơi, việc chọc dò để gây tê tủy sống được hay không, cụ thể vẫn phải đợi bác sĩ bên khoa Ngoại thần kinh qua kiểm tra tình trạng dây thần kinh của ông xem bị chèn ép đến mức nào đã, rồi chúng ta mới chốt phương án cuối cùng ạ.”

Giọng điệu của ông cụ dịu xuống: “Thế người bên Ngoại thần kinh bao giờ mới sang?”

Hứa Thanh Hòa cũng không rõ.

Bác sĩ điều trị bèn gọi điện thoại cho bác sĩ nội trú trưởng bên khoa Ngoại thần kinh, khéo léo thúc giục: “Các trưởng khoa bên anh vẫn chưa ai xuống ca mổ à?”

Ông cụ đã lớn tuổi, dây thần kinh vốn dĩ đã có bệnh nền từ trước, nên khi làm đơn xin hội chẩn vào ngày hôm qua, anh ta đã cố ý ghi rõ là cần bác sĩ từ cấp phó trưởng khoa trở lên đến xem.

Mà các vị trưởng khoa lớn thì chắc chắn là bận rộn rồi.

Đầu dây bên kia trả lời: “Phó trưởng khoa Thời đúng lúc đang ở đây, có điều phòng làm việc của anh ấy hiện tại đang có người nhà bệnh nhân đến trao đổi, đợi mười phút nữa được không?”

“Được được, phiền anh quá.”

Chưa đầy mười phút sau, Thời Ôn Lễ đã xuất hiện tại khu điều trị nội trú của khoa Ngoại tổng hợp.

Anh chăm chú xem kỹ phim chụp cộng hưởng từ cột sống thắt lưng của ông cụ.

Hứa Thanh Hòa đứng ngay bên cạnh anh, cùng nhau nhìn lên những tấm phim đặt trên hộp đèn đọc phim X-quang.

Thời Ôn Lễ ra hiệu cho Hứa Thanh Hòa: “Cô nhìn chỗ này xem, tình trạng hẹp ống sống rất rõ ràng.”

Hứa Thanh Hòa nói: “Chỉ có khoảng gian đốt sống L4-5 là tương đối ổn hơn một chút.”

Thời Ôn Lễ cẩn thận xem đi xem lại: “Nhìn từ mức độ chèn ép dây thần kinh thì không tính là quá nghiêm trọng, rễ thần kinh của ông cụ chưa bị kẹt khít hoàn toàn. Tuy nhiên, dây thần kinh vốn dĩ đã có bệnh lý từ trước, nguy cơ khi chọc dò là vẫn có.”

Hứa Thanh Hòa gật gật đầu. 

Điều kiện ống tủy sống của bệnh nhân tệ, đòi hỏi kỹ thuật chọc dò cực kỳ cao. 

Cô đưa ra quyết định: “Để tôi thử xem, chắc là không có vấn đề gì đâu. Nếu quá trình chọc dò không thuận lợi, tôi sẽ chuyển sang gây mê toàn thân.”

Thời Ôn Lễ tắt hộp đèn đọc phim đi: “Tôi mới đi có một năm mà giờ cô đã có thể độc lập làm bác sĩ gây mê chính cho các ca phẫu thuật cấp bốn bên khoa Ngoại thần kinh rồi, trình độ chọc dò cũng tiến bộ nhanh như vậy. Một năm qua cô có nghỉ ngơi ngày nào không đấy?”

Vất vả là điều chắc chắn rồi.

Hứa Thanh Hòa mỉm cười nhẹ: “Hầu như là không có ngày nghỉ.”

Hai người vừa trò chuyện vừa rảo bước quay lại phòng bệnh.

Thời Ôn Lễ cẩn thận kiểm tra tình trạng chức năng thần kinh của ông cụ, sau khi đánh giá tổng hợp, anh nói với Hứa Thanh Hòa: “Điều kiện chức năng thần kinh cũng khá ổn.”

Hứa Thanh Hòa nhìn sang ông cụ: “Ông ơi, trong quá trình chọc dò, nếu bỗng nhiên xuất hiện cảm giác chân như bị giật, ông phải lập tức nói cho cháu biết nhé.”

Ông cụ nghe vậy biết mình có thể gây tê tủy sống: “Được! Bác sĩ, tôi nhất định sẽ hợp tác!”

Hứa Thanh Hòa dặn dò thêm: “Ông ơi, từ bây giờ trở đi chúng ta cứ vui vẻ lên nhé. Không tức giận nữa, kiểm soát tốt huyết áp nha ông.”

“Được được được, tôi nhất định nghe theo lời bác sĩ dặn.” Miệng thì nói vậy nhưng vừa quay đầu lại ông cụ đã lườm anh con trai cả một cái, “Anh nhìn thái độ của bác sĩ người ta mà xem.”

Người con trai cả: “…..”

Khám tiền mê xong, Hứa Thanh Hòa cùng Thời Ôn Lễ rời khỏi phòng bệnh.

“Thầy Trương phục hồi thế nào rồi?”

Mấy ngày nay cô bận rộn quá, sau lần đi tái khám cho thầy Trương trong vòng hai mươi bốn giờ sau phẫu thuật, cô vẫn chưa có dịp quay lại khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh lần nào nữa.

Thời Ôn Lễ: “Thầy hồi phục tốt lắm, hai ngày nữa là có thể xuất viện rồi.”

Nhắc đến thầy Trương, anh nhớ ra mình còn nợ cô một quả quýt.

“Lúc nào rảnh thì qua phòng làm việc của tôi lấy quýt nhé, còn có ít đồ ăn vặt nữa, cô cầm đi mà ăn.”

Hứa Thanh Hòa không ngờ chuyện đã qua mấy ngày rồi mà anh vẫn còn nhớ rõ.

Cô cũng không từ chối, chỉ hỏi: “Đồ ăn vặt Thời Miểu cho anh à?”

Dù sao thì người như anh chắc chắn là không bao giờ mang theo đồ ăn vặt.

Không phải đồng nghiệp cho thì cũng là em gái anh tặng, mà phần lớn là vế sau.

Khoa Ngoại tim mạch vốn nổi tiếng khắp bệnh viện là có nhiều đồ ăn vặt, đặc biệt là em gái Thời Miểu của anh.

Thời Ôn Lễ bảo: “Không phải, Khương Dương cho đấy.”

Nhắc đến Khương Dương, hai hôm trước Hứa Thanh Hòa có qua khoa Ngoại tim mạch để tái khám cho bệnh nhân cũng gặp cậu ta, cậu ta liền tiện tay nhét vào tay cô một túi hạt tổng hợp.

Khương Dương chính là “cậu quý tử” của viện trưởng Khương, là bác sĩ khoa Ngoại tim mạch, tự phong mình là đẹp trai thứ hai bệnh viện.

Cậu quý tử này của viện trưởng Khương, không chỉ bản thân viện trưởng chê bai, mà hồi đầu đến cả chó cũng ghét. 

Lúc mới vào bệnh viện, Khương Dương đầy rẫy thói hư tật xấu, nhưng sau khi trải qua một vài chuyện, giờ đây cái miệng của anh ta dẻo quẹo, gặp ai cũng gọi anh gọi chị ngọt xớt, lại còn hay tặng mấy món đồ ăn vặt nho nhỏ.

Thang máy mà Thời Ôn Lễ bấm đã đến, hai người cùng bước vào.

Anh quay về khu điều trị nội trú khoa Ngoại thần kinh, còn cô trở lại phòng làm việc khoa Gây mê.

Hứa Thanh Hòa liếc nhìn thời gian, đã bảy giờ mười lăm phút tối.

“Lát nữa anh có ở phòng làm việc không?” Cô hỏi. 

“Có.”

Chỉ cần là đồ ăn vặt anh cho, cô chưa bao giờ khách sáo với anh cả. 

Hứa Thanh Hòa nói: “Tôi lên tầng lấy cái túi, rồi qua chỗ anh gom đồ ăn vặt.”

Thời Ôn Lễ bật cười: “… Đồ ăn vặt không có nhiều thế đâu, không cần mang túi to quá.”

Hứa Thanh Hòa ngại ngùng bật cười.

Ngay sau đó, Thời Ôn Lễ ôn tồn nói thêm: “Tối nay tôi tăng ca, sẽ ở phòng làm việc cả đêm, cô qua lúc nào cũng được.”

Vẫn giống hệt như hồi trước khi anh đi tu nghiệp, đối với anh tăng ca là chuyện như cơm bữa.

Giờ đây, Thời Miểu đã lập gia đình, không cần anh phải bận tâm lo lắng nữa, thời gian anh ở lại bệnh viện lại càng lâu hơn.

Hứa Thanh Hòa trở về phòng làm việc thay quần áo thường ngày của mình, cầm theo túi xách rồi đi qua khu điều trị nội trú của khoa Ngoại thần kinh.

Đồ ăn vặt quả thực không nhiều lắm, một quả quýt đường, hai túi hạt tổng hợp ăn hàng ngày, thêm vài gói dâu tây sấy khô.

Hứa Thanh Hòa để lại cho anh một túi hạt: “Tôi một túi là đủ rồi.”

Thời Ôn Lễ không nhận, lại đẩy về phía cô: “Chẳng phải cô biết rồi sao, tôi không có thói quen ăn đồ ăn vặt.”

“Ngày mai có mấy ca phẫu thuật?” Anh thuận miệng hỏi.

Hứa Thanh Hòa giơ tay ra dấu một số.

Ngày mai có bảy ca gây mê, ước chừng lúc tan làm lại phải muộn lắm đây.

Cô cất đồ ăn vặt và quả quýt vào trong túi xách nhưng chưa vội đi ngay, kéo chiếc ghế bên cạnh ra ngồi xuống.

Hiếm khi hôm nay xong việc sớm thế này, có thời gian để ngồi nói với anh vài câu.

Chỉ là chưa kịp đợi cô mở lời thì điện thoại của anh đã reo vang. Là người nhà của bệnh nhân đặc biệt gọi điện để cảm ơn anh, nói sau khi về nhà, người bệnh phục hồi rất tốt.

Hứa Thanh Hòa rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn lấy quả quýt đường trong túi ra, chậm rãi bóc vỏ.

Mùi hương đặc trưng của quýt cứ thế từng đợt lan tỏa trong không khí.

Ăn quả quýt vị không chua cũng chẳng quá ngọt, lắng nghe giọng nói trầm ấm của anh đang nói chuyện điện thoại. Đối với cô mà nói, đây chẳng phải là một kiểu thư giãn khác hay sao.

Lúc anh cúp điện thoại thì cô cũng vừa vặn ăn xong múi quýt cuối cùng.

Dù rất muốn nán lại thêm một chút, nhưng sợ làm lỡ dở thời gian tăng ca của anh. Cô bèn đứng dậy chuẩn bị ra về, tiện cảm ơn món đồ ăn vặt của anh: “Năm nay bận rộn quá, tôi toàn quên mang đồ ăn vặt từ nhà đi, ngày thường toàn phải dựa vào sự tiếp tế của mọi người.”

Thời Ôn Lễ nói: “Sau này Khương Dương có cho tôi đồ ăn vặt nữa, tôi sẽ giữ lại hết cho cô.”

Anh hiếm khi ăn mấy thứ này, đều là Khương Dương cứ cố sống cố chết nhét vào tay anh.

Cái sự nhiệt tình của cậu ta, nếu anh không nhận thì cũng thấy ngại.

Hứa Thanh Hòa chẳng thèm khách sáo với anh: “Vậy thì tôi xin cảm ơn phó trưởng khoa Thời trước nhé.”

“Không cần cảm ơn đâu, cùng phối hợp làm phẫu thuật với tôi vất vả lắm. Hơn nữa, tôi cũng chỉ là mượn hoa dâng Phật thôi. Đúng rồi,” Thời Ôn Lễ đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Tôi nghe nói, tuần trước cô xảy ra tranh chấp với người bên khoa Chấn thương chỉnh hình à?”

Hứa Thanh Hòa: “…..”

Trương Tuần nói không sai chút nào, tiếng lành chưa chắc đã đồn xa, chứ tiếng xấu thì chắc chắn đã truyền đi khắp cái khu phẫu thuật này, đến mức người người nhà nhà đều biết.

Anh mới vừa về nước thôi mà đến cả thời gian xảy ra sự việc cũng nắm rõ ràng, chi tiết đến thế.

“Viện trưởng Khương đã gặp riêng nói chuyện với tôi rồi, không sao đâu. Mấy ngày nữa tôi nộp bản kiểm điểm lên là xong.”

Không có việc gì là tốt rồi.

Thời Ôn Lễ bèn buông một câu đùa nhẹ nhàng: “Khương Dương có cả kho văn mẫu viết bản kiểm điểm đấy, cô có thể qua chỗ cậu ấy xin vài bản về mà tham khảo.”

Hứa Thanh Hòa bị anh chọc cho bật cười.

Khương Dương thường xuyên bị phê bình, viết bản kiểm điểm đối với anh ta đã là chuyện cơm bữa.

“Không cần tìm Khương Dương xin văn mẫu đâu. Viện trưởng Khương bảo tính tôi nóng nảy quá, sau này cứ lựa lời mà trao đổi với khoa ngoại. Ngoài ra cũng không trách mắng gì thêm, bản kiểm điểm là do tôi tự viết.”

Nói đến chuyện tính tình nóng nảy, Thời Ôn Lễ khẽ bảo: “Cảm nhận của mỗi người có lẽ không giống nhau đâu.”

Anh thành thật nói: “Tôi lại cảm thấy tính tình cô khá tốt.”

Hứa Thanh Hòa chỉ cười chứ không đáp lời.

Đó là vì tính tình của anh tốt.

Mấy năm nay, trong công việc nếu hai người xảy ra bất kỳ bất đồng quan điểm nào, anh đều sẽ cùng cô bàn bạc tìm hướng để giải quyết chứ chưa từng lớn tiếng xả một tràng vào mặt cô.