Bữa cơm hôm nay có cả trưởng khoa Cố ở đó nên Khương Dương không dám làm càn.
Vốn dĩ anh ta còn định nhân cơ hội này hỏi Hứa Thanh Hòa xem cô có yêu cầu gì về học vấn của bạn trai tương lai không.
Hai ngày nay, hễ rảnh rỗi là anh ta lại suy nghĩ nát óc chuyện giới thiệu bạn trai cho cô.
Dạo gần đây, cô liên tục xảy ra va chạm với các khoa ngoại lớn, đến cả anh ta còn thấy đau đầu chứ đừng nói là anh Thời.
Anh Thời với tư cách là người bạn thân nhất của cô, chắc chắn là vô cùng quan tâm đến cô, nếu không thì đã chẳng mời riêng cô đến nhà ăn cơm.
Anh ta cứ coi như là đang chia sẻ nỗi lo với anh Thời vậy.
Nếu thực sự có thể giúp cô giải quyết được chuyện đại sự cả đời, giúp cô bước ra khỏi giai đoạn khủng hoảng tình cảm. Sau này anh ta có sang nhà anh Thời ăn chực cũng sẽ tự tin hơn vài phần.
Thỉnh thoảng Khương Dương lại ngước mắt nhìn Hứa Thanh Hòa ngồi đối diện. Lúc này, tâm trạng của cô trông có vẻ rất tốt, còn nói nói cười cười với trưởng khoa Cố.
Nhưng cũng chỉ là “trông có vẻ” mà thôi.
Cố Xương Thân đang trêu chọc Triệu Minh Đức: “Hôm qua, trưởng khoa các em nghe nói em lại bị khoa Chấn thương chỉnh hình khiếu nại, tức tới mức tuyên bố không ăn nữa ngay tại chỗ. Tôi bảo ông ấy không ăn thì đưa thức ăn cho tôi, không được lãng phí, thế mà lại nhất quyết không chịu đưa.”
Hứa Thanh Hòa suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Năm sáu người trên bàn ăn thi nhau hỏi cô rốt cuộc chuyện ngày hôm qua giữa cô và Ngô Hiểu Phong là thế nào.
Hứa Thanh Hòa chỉ nói ngắn gọn vài câu.
Trưởng khoa Cố không nghe thấy tiếng của Khương Dương, bình thường có chuyện hóng hớt cậu ta luôn là người tích cực nhất.
Ông liếc nhìn kẻ đang cúi gằm mặt xúc cơm: “Hôm nay sao im lặng thế?”
Khương Dương nuốt miếng cơm trong miệng rồi mới lên tiếng: “Em đã kịp nói đâu ạ, bắt đầu ngay đây.”
“……”
Khương Dương nhân cơ hội này hỏi luôn: “Phải rồi Bác sĩ Hứa, em muốn hỏi chị chút chuyện.”
Trước mặt trưởng khoa, anh ta cố gắng tỏ ra đứng đắn hết mức có thể để tránh bị mắng là không ra thể thống gì.
“Những người phụ nữ ưu tú, có học vấn cao, năng lực chuyên môn giỏi, gia cảnh lại tốt như chị thì có yêu cầu gì về học vấn của bạn trai tương lai không? Em đang muốn giới thiệu bạn trai cho một người. Bọn họ ngoài học vấn không tương xứng ra thì mọi thứ khác đều vô cùng đẹp đôi.”
Chẳng hiểu sao, Hứa Thanh Hòa lại nghĩ đến Tề Nhược.
Những lời cậu ta vừa mô tả hoàn toàn khớp với Tề Nhược, chắc là cậu ta muốn giới thiệu người yêu cho cô ấy rồi.
Hôm đó ở nhà Thời Ôn Lễ, cậu ta dò hỏi yêu cầu về học vấn bạn trai của cô, xem ra cũng chỉ là để tham khảo mà thôi.
Cố Xương Thân xen vào: “Cậu mới bao nhiêu tuổi đầu mà đã muốn kế nghiệp bố mình làm ông mai rồi?”
Khương Dương: “……”
Chuyện bố anh ta làm người mai mối thất bại, khắp cả bệnh viện từ trên xuống dưới không ai là không biết.
Hứa Thanh Hòa trả lời Khương Dương: “Về học vấn à, nói thế nào nhỉ, yêu cầu của mỗi người một khác. Hình mẫu lý tưởng của chị là phải có kinh nghiệm làm việc sau tiến sĩ, vậy nên nửa kia tương lai của chị chắc chắn không thể thấp hơn học vị tiến sĩ được.”
Trong lòng Khương Dương chấn động.
Gã đàn ông tồi kia có học vị tiến sĩ sao?
Còn có cả kinh nghiệm làm việc sau tiến sĩ nữa?
Người mà anh ta muốn giới thiệu cho Hứa Thanh Hòa mới chỉ là một thạc sĩ.
Có hơi không tiện đem ra khoe.
Thế nhưng ngoại trừ học vấn ra thì các phương diện khác đều rất tốt.
Ban đầu, anh ta đã định đợi đến ngày anh Thời chuyển sang nhà mới sẽ giới thiệu hai người họ làm quen với nhau.
Anh ta phải rút kinh nghiệm từ bài học mai mối thất bại của bố mình, không thể để hai bên còn chưa gặp mặt đã kể sạch từ đầu đến cuối, không chừa lại chút gì.
Biết đâu đến lúc gặp nhau, hai bên lại vừa mắt nhau, lúc đó chuyện học vấn gì đó căn bản chẳng còn là vấn đề.
“Cảm ơn chị nhé. Để em suy nghĩ kỹ lại xem nên tác hợp cho họ thế nào.”
Khương Dương liền lập tức gửi tin nhắn hỏi Thời Ôn Lễ:【Anh Thời, thời gian chuyển nhà mới của anh đã chốt chưa? Hay là chọn ngày 28 Tết đi, ngày đó thích hợp để chuyển nhà, chúng ta lại vừa vặn được nghỉ, song hỷ lâm môn.】
Lúc này, Thời Ôn Lễ đang ở trên bàn mổ, không kịp đọc tin nhắn ngay.
–
Hứa Thanh Hòa ăn cơm trưa xong liền vội vàng đến phòng mổ của khoa Chấn thương chỉnh hình.
Chính cô cũng không ngờ rằng lần đầu tiên cô và Ngô Hiểu Phong làm việc chung một ca lại diễn ra trong tình huống như thế này.
Cũng may, cả hai đều không phải kiểu người đem cảm xúc cá nhân vào trong công việc.
Tuy có mâu thuẫn, nhưng trong suốt ca mổ, cần trao đổi thì vẫn trao đổi bình thường, chỉ là trên mặt hai người chẳng có lấy một tia cảm xúc.
Bệnh nhân hôm nay 82 tuổi, làm phẫu thuật thay khớp gối, sử dụng phương pháp gây tê phong bế thần kinh dưới hướng dẫn của siêu âm.
Ngô Hiểu Phong dày dặn kinh nghiệm, ca phẫu thuật đã được hoàn thành trong vòng một tiếng đồng hồ.
Lúc rời khỏi bàn mổ, anh ta chẳng thèm liếc nhìn Hứa Thanh Hòa lấy một cái, mặt không cảm xúc sải bước lớn ra khỏi phòng mổ.
Buổi trưa anh ta đã gặp mặt nói rõ với Triệu Minh Đức, sau này đừng xếp Hứa Thanh Hòa vào các ca mổ của anh ta nữa. Có mâu thuẫn rất dễ ảnh hưởng đến tâm trạng, không công bằng với bệnh nhân, anh ta phải có trách nhiệm với bệnh nhân.
Không chọc nổi Hứa Thanh Hòa nhưng tránh cô thì vẫn làm được.
Buổi tối tan làm, Triệu Minh Đức tìm Hứa Thanh Hòa để nói chuyện.
Lúc giao ban buổi sáng, ông đã đặc biệt nhắc nhở cô, chuyện khiếu nại cần giải quyết thì đừng có dây dưa kéo dài.
Giờ thì hay rồi, lại bị Ngô Hiểu Phong cho vào danh sách đen triệt để.
“Trước đấy tôi nói với em thế nào? Bảo em cứ yên ổn bù cho đủ số lượng ca phẫu thuật, kết quả em làm gì? Đến cả việc thăng chức em cũng không thèm quan tâm nữa à?”
Hứa Thanh Hòa không phải là không quan tâm đến việc thăng chức, cô còn muốn nhiều năm sau vào ngày mình trở thành Bác sĩ Trưởng khoa sẽ mời Thời Ôn Lễ đi ăn một bữa.
Nhưng chuyện đã đến nước này rồi thì cứ thuận theo tự nhiên vậy.
Cô an ủi trưởng khoa: “Thật ra, em cũng muốn cho khoa Chấn thương chỉnh hình vào danh sách đen từ lâu rồi, thế này chẳng phải vừa hay sa?”
Triệu Minh Đức: “……”
Xem ra con nhóc này định buông xuôi luôn rồi.
Trông mong cô chủ động đi hòa giải với khoa Chấn thương chỉnh hình thì đúng là không có cửa.
“Trưởng khoa, thầy về sớm đi ạ.”
Vì chính cô cũng phải về để đi tìm Thời Ôn Lễ rồi.
Giống như mọi khi tan làm, Hứa Thanh Hòa đi đến đầu con ngõ đối diện mua một củ khoai mật nướng.
Còn chưa kịp ăn, Thời Ôn Lễ đã gửi tin nhắn cho cô.
Là một bức ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện, cô ấn mở ra xem, buổi trưa Khương Dương hỏi anh ngày nào chuyển nhà mới.
Thời Ôn Lễ hỏi cô:【Em muốn chọn ngày nào?】
Hứa Thanh Hòa gửi lại một tin nhắn thoại: “Vậy thì cứ theo lời Khương Dương nói đi, ngày 28 Tết. Cậu ấy có vẻ khá nghiên cứu về phương diện này.”
Bên cạnh Thời Ôn Lễ đang có đồng nghiệp, không tiện nghe tin nhắn thoại nên chỉ có thể gõ chữ:【Được.】
Anh lại hỏi tiếp:【Em đã về đến nhà chưa?】
Hứa Thanh Hòa chụp một bức ảnh đường phố gửi cho anh, lại chụp thêm củ khoai mật đang cầm trên tay.
Thời Ôn Lễ cười:【Thích ăn khoai lang nướng thế sao?】
Hứa Thanh Hòa: “Vâng, sạp hàng này đã ở bên em rất nhiều năm rồi.”
Dài như khoảng thời gian cô yêu thầm anh vậy.
Thời Ôn Lễ:【Lát nữa anh phải qua chỗ Thời Miểu một chuyến trước, khoảng tầm chín rưỡi mới về đến nhà.】
Em gái và em rể vừa đi tuần trăng mật về.
Vốn dĩ phải nửa đêm hai người mới về tới nhà, nhưng nghĩ em gái đi đường mệt mỏi, em rể đã tạm thời đổi chuyến bay, chập tối đã hạ cánh xuống Bắc Kinh.
Hứa Thanh Hòa đoán được anh qua đó là vì chuyện gì: “Ngày mai nếu có chạm mặt Thời Miểu, em chẳng biết phải chào hỏi thế nào nữa.”
Thời Ôn Lễ:【Không sao đâu. Ngày mai hai người gặp nhau trong phòng mổ chắc chắn đều đeo khẩu trang cả rồi, cho dù có gượng gạo thì cũng chẳng ai biết.】
Hứa Thanh Hòa mỉm cười.
Thời Ôn Lễ:【Về nhà gặp rồi nói chuyện tiếp nhé, em cứ cầm điện thoại suốt thế lạnh tay đấy.】
Hứa Thanh Hòa: “Dạ.”
Thời Ôn Lễ cất điện thoại đi.
Đinh Khải Hàng đứng bên cạnh chợt nhận ra mấy ngày gần đây, cấp trên của mình hình như rất thích gõ chữ nhắn tin.
Trước kia, dù là trả lời người nhà bệnh nhân hay phản hồi tin nhắn trong nhóm công việc, anh hầu như đều trả lời bằng tin nhắn thoại.
Bảy giờ năm mươi, Thời Ôn Lễ rời khỏi bệnh viện, đi về phía nhà em gái.
Cho dù đang là giờ cao điểm buổi tối, đi đường cũng chỉ mất mười mấy phút.
Có lẽ vì chưa quen với môi trường cao cấp của khu chung cư mới, anh vẫn thích bầu không khí ở khu chung cư cũ nơi mình thuê nhà hơn. Nơi đó tràn ngập hơi thở cuộc sống, rộn ràng mà không ồn ào.
Nhà mặc dù là thuê, nhưng ở một góc độ nào đó, đó lại là một ngôi nhà khác của anh và em gái.
Kể từ ngày ông bà nội qua đời, chỉ có hai anh em đón Tết cùng nhau.
Họ đã cùng nhau trải qua biết bao cái Tết đoàn viên trong căn nhà thuê ở khu chung cư cũ ấy, dán câu đối xuân, gói sủi cảo, chuẩn bị một mâm cơm tất niên thật thịnh soạn, chẳng thiếu một thứ gì.
Giờ đây, anh và em gái đều đã có tổ ấm riêng của mình, có được người bạn đời muốn gắn bó suốt cả cuộc đời.
Đến căn hộ penthouse duplex thông tầng của nhà em gái, người ra mở cửa là dì giúp việc, dì nói hai đứa đang ăn tối.
Thời Ôn Lễ thay dép đi trong nhà rồi đi thẳng về phía phòng ăn.
Tối nay, em gái ăn lẩu.
Nồi lẩu ở giữa bàn sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Mẫn Đình không động đũa, trước mặt cũng không để bát đũa gì, chỉ lười nhác tựa lưng vào thành ghế, chăm chú lắng nghe em gái nói chuyện.
Chẳng biết em gái đang nói chuyện gì mà hào hứng thế, hớn hở ra mặt.
Nghe thấy tiếng động, cả hai người cùng quay đầu nhìn sang.
“Anh, mau lại đây ngồi đi.” Thời Miểu hỏi, “Anh ăn tối chưa đấy?”
Mẫn Đình đưa tay ra, kéo chiếc ghế ăn bên cạnh mình cho anh.
Thời Ôn Lễ nói mình đã ăn ở bệnh viện rồi, ánh mắt anh lướt qua các món ăn trên bàn. Một đĩa chả tôm quết tay, một đĩa bò viên, thêm hai phần rau xanh, khẩu phần không nhiều lắm.
“Sao lại ăn lẩu nữa rồi?” Anh thuận thế ngồi xuống.
Mấy ngày đi tuần trăng mật vừa rồi, chỉ tính riêng những lần em gái kể cho anh nghe thì đã ăn lẩu không dưới ba lần rồi.
Mẫn Đình tiếp lời: “Bữa tối cô ấy không thèm ăn, thế mà lúc này lại đột nhiên muốn ăn lẩu.”
Thời Miểu đưa cho anh trai một đôi đũa sạch: “Anh nếm thử xem. Chả tôm với bò viên đều do tự tay dì giúp việc làm đấy.”
Thời Ôn Lễ không đói, nhận lấy đôi đũa rồi đặt sang một bên: “Em ăn đi.”
Anh đang suy nghĩ xem nên mở lời thế nào với em gái và em rể về chuyện mình và Hứa Thanh Hòa đã ở bên nhau.
Trên đường tới đây, anh đã chuẩn bị sẵn bản nháp, nhưng khi thực sự đối mặt thì lại là chuyện khác.
Mẫn Đình liếc nhìn đồng hồ đeo tay, anh vợ này của anh nếu không có chuyện gì thì sẽ không qua đây vào lúc muộn thế này.
“Lại có người giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh à?” Anh ấy chủ động hỏi.
Em rể nói trúng tim đen, Thời Ôn Lễ gật đầu: “Anh qua đây chính là để nói với hai đứa về chuyện này.”
Thời Miểu vừa mới gắp một viên thịt lên, còn chưa kịp ăn đã ngẩng lên nhìn anh trai.
Mẫn Đình nhớ tới lần trước viện trưởng Lưu của bệnh viện bên cạnh có gọi điện bảo anh vợ qua ăn cơm, cuối cùng đến nơi mới phát hiện ra đó là một buổi xem mắt. Khó khăn lắm anh vợ mới khéo léo từ chối được.
Anh ấy cứ ngỡ lần này lại là một vị lãnh đạo nào đó giới thiệu: “Nếu anh không tiện từ chối thì cứ để em đi cùng anh đến buổi hẹn.”
Thời Ôn Lễ thuận theo lời của em rể mà nói luôn: “Anh đã nhận lời rồi, cũng đã ở bên nhau.”
Thời Miểu bất ngờ không kịp trở tay, viên thịt không giữ chặt liền rơi thẳng xuống mặt bàn, cô vội vàng dùng tay chặn lại.
“Ai giới thiệu cho anh thế? Mặt mũi lớn thế cơ à?”
Bao nhiêu năm qua, anh trai cô làm việc gì cũng đều suy nghĩ chu toàn, không bao giờ nghĩ gì làm nấy.
Trước đó, anh đã từ chối lời mai mối của Viện trưởng Khương, thẳng thừng từ chối ý tốt của Phó viện trưởng, rồi lại khéo léo từ chối sự nhiệt tình của Viện trưởng Lưu của bệnh viện bên cạnh.
Nói tạm thời chưa tính đến chuyện kết hôn.
Thế mà trước sau tính lại chưa đầy một tuần, vậy mà đã có bạn gái rồi.
“Ai giới thiệu cho anh thế?” Thời Miểu lại hỏi lần thứ hai.
Thời Ôn Lễ đáp: “Triệu Minh Đức.”
Thời Miểu vẫn còn đang chìm trong sự bàng hoàng, chưa kịp định thần lại để vui mừng thay cho anh trai.
Cô nghĩ không thông: “Sao trưởng khoa Triệu làm mối anh lại đồng ý thế?” Anh trai với trưởng khoa Triệu không quá thân thiết, theo lý mà nói thì không đến mức không thể từ chối.
Mẫn Đình nói đúng trọng tâm: “Không liên quan gì đến người làm mối đâu. Là người ở đầu dây bên kia kìa, anh trai em bằng lòng.”
Anh ấy và Thời Miểu quen nhau qua xem mắt, trước đó anh ấy chưa từng nghĩ mình sẽ kết hôn sớm như vậy.
Thế nên anh ấy hoàn toàn có thể hiểu được quyết định có phần hơi “bất thường” trong mắt người ngoài này của Thời Ôn Lễ.
Thời Miểu vì quan tâm nên mới bối rối, không nghĩ tới nguyên nhân này.
“Đối phương làm gì thế ạ? Người trong ngành hay là?”
Anh trai đã gặp được người muốn ở bên, cô còn hưng phấn hơn bất cứ ai: “Có ảnh không anh? Cho em xem với.”
Thời Ôn Lễ nói: “Em quen đấy. Là học trò của Trưởng khoa Triệu.”
Học trò của Trưởng khoa Triệu thì nhiều vô kể, nhưng ngay lúc này Thời Miểu chỉ nghĩ đến đúng một người.
Cô không dám tin, trợn tròn hai mắt: “Không phải là Hứa Thanh Hòa đấy chứ?”
Thời Ôn Lễ gật đầu: “Là cô ấy.”
Vì kích động, viên thịt vừa mới gắp lên lại rơi bộp xuống bàn.
Thời Miểu bị chính mình làm cho cạn lời, bật cười.
Mẫn Đình lấy một chiếc muôi canh đưa cho cô: “Em đừng dùng đũa nữa.”
Anh trai vậy mà lại ở bên Hứa Thanh Hòa rồi.
Thời Miểu vẫn khó mà tin nổi, nói năng có chút lộn xộn: “Chả trách. Chả trách tối qua Hứa Thanh Hòa lại tới nhà anh. Em còn thắc mắc cái bình hoa lần này anh chọn chẳng giống phong cách của anh chút nào. Ngày nào cô ấy cũng chọc cho Trưởng khoa Triệu tức đến nửa sống nửa chết, sao Trưởng khoa Triệu lại làm mai cho cô ấy thế?”
Cô vừa dứt lời, Mẫn Đình ở bên cạnh liền mỉm cười tiếp lời: “Đúng là người một nhà với em rồi.”
Thời Miểu cười, trách yêu: “Anh đừng nói linh tinh. Em có chọc trưởng khoa của bọn em tức nửa sống nửa chết bao giờ đâu.”
Cô lập tức kéo chủ đề trở lại anh trai, sốt sắng muốn biết: “Hai người dự định bao giờ tổ chức đám cưới? Đã chọn ngày chưa? Trùng hợp dạo này em cũng rảnh, để em chuẩn bị đám cưới giúp anh nhé.”
Thời Ôn Lễ bật cười: “… Mới ở bên nhau được năm ngày thôi.”
“Năm ngày cũng không ngắn mà.”
“……”
Cuối cùng Thời Miểu cũng ăn được một viên thịt, vừa nhai vừa lí nhí: “Hai người không giống em với Mẫn Đình. Hai người đã quen biết nhau bao nhiêu năm nay rồi, không cần thời gian để tìm hiểu nhau nữa. Ngoại trừ em ra thì không có người thứ hai hiểu rõ anh hơn Hứa Thanh Hòa đâu.”
Mối quan hệ kiểu này, cho dù ngày mai có tổ chức đám cưới luôn thì cô thấy cũng chẳng phải là kết hôn chớp nhoáng.
Thời Ôn Lễ thành thật: “Chính vì là bạn bè bao nhiêu năm, sau khi ở bên nhau, những thứ cần phải vượt qua lại nhiều hơn so với những người xa lạ. Đến tận bây giờ, anh và cô ấy vẫn đang phải thích nghi với mối quan hệ bạn trai bạn gái này.”
Thời Miểu lúc này mới từ từ bình tĩnh lại.
Cô thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ, hai người từ bạn bè lâu năm biến thành người yêu, lại còn thông qua người mai mối mới quyết định ở bên nhau, quả thật có rất nhiều chuyện sẽ thấy gượng gạo, đặc biệt là những lúc thân mật.
Nhưng một khi đã bước qua được giai đoạn gượng gạo này, tình cảm chắc chắn sẽ nồng nàn hơn nhiều so với xem mắt với người xa lạ.
Cô lại múc thêm một viên bò viên nữa bỏ vào miệng, lúc này mới cảm nhận được hương vị tươi ngon.
Anh trai cuối cùng cũng đã có một tổ ấm của riêng mình.
Cô không còn phải lo rằng sau này, vào những ngày cả nhà sum họp, anh vẫn sẽ một mình trải qua trong phòng thí nghiệm hoặc phòng trực nữa.
Giây phút này, cô còn vui hơn cả khi chính mình yêu đương.
Cô quay sang nhìn Mẫn Đình: “Sao anh cứ im lặng mãi thế?”
“……” Mẫn Đình mỉm cười.
Sắp có một người chị dâu kém mình vài tuổi, im lặng chẳng phải rất bình thường sao?
Thời Ôn Lễ ngược lại rất thấu hiểu cho sự im lặng lúc này của em rể.
Thời Miểu hỏi anh trai: “Anh và Thanh Hòa định bao giờ thì công khai ạ?”
Thời Ôn Lễ: “Khoảng tầm tháng Tư, tháng Năm năm sau.”
Sau khi đã nói xong những chuyện cần nói, anh nhìn thời gian rồi chuẩn bị ra về, nói với em gái: “Em cứ ăn lẩu tiếp đi, anh về đây.”
Mẫn Đình đứng dậy định tiễn anh, nhưng anh không cho.
Chiếc xe ô tô lăn bánh rời khỏi hầm gửi xe của khu chung cư mới, suốt dọc đường trở về, đâu đâu cũng là ánh đèn của muôn nhà rực rỡ.
Chưa đầy chín giờ, anh đã bước chân vào cửa nhà.
Phòng khách không có ai, đèn phòng tắm vẫn sáng, truyền ra tiếng máy sấy tóc.
Ở bên trong phòng tắm, Hứa Thanh Hòa đã nghe thấy tiếng mở cửa và đóng cửa ở bên ngoài.
Nhà nhỏ cũng có cái hay của nhà nhỏ, bất kể là ở phòng nào cũng đều có thể nghe thấy động tĩnh ngoài cửa ra vào, huống chi phòng tắm nằm rất gần lối ra vào.
Cô vừa sấy khô tóc xong liền tắt máy sấy đi.
Căn nhà bỗng chốc trở nên vô cùng yên tĩnh.
Ngay sau đó, cô liền nghe thấy tiếng anh đặt chìa khóa xe lên chiếc tủ ở lối ra vào.
Móc khóa bằng kim loại va chạm với mặt tủ phát ra âm thanh khe khẽ.
Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được dáng vẻ khi về nhà của anh, bình thường nhưng lại khiến người ta an lòng đến thế.
Thời Ôn Lễ cởi áo khoác treo lên rồi vào bếp rót một cốc nước ấm.
Anh về sớm hơn thời gian dự kiến nửa tiếng đồng hồ, cũng không biết vừa rồi cô có nghe thấy tiếng anh mở cửa hay không.
Anh đứng trước bàn ăn, nói vọng về phía phòng tắm: “Thanh Hòa, anh về rồi. Cốc nước trên bàn là rót cho em đấy. Anh về phòng mình trước nhé.”
“Vâng ạ.” Hứa Thanh Hòa đã mặc quần áo chỉnh tề và đang dưỡng da, đáp lại anh qua cánh cửa kính mờ.
Đây mới là đêm thứ hai cô ở lại nơi này, vậy mà cô đã bắt đầu thói quen với một mái nhà có anh ở bên.
Giây tiếp theo, cô liền tự nhắc nhở bản thân rằng mình chỉ đang ở nhờ vài ngày thôi, đừng vội quen, nếu không thì cô sẽ chẳng muốn tách ở riêng với anh nữa.