Chương 15 - Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Mới tối qua nhắc đến mũ phẫu thuật, ai biết anh lại chọn nhanh như vậy, hơn nữa đã gửi về đến nhà rồi.

Nghĩ kỹ lại, những năm quen biết anh, thỉnh thoảng cô có mong muốn nhỏ nhoi, anh đều kịp thời đáp lại.

Thật sự rất khó đoán anh sẽ mua cho cô kiểu mũ phẫu thuật như thế nào.

Với tính cách của anh, anh sẽ không tùy tiện mua đại hai chiếc qua loa với cô.

“Em có mũ phẫu thuật mới để đội rồi.”

Thời Ôn Lễ nói: “Hàng vừa đến là dép sục, mũ phẫu thuật vẫn đang trên đường.”

“Sao anh lại mua cả dép cho em thế? Chẳng phải đã nói chỉ cần tặng mấy chiếc mũ phẫu thuật là được rồi sao.” Trong giọng nói của Hứa Thanh Hòa đã vô thức mang theo vài phần vui sướng không giấu nổi, “Cảm ơn anh nhé.”

Thời Ôn Lễ đặt điện thoại xuống, cầm bộ đồ ăn lên tiếp tục dùng bữa: “Lúc mua mũ phẫu thuật, tự nhiên anh nghĩ đến việc phải mua một dép để phối đồ cho em. Mùa đông hàng mới về chậm, không có nhiều kiểu dáng đẹp lắm, anh chỉ chọn được hai đôi có lẽ em sẽ thích.”

Hứa Thanh Hòa đã vô cùng sốt ruột muốn xem thử anh chọn kiểu dáng gì.

Tặng cô món quà như thế này, phải tốn gấp mấy lần công sức và thời gian mới chọn được. 

Thứ cô không thiếu nhất chính là dép sục, dù là kiểu dáng, màu sắc hay phụ kiện đi kèm, hiếm khi có mẫu nào cô không có.

Lúc lựa chọn sẽ rất đau đầu, mà chưa chắc đã chọn được đôi khiến cô hài lòng.

Mấy năm nay, ngay cả người nhà cũng đều né tránh việc tặng cô quà kiểu này.

Nhưng anh vẫn tặng.

Chỉ vì cô thích.

Có hai đôi này rồi, sau này chắc cô sẽ không mua dép thường xuyên nữa.

Khi con người ta vui vẻ, ăn cơm cũng nhiều hơn nửa bát.

Phần thức ăn trong đĩa, cô đã ăn sạch sành sanh.

“Để em rửa đĩa cho.” Cô đứng dậy thu dọn hai chiếc đĩa trước mặt anh.

Thời Ôn Lễ giơ tay cản lại, sau đó liền đứng dậy: “Không cần em rửa đâu. Anh còn chưa bao giờ để Thời Miểu rửa.”

Càng không thể để cô làm được.

Hứa Thanh Hòa vẫn kiên trì: “Anh đã khám bệnh cả buổi sáng, vừa về đến nơi là vào nấu cơm ngay, nghỉ ngơi một lát đi.”

Thời Ôn Lễ xếp các đĩa chồng lên nhau, nói: “Ngồi phòng khám cũng bình thường, không mệt đâu.”

Tổng cộng chỉ có bốn chiếc đĩa với hai đôi đũa cần rửa, tính cả thời gian dọn dẹp nhà bếp cũng chỉ mất mười mấy phút. Đối với anh mà nói thì việc này chẳng tính là làm việc nhà.

Bàn tay của Hứa Thanh Hòa bị cánh tay anh gạt về.

Sức lực giữa nam và nữ vốn chênh lệch, cô đương nhiên giành không lại anh, đành thôi.

Chẳng trách Phương Vũ cứ luôn miệng nói rằng, khoảnh khắc gợi cảm và quyến rũ nhất của đàn ông đẹp không phải lúc tặng quà ngày lễ, cũng không phải lúc vào bếp nấu nướng, mà là khi anh ấy xắn tay áo lên chủ động dọn dẹp bát đũa sau bữa ăn.

Hôm nay, cô đã được trải nghiệm.

Thời Ôn Lễ dọn cả tấm lót bàn ăn để cô tiện đặt máy tính xách tay.

Hứa Thanh Hòa lấy cớ đi lại cho tiêu cơm, đi theo anh vào trong bếp.

Cô đứng một bên, lặng lẽ ngắm anh rửa đĩa.

Thời Ôn Lễ quay sang nhìn cô, không nhịn được mà bật cười: “Rửa đĩa thôi có gì mà nhìn? Sao em nhìn chăm chú thế.”

Hứa Thanh Hòa cũng cười, đáp: “Rất đẹp mà.”

Tay anh đẹp.

Dáng vẻ ôn hòa và kiên nhẫn của anh lúc này cũng đẹp.

Nói chung là nhìn đâu cũng thấy đẹp.

Cô chuyển chủ đề: “Nhà mới của anh có máy rửa bát không?”

“Có.” Thời Ôn Lễ nói, “Anh phải nghiên cứu xem dùng thế nào đã.”

Căn bếp ở nhà mới rộng hơn căn nhà thuê kha khá, bên đó dụng cụ lại đầy đủ. Cô thích ăn đồ Tây, làm sẽ tiện hơn nhiều.

Lúc rửa đến chiếc đĩa cuối cùng, ống tay áo len đang xắn bên tay trái của anh bỗng tuột xuống một đoạn. Tay anh đều đang dính nước, Hứa Thanh Hòa liền dứt khoát giữ lấy ống tay áo, giúp anh kéo lên.

“Để anh.” Thời Ôn Lễ vẩy nước trên tay phải, tiện tay rút một tờ giấy ăn lau đầu ngón tay, rồi xắn ống tay áo len lên hai vòng.

Hứa Thanh Hòa thấy anh xắn không được phẳng cho lắm, liền đưa tay ra miết chỗ bị nhăn, cố vuốt cho phẳng.

Thời Ôn Lễ nói: “Không sao đâu.”

Tay cô vẫn tiếp tục, cuối cùng cũng vuốt phẳng được đoạn tay áo anh vừa xắn.

Thời Ôn Lễ xả nước rửa nốt chiếc đĩa.

Chẳng ai cố tình tìm chuyện để nói.

Dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp thì đã một giờ rưỡi chiều.

Ở bên cạnh anh, thời gian lúc nào cũng trôi qua trong chớp mắt.

Nghĩ đến việc anh bận rộn từ sáng tới giờ chưa được nghỉ phút nào, nếu cô cứ tiếp tục ở lại chắc chắn anh sẽ ngại không đi ngủ trưa.

Hứa Thanh Hòa bắt đầu thu dọn đồ đạc mình mang tới trên bàn, bỏ từng thứ một vào túi xách.

Thời Ôn Lễ thấy cô có ý định ra về: “Chiều nay em có việc gì à?”

Hứa Thanh Hòa quay người chạm phải ánh mắt anh: “Không có việc gì. Anh mau ngủ bù một giấc đi, em về nhà xem tài liệu bệnh án, muộn chút lại qua.”

Thời Ôn Lễ bảo cô đừng dọn đồ nữa: “Tuần này anh không phải trực ca đêm nên không cần ngủ bù, buổi tối ngủ sớm chút là được. Em về nhà thì cũng chỉ có một mình, chiều nay cứ tiếp tục ở đây mà xem.”

Bầu không khí quanh chiếc bàn ăn đúng kiểu cô thích, hoa trong lọ lại đang tươi rói.

Hứa Thanh Hòa lại đặt túi xuống, lấy máy tính xách tay ra cắm lại nguồn điện.

“Anh thì sao? Chiều nay định bận việc gì thế?”

Thời Ôn Lễ lấy áo khoác mặc vào: “Trước tiên đi lấy chuyển phát nhanh cho em đã.”

Còn về buổi chiều, anh định tìm lại trên điện thoại cuốn tài liệu tham khảo mà trước đây anh từng dịch giúp cô để đọc lại một lượt: “Hôm qua chẳng phải em bảo muốn ở nhà sao? Anh cũng ở nhà. Đi làm bận quá, không có thời gian ở cùng em.”

Kể từ khi hai người thử tìm hiểu nhau đến nay, sự quan tâm anh dành cho cô chưa từng giấu giếm.

Khoảnh khắc này, Hứa Thanh Hòa thầm nghĩ, ngay cả khi trước đó cô không hề có hảo cảm với anh, hai người chỉ là được trưởng khoa tác hợp cho nhau, thì theo thời gian ở cạnh nhau, chắc chắn cô cũng sẽ rất nhanh yêu người đàn ông này.

Anh dường như chẳng bao giờ cảm thấy việc chủ động là có gì không tốt.

Cô chỉ chỉ vào máy tính xách tay: “Chiều nay em tăng ca, anh cứ bận việc của anh đi, không cần đặc biệt ở bên em đâu.”

Chỉ cần anh ở trong căn nhà này, chính là ở bên cô.

“Anh cũng không có việc gì bận cả.” Thời Ôn Lễ vừa nói vừa giơ một tay cài cúc áo, tay còn lại cầm lấy điện thoại.

Hứa Thanh Hòa sực nhớ ra: “Chẳng phải anh sắp chuyển nhà sao? Chiều nay anh dọn dẹp đồ đạc đi.”

Thời Ôn Lễ nói: “Để tối dọn cũng được, không vội.”

Nhắc đến chuyện chuyển nhà, Hứa Thanh Hòa nửa đùa nửa thật nói: “Đáng lẽ trưởng khoa phải tác hợp chúng ta sớm hơn mới phải. Nếu ở bên nhau từ hai năm trước, không chỉ mỗi ngày gặp mặt đều thuận tiện mà em còn được ăn cơm anh nấu sớm hơn rồi.”

Thời Ôn Lễ cũng đùa lại: “Mấy năm trước trong mắt em chỉ có gây mê ngoại tim mạch, trưởng khoa Triệu dù có lòng muốn làm mai thì cũng sẽ trở thành viện trưởng Khương thứ hai.”

Bây giờ, viện trưởng Khương đã trở thành cái tên đại diện cho việc từ chối xem mắt.

Hứa Thanh Hòa khẽ bật cười, nói: “Nếu người được giới thiệu là anh, dù có sớm hơn mấy năm em cũng sẽ đồng ý.”

“Dù sao thì… chắc chắn sẽ không từ chối anh.”

Nếu còn giải thích thêm nữa thì càng giấu càng lộ, cô bèn dừng lại ở đó.

Thấy anh chuẩn bị ra cửa, cô buông chuột máy tính xuống: “Em đi cùng anh.”

Chẳng đợi anh lên tiếng, cô đã rảo bước thật nhanh đến trước sô pha, túm lấy chiếc áo phao.

Thời Ôn Lễ đi về phía cửa: “Chỉ có một món đồ chuyển phát nhanh thôi, cần gì hai người cùng đi. Sao em vẫn khách sáo với anh thế. Cứ ở nhà đi, một mình anh đi là được rồi.”

Hứa Thanh Hòa nào có khách sáo với anh, cô chỉ muốn cùng anh làm bất cứ việc gì.

Cô sải bước lớn tới cửa, khẽ tựa vào cánh tay anh rồi đẩy nhẹ ra ngoài: “Không phải khách sáo đâu. Em thấy các cặp đôi người ta, đi lấy một món đồ chuyển phát nhanh bé tẹo cũng đi cùng nhau.”

Hai người một trước một sau bước ra ngoài, Hứa Thanh Hòa giơ tay ra đằng sau đóng cửa lại.

Tay phải của cô vẫn đang chạm vào cánh tay anh, bỗng nhiên cô chẳng muốn buông ra nữa. Thế là dứt khoát xoay nhẹ cổ tay, hờ hững khoác lấy tay anh.

Khoảnh khắc vừa khoác vào, bàn tay cô cứng đờ, đến đường cũng không biết đi thế nào nữa.

Hơi thở mỗi lúc một dồn dập hơn.

Trong lồng ngực cô ngập tràn hơi thở của anh, dường như chẳng còn chút oxy nào.

Đã đi đến bước này, tiếp sau đó phải đối mặt với anh thế nào, cô đâu còn tâm trí để nghĩ tới nữa. 

Anh đang cầm điện thoại, cánh tay buông thõng tự nhiên bên sườn. Lúc cô khoác hờ, cô cũng ngại không dám dùng lực bám lấy anh.

Thời Ôn Lễ cũng bị bất ngờ.

Anh khẽ liếc mắt nhìn cô, vành tai cô đã bắt đầu ửng đỏ.

Quen biết bao nhiêu năm nay, cô đã sớm quen với cách cư xử giữ chừng mực giữa hai người. Đột nhiên trở thành bạn trai bạn gái, lại phải làm sao để ở bên nhau không ngại ngùng, anh biết chuyện này đã làm khó cô.

Nhận ra cô khoác tay như này sẽ bị mỏi, vậy là Thời Ôn Lễ bèn khẽ nâng tay lên một cách tự nhiên. Ngón cái lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, giả vờ xem giờ. 

Lúc nâng tay lên, khuỷu tay anh vừa vặn gập thành một góc chín mươi độ, để tay cô có chỗ bám vào. 

Bàn tay của Hứa Thanh Hòa cuối cùng cũng không còn cứng đờ như lúc nãy nữa.

Có lẽ cảm giác tay cô vẫn sẽ mỏi, anh lại hơi khép cánh tay của mình vào trong một chút, nhẹ nhàng giữ lấy bàn tay cô.

Mọi thứ đều được anh sắp đặt vô cùng thỏa đáng, không để cô phải chịu bất cứ sự ngượng ngùng nào sau khi chủ động.

Thời Ôn Lễ phá vỡ bầu không khí im lặng, giọng điệu vẫn như thường ngày: “Chiều mai chắc mũ phẫu thuật sẽ tới, buổi tối đi qua trạm chuyển phát anh sẽ lấy cho em.”

Hứa Thanh Hòa biết, anh lo cô không được tự nhiên nên mới cố tình tìm chuyện để nói.

Cô gật đầu: “Vâng ạ.”

Chỉ mười mấy giây ngắn ngủi đã đi tới cửa thang máy.

Cửa thang máy hẹp, đi vào khoác tay thì không tiện lắm, cô đang định buông ra.

Cửa thang máy mở ra, Thời Ôn Lễ đút điện thoại vào túi áo, rút cánh tay ra. Ngay khi tay cô sắp hụt mất điểm tựa, không còn gì để khoác vào, anh liền trở tay nắm lấy tay cô, dắt cô bước vào thang máy, còn không quên quay đầu nhắc nhở: “Cẩn thận cửa thang máy.”

Hơi thở của Hứa Thanh Hòa bị cướp đoạt: “Em không sao.”

Đợi cô bước vào đứng vững, Thời Ôn Lễ chuyển tay cô sang tay phải của mình, đổi tay khác nắm tay cô.

Anh chừa tay trái ra, khẽ gập đốt ngón tay lại rồi ấn nút tầng một.

Cửa thang máy từ từ khép lại.

Hứa Thanh Hòa cúi đầu nhìn tay anh, các khớp xương rõ ràng, bao bọc trọn vẹn lấy tay cô.

Cảm giác khô ráo và ấm áp truyền đến lòng bàn tay của cả hai.

Chẳng ai nói câu nào.

Mọi thứ xung quanh dường như đều đang nóng bừng lên.

Không gian khép kín, ngỡ như toàn bộ oxy đã bị rút cạn.

Ra khỏi thang máy, ra đến bên ngoài tòa nhà, gió lạnh ùa thẳng vào mặt.

Cô chẳng những không thấy lạnh, ngược lại cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Đến cả ngọn gió lạnh cũng trở nên tươi mới hơn.

Thời Ôn Lễ quay sang hỏi: “Lạnh không em?”

Tay cô vẫn đang được anh nắm chặt trong lòng bàn tay, Hứa Thanh Hòa cố tỏ ra bình tĩnh: “Không lạnh ạ.”

Lúc này Thời Ôn Lễ mới lên tiếng: “Là anh quyết định muốn đi xem mắt với em trước, kết quả chuyện gì cũng là em chủ động, anh phải tự kiểm điểm lại mình thôi. Sau này, em cứ đợi anh chủ động là được.”

Từ trước đến nay Hứa Thanh Hòa chưa từng tính toán những chuyện này: “Ai chủ động cũng giống nhau mà.”

Thời Ôn Lễ nói: “Vẫn khác nhau chứ.”

Anh nhắc đến em gái và em rể của mình: “Mỗi lần bất kể là Mẫn Đình chủ động làm việc gì, Thời Miểu đều sẽ rất vui.”

“Năm ngoái lúc hai đứa mới ở bên nhau, ban đầu Mẫn Đình còn dự định một tháng chỉ gặp nhau một hai lần. Lúc ấy, tuy Thời Miểu chẳng có chút tình cảm nào với cậu ấy nhưng nghe cậu ấy nói thế thì vẫn thấy có chút hụt hẫng.”

Em gái và em rể cũng là quen nhau qua xem mắt, không hề có bất cứ nền tảng tình cảm nào, mà giữa anh và Hứa Thanh Hòa ít nhiều vẫn có điểm khác biệt. Thế nên lại càng không thể chuyện gì cũng để cô chủ động được.

Hứa Thanh Hòa thử tưởng tượng một chút, giả dụ hôm nay không phải cô chủ động khoác tay trước, mà là Thời Ôn Lễ nắm tay cô trước.

Như vậy thì không chỉ có sự ngọt ngào mà còn có thêm một tầng rung động nữa.

Quả thật là vẫn có điểm khác nhau.

Trên đường đi đến trạm chuyển phát nhanh, anh nắm tay cô suốt cả quãng đường.

Con đường mà cô đã đi qua vô số lần, cuối cùng đã không còn mình cô nữa.

Lúc quay về anh phải ôm thùng hàng chuyển phát nhanh nên không thể nắm tay cô được.

Vừa bước qua cổng khu chung cư, cô do dự vài giây, cuối cùng lại vòng tay ôm lấy cánh tay anh.

“Anh mua cho em màu gì thế?”

Hứa Thanh Hòa muốn xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng, nhưng dĩ nhiên cô cũng rất muốn biết đáp án. 

Anh nhìn cô: “Nói ra thì không còn bất ngờ nữa, em đoán thử trước xem.”

“Chắc chắn không phải màu trắng rồi.” Bàn tay còn lại của Hứa Thanh Hòa cũng vòng qua cánh tay anh, dùng cả hai tay ôm lấy, tiếp tục đoán, “Cũng không phải màu xanh dương.”

Dép sục hai màu này cô có nhiều đến mức đếm không xuể.

Thời Ôn Lễ bật cười: “Còn có kiểu đoán mò sao? Em loại trừ tiếp đi.”

“Anh biết em không thích màu hồng, chắc chắn cũng sẽ không mua màu hồng đâu.”

“Ừm, đúng là không phải màu hồng.”

Cứ chậm rãi đoán như vậy, bàn tay đang ôm lấy cánh tay anh của Hứa Thanh Hòa lúc siết chặt, lúc lại thả lỏng. 

Những lúc ôm chặt, cô lại ôm thêm vài giây nữa.

Về sau cô mới phát hiện đoán màu sắc chỉ là cái cớ, mượn cơ hội này để thân mật mới là thật.

Về đến nhà, Thời Ôn Lễ còn chưa kịp cởi áo khoác ngoài đã vội tìm dao rọc giấy để khui thùng hàng cho cô.

Thùng giấy mở ra, một đôi màu nâu rượu, một đôi màu xám nhạt.

Phụ kiện đi kèm ban đầu cũng khá ổn, nhưng không hợp với phong cách mũ phẫu thuật của cô nên anh đã chọn lại toàn bộ phụ kiện khác.

Đôi màu nâu được phối với hai chú gấu bông cùng màu, tông màu hài hòa, đơn giản nhã nhặn lại ngập tràn cảm giác ấm áp.

Còn đôi màu xám nhạt thì được phối với các chi tiết khu rừng, ngôi nhà gỗ, mặt trời và một chú mèo lười. Chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy yên tĩnh, thoải mái và được chữa lành. 

Hứa Thanh Hòa xỏ thử vào chân: “Thứ hai tuần sau em sẽ mang đến trung tâm phẫu thuật để khử trùng.”

Từ nay về sau, ở trong phòng mổ chắc cô sẽ chỉ đi hai đôi này.

Thời Ôn Lễ nói: “Cứ để ở chỗ anh đi, thứ hai anh mang qua cho em.”

Hứa Thanh Hòa hơi lo lắng: “Vẫn là thôi vậy. Nhỡ đâu bị đồng nghiệp nhìn thấy rồi hỏi anh, anh trả lời thế nào?”

“Thì cứ nói là em để trên xe anh, anh mang hộ qua thôi, không cần giải thích nhiều.”

Trong nhà ấm áp, anh cởi áo khoác ra. Còn chưa kịp treo quần áo lên thì điện thoại đã reo, là Khương Dương gọi tới.

“Anh Thời, có nhà không? Em mang cho anh một thùng quất ngọt đây, sắp đến dưới tầng nhà anh rồi.”

“……”

Hai ngày trước, Thời Ôn Lễ sang khoa Ngoại tim mạch hội chẩn có gặp Khương Dương. Khương Dương hỏi anh có muốn ăn táo không, anh bảo táo thì thôi, nếu có quýt thì cho anh xin hai quả.

Không may là hôm đó cả văn phòng khoa Ngoại tim mạch không có một quả quýt nào.

Chuyện này được Khương Dương ghim vào lòng.

Tối hôm qua, mẹ anh ta mua sắm trên mạng, hỏi anh ta có muốn mua gì không để gom đơn cho đủ số lượng.

Anh ta bảo: Thế mẹ mua cho con hai thùng quất mang đến văn phòng ăn nhé.

Mẹ anh ta nói: Mang cả thùng đến văn phòng, con muốn làm bố con tức chết đấy à?

Cả khoa Ngoại tim mạch bởi vì bình thường hay ăn vặt mà suốt ngày bị bố anh ta chỉ mặt điểm tên phê bình trong các cuộc họp.

Dù sao thì người bị phê bình là trưởng khoa, bọn họ ăn thế nào thì cứ ăn thôi.

Chiều nay quất ngọt vừa giao tới, một thùng anh ta mang đến khoa, còn một thùng mang sang cho Thời Ôn Lễ.

Cúp điện thoại, Khương Dương tấp xe vào lề đường, đỗ lại.

Thời Ôn Lễ không ngờ một câu nói vô tình của mình lại được Khương Dương để tâm đến thế.

Anh quay người nói với Hứa Thanh Hòa vừa mới ngồi xuống bàn ăn: “Khương Dương sắp tới rồi, chắc là đã đến dưới tầng.”

Hứa Thanh Hòa “bịch” một cái gập ngay máy tính xách tay lại, cuống cuồng thu dọn đồ đạc trên bàn. 

Bây giờ có đi cũng không kịp nữa, lỡ như mà gặp nhau trong thang máy thì chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi, chỉ đành trốn tạm đi trước vậy.

Thời Ôn Lễ thấy dáng vẻ này của cô bèn bảo: “Không cần dọn đâu, Khương Dương biết cũng không sao, cậu ấy không đi kể lung tung đâu.”

Hứa Thanh Hòa không phải lo Khương Dương biết chuyện, mà là sợ làm cậu ta hoảng.

Khương Dương đôi lúc khá ngây ngô, vẫn nên từ từ cho cậu ta biết thì hơn.

Chẳng cứ gì Khương Dương, đổi lại là bất kỳ một người đồng nghiệp nào khác, nếu biết cô và Thời Ôn Lễ đã ở bên nhau thì đều phải mất một thời gian rất, rất dài mới tiêu hóa nổi tin này.

Cô không quên nhắc nhở về đôi giày ở ngay cửa: “Phải cất hai đôi giày đi nữa.”

Đừng nói Khương Dương, đổi lạ là bất kỳ một người đồng nghiệp nào khác nếu biết cô và Thời Ôn Lễ ở bên nhau rồi thì phải mất một thời gian rất lâu mới tiêu hóa nổi chuyện này.

Cô không quên nhắc hai đôi dép ở ngay cửa: “Phải cất dép đi nữa.”

Thời Ôn Lễ: “Để anh.”

Anh đem hai đôi dép cất vào trong tủ giày của mình.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một hồi gõ cửa dồn dập.

“Rầm rầm rầm —”

“Anh Thời ơi?”

“Anh Thời? Em đây!”

“Tới đây.” Thời Ôn Lễ không ngờ tốc độ của cậu ta lại nhanh đến thế, chớp mắt một cái đã lên tới tầng rồi.

Trước khi mở cửa, anh quay người lại xem Hứa Thanh Hòa đã thu dọn xong chưa.

Trên bàn ăn đã sạch sẽ, còn người cũng đã chui vào trong phòng ngủ của anh.