Tôi thầm yêu cậu bạn cùng bàn suốt ba năm cấp ba.
Vì cậu ấy, tôi đã viết mấy cuốn tiểu thuyết lấy cậu làm nguyên mẫu.
Cho đến một ngày nọ, cậu ấy chạy đến nhà tôi giữa đêm khuya, ép tôi vào cánh cửa: "Viết về tôi thì có gì hay, tán được tôi mới hay chứ."
1.
Tôi và Biên Khanh Hòa đã ngồi cùng bàn suốt ba năm.
Cậu ấy là học bá, còn tôi là học sinh đứng bét lớp.
Cậu ấy thích học tập, tôi yêu ăn vặt.
Cậu ấy yêu vận động, tôi thích ngủ nướng.
Tại sao chúng tôi có thể ngồi cùng bàn lâu đến vậy?
Đừng hỏi, hỏi thì là do tôi cướp đấy.
Cướp một cách ngang nhiên, công khai luôn.
2.
Ngày đầu tiên nhập học lớp 10, tôi đã bị nhan sắc của cậu ấy bỏ bùa.
Để được ngồi cạnh cậu, tôi đã "mua chuộc" tất cả bạn bè trong lớp, mỗi người một hộp socola Dove để đổi lấy chỗ ngồi bên cạnh cậu ấy.
May mà hồi đó vị trí là tự chọn.
Nếu không, tôi cũng chẳng biết làm sao để thuyết phục giáo viên.
Sau đó, lớp 11, lớp 12, tôi vẫn dùng cách cũ, à đều thành công ngồi cạnh cậu ấy.
Về sau, cứ đọc tiểu thuyết là tôi lại áp mặt cậu ấy vào nhân vật nam chính, đọc nhiều đến mức chẳng còn cuốn nào để áp nữa.
Thế là tôi tự cầm bút, viết riêng cho cậu ấy mấy cuốn tiểu thuyết, nam chính là cậu, còn nữ chính dĩ nhiên là tôi rồi.
Chỉ là càng viết càng đi xa thực tế...
Những việc tôi muốn làm với cậu ấy ngoài đời, tôi đều thực hiện hết trong truyện.
Ví dụ như:
Cái ôm đầu tiên.
Cái nắm tay đầu tiên.
Nụ hôn đầu tiên.
Lúc đầu tôi chỉ thầm thích cậu ấy, về sau thì lún sâu không dứt ra được.
Cho đến khi tôi nghe cậu ấy nói đã có người trong lòng.
Tôi bắt đầu giả vờ như không có chuyện gì, học cách ép bản thân phải từ bỏ cậu ấy.
3.
Đêm trước kỳ thi đại học, lớp tổ chức liên hoan.
Tiệc xong, cả đám rủ nhau đi hát KTV.
Tôi hơi lưỡng lự.
Tống Yên kéo tay tôi bảo: "Chẳng phải bà thích KTV nhất sao? Thích hát nhất còn gì?"
Một bạn khác bồi thêm: "Đúng đó, tôi muốn nghe bà hát bài 'Tỏ tình', còn hay hơn cả bản gốc."
Thế là tôi bị hai người họ lôi xềnh xệch đến quán KTV.
Mà Biên Khanh Hòa – người vốn chẳng bao giờ thích chốn ồn ào này – cũng đi theo.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ là người nhiệt tình nhất.
Hát hò, nhảy múa, tôi chẳng bỏ sót trò nào.
Suốt ba năm qua, hễ rảnh là tôi lại kéo Tống Yên đi luyện hát, đến mức sau này cả trường đều biết tôi thầm thích Biên Khanh Hòa.
Tôi cứ tưởng cậu ấy giả vờ không biết, nên mới mua đồ ăn vặt cho tôi, kèm cặp tôi học, chỉ cần tôi mệt là cậu ấy bảo tôi nghỉ ngơi ngay.
Nhưng tất cả những ảo tưởng đó, hóa ra chỉ vì chúng tôi là bạn cùng bàn.
Giờ đây ngồi trong phòng KTV, tôi lại thấy gò bó hơn bất cứ ai.
"Bà với Biên Khanh Hòa có chuyện gì vậy?"
Tôi nhìn về phía xa, dưới ánh đèn mờ, Biên Khanh Hòa hôm nay mặc chiếc áo phông đen phối với áo khoác bóng chày sọc trắng đen, vai rộng dáng chuẩn, khuôn mặt tuấn tú sạch sẽ, đôi chân dài miên man trong chiếc quần ống đứng.
Thú thực, cậu ấy không chỉ có gương mặt khiến bao người phát cuồng mà còn có vóc dáng khiến bao người mê mẩn, gu ăn mặc lại càng không phải bàn.
"Nếu đời người chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì hà tất phải đau buồn trước gió thu."
Tống Yên cạn lời, nhìn tôi bằng nửa con mắt.
"Nói tiếng người đi."
"Là không yêu nữa thôi."
Tống Yên nghe tôi nói nhẹ tênh như vậy thì kinh ngạc đến rớt cằm, lay mạnh vai tôi: "Bà điên à? Thầm yêu người ta ba năm, nói bỏ là bỏ luôn?"
Tôi cúi đầu cười, ba năm trời chẳng sưởi ấm nổi trái tim người ta, bà xem tôi có thảm không cơ chứ!
Sau đó, Tống Yên đề xuất chơi trò "Thật lòng hay mạo hiểm".
Trò chơi này khá thú vị, mọi người đều kéo lại xem.
Tôi chẳng mặn mà gì, đang định tìm chỗ ngồi xuống thì bị Tống Yên kéo vào.
Tống Yên nói thiếu một người, rồi quay sang nhìn Biên Khanh Hòa đang tựa lưng trên sofa: "Học bá, làm ván đi, vừa khéo thiếu một người."
Tôi nhìn quanh bàn, tám người rồi, thiếu đâu mà thiếu, tôi thấy còn thừa ấy chứ.
Ai ngờ cậu ấy liếc về phía này một cái rồi đứng dậy đi tới, ngồi đối diện tôi.
Vừa mở màn, mũi tên xoay tròn dừng ngay trước mặt Biên Khanh Hòa.
Tống Yên cũng chẳng khách sáo: "Học bá, chọn Thật lòng hay mạo hiểm?"
Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt khó đoán: "Thật lòng."
Tống Yên nhìn lướt một vòng, cuối cùng nhìn cậu ấy: "Ở đây có người cậu thích không?"
Biên Khanh Hoà vừa định trả lời thì cửa phòng bật mở, là hoa khôi lớp bên cạnh.
Cô ta tự nhiên bước vào, ngồi xuống cạnh tôi, nhìn vào trò chơi trên bàn:"Mọi người chơi gì vậy, cho tớ tham gia với được không?"
Tôi thấy Tống Yên tỏ ra khó chịu, định đuổi khéo.
"Được chứ." Tôi nói.
Hoa khôi lớp bên thấy được ở lại thì mừng rỡ, còn cảm ơn tôi.
Tống Yên sốt sắng hỏi: "Biên Khanh Hòa, câu hỏi vừa nãy cậu chưa trả lời."
Cậu ấy đột nhiên nhìn về phía tôi và nói: "Có."
Cả phòng ồ lên, ai nấy đều đoán xem người học bá thích là ai.
Nhưng cuối cùng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người vừa bước vào chưa đầy một phút đang ngồi cạnh tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi thà rằng cậu ấy chọn trò mạo hiểm, vì từ khi hoa khôi lớp bên bước vào, ánh mắt cậu ấy chưa từng rời khỏi phía tôi.
Có lẽ, tôi đã biết người cậu ấy thích là ai rồi.
Vòng tiếp theo, mũi tên dừng trước mặt tôi. Không chút do dự, tôi cầm ly cocktail màu vàng lên: "Tôi chọn mạo hiểm, tôi uống."
Lần đầu uống rượu, chưa quen, thậm chí còn thấy muốn khóc.
Đến vòng thứ tư, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi lảo đảo đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Vừa đến cửa thì Tống Yên đỡ lấy tôi, dẫn tôi đi.
Lúc quay lại, chân tôi mềm nhũn, tầm nhìn mờ mịt.
4.
Tống Yên chào mọi người rồi đưa tôi về nhà.
Suốt dọc đường, tôi hết ôm cô ấy lại gục vào lòng cô ấy.
Cuối cùng, cô ấy phải cõng tôi trên lưng.
Tôi lắc lư cái đầu, lầm bầm: "Tống Yên, sao dạo này bà khỏe thế? Lại còn cao lên nữa, sao tóc lại ngắn đi rồi?"
Tôi bứt tóc cô ấy, tủi thân khóc nức nở: "Sao bà cắt tóc mà không bảo tôi, chẳng phải đã hứa là sẽ cùng để tóc dài sao? Hu hu..."
Một lúc lâu sau, "Tống Yên" mới trả lời: "Lần sau cắt sẽ bảo cậu."
Được rồi, tha lỗi cho bà đấy.
Nhưng tôi thật sự muốn khóc quá, nghĩ đến đâu là nước mắt tuôn ra đến đó.
"Tống Yên, bà biết không, tối nay tôi thà cậu ấy đừng chọn thật lòng, người cậu ấy thích luôn là hoa khôi lớp bên. Tôi thích cậu ấy ba năm, lượn lờ trước mặt cậu ấy ba năm, cuối cùng lại không bằng một người lớp bên mới vào. Bà không biết đâu, tôi vì cậu ấy mà viết bao nhiêu cuốn truyện, giờ vẫn còn trong máy đây, về nhà tôi sẽ xóa hết. Không, tôi xóa luôn bây giờ!"
Nói rồi tôi lục túi tìm điện thoại mãi mới thấy.
Khi được đặt xuống đất, chiếc điện thoại màu hồng bỗng xuất hiện trước mắt.
Tôi mở máy, tìm đến mấy file đó, đang định xóa,
Bỗng tôi ngồi thụp xuống, ôm khư khư điện thoại, nức nở: "Tôi không nỡ xóa, xóa rồi là tôi sẽ không còn yêu cậu ấy nữa mất."
Người đối diện cũng ngồi xổm xuống, nhìn tôi, run rẩy hỏi: "Vậy để tôi giữ hộ cậu nhé?"
Tôi ngẩng đầu nhìn người trước mặt, hơi do dự.
Đột nhiên, tôi đưa điện thoại cho cậu ấy:
"Giữ hộ tôi nhé?"
Chỉ thấy cậu ấy lấy điện thoại từ trong túi áo khoác sọc trắng đen ra, bấm bấm cái gì đó.
Tôi chỉ thấy hai màn hình điện thoại, file được chuyển qua chuyển lại vô số lần.
Cuối cùng, màn hình tắt ngấm, cậu ấy đút cả điện thoại của tôi vào túi mình.
"Này, sao ông lại cướp điện thoại của tôi?"
"Không được, trả điện thoại đây!"
Cậu ấy đột nhiên ghé sát vào tôi, nhìn chằm chằm không chớp mắt, rồi nhếch môi cười: "Không trả thì sao?"
Tôi ngẩn người, rồi kiêu ngạo đáp: "Không trả, tôi sẽ đi đào mộ tổ tiên nhà ông ngay trong đêm!"
"Được."
Chưa kịp phản ứng, một bờ vai rộng đã chắn trước mặt: "Lên đi, đưa bà về nhà."
Đầu tôi lại bắt đầu đau, giọng nói của cậu ấy cực kỳ dịu dàng, giống như mỗi khi tôi làm sai điều gì bố đều bảo "không sao đâu", vừa thân thuộc vừa ấm áp.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, nằm bò lên lưng cậu ấy.
"Lưu Nham."
Tôi tì cằm lên vai cậu ấy, giọng nhừa nhựa: "Gì thế?"
"Đừng đào mộ tổ tiên nhà tôi, đào tôi được không?"
Cằm tôi bị xóc hơi đau, tôi xoay đầu tìm một vị trí thoải mái hơn.
"Ờ, để lần sau đi, tối nay tôi mệt rồi, đào không nổi."
"Được, vậy để lần sau."
5.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc quay cuồng, lưng đau cổ mỏi.
Nhưng tôi vẫn cố chịu đựng để đến trường.
Đến lớp, Tống Yên thấy mặt mày tôi phờ phạc, ghé sát tai tôi cười gian xảo: "Tối qua kịch liệt thế cơ à?"
Tôi nhăn mặt lườm cô ấy một cái: "Kịch liệt cái nỗi gì, bà lấy đâu ra cái loại cocktail đó thế, uống xong tôi suýt thì hẹo luôn."
"Chẳng phải vì chuyện lớn cả đời của bà sao?"
"Thôi dẹp đi, sau này đừng nhắc đến cậu ấy trước mặt tôi nữa."
Tống Yên trợn tròn mắt, kéo tay tôi: "Bà nói thật đấy à?"
"Phải, sau này đừng nhắc đến cậu ấy với tôi. Bà mà còn dám nhắc, coi chừng tôi..."
Tôi làm động tác cứa cổ với Tống Yên.
Tống Yên lẩm bẩm: "Cái quái gì thế, tạo cơ hội cho hai người mà lại thành ra thế này hả?"
Tôi vừa quay người lại thì đâm sầm vào một bức tường thịt.
Đang định nói "xin lỗi" thì ngẩng đầu chạm ngay vào đôi mắt thâm trầm ấy.
"Xin lỗi." Buông một câu, tôi chạy thẳng vào lớp.
Hai người phía sau, một người nhếch môi cười nhẹ, một người thì ngây ra như phỗng.
Tống Yên nhìn dáng vẻ vẫn còn cười được của Biên Khanh Hòa mà không biết nên vui hay buồn.
Quan trọng là cậu ấy nghe thấy hết rồi mà vẫn cười nổi...
Ngồi vào chỗ rồi mà tim tôi còn đập thình thịch.
Người mình thích suốt ba năm, bảo buông bỏ trong một đêm quả thực vẫn có chút khó khăn.
Tôi lấy sách ra, trên bàn bỗng xuất hiện một cái cơm nắm, lại còn đúng vị rong biển mà tôi thích nhất.
"Không ăn, lấy đi."
Cậu ấy như không nghe thấy, cầm lấy cái cơm nắm thong dong bóc ra rồi nhét vào tay tôi: "Ăn đi, còn lâu mới đến trưa."
Sáng nay tôi đúng là chưa ăn gì, lại còn bị hạ đường huyết nặng.
Nếu không ăn, tôi sợ mình không trụ nổi đến trưa. Tôi đã quên mất mình đã ăn bữa sáng "mua một tặng một" của cậu ấy suốt ba năm rồi.
Sau một hồi đấu tranh, tôi vẫn nhét miếng cơm vào miệng.
Cái miệng bị lấp đầy bởi cơm nắm, hai má phồng lên như sóc.
"Mồm thì bảo không ăn, đúng là cứng đầu."
Tôi quay mặt đi định cãi lại thì chạm ngay ánh mắt cậu ấy, tim lại đập loạn nhịp.
"Muốn nói gì? Hửm?"
Giọng cậu ấy trầm ấm cực kỳ dịu dàng, như thể đang nhắc nhở tôi rằng cậu ấy đã có bạn gái rồi.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nỗ lực dập tắt sự xao động trong lòng: "Đây là cái cuối cùng, lần sau tôi không ăn sáng của ông nữa đâu.
Với lại, sau này cũng đừng đưa đồ ăn vặt mua một tặng một cho tôi nữa, tôi không cần."
Cậu ấy tựa lưng vào ghế, thản nhiên hỏi một câu: "Thế còn kèm học thì sao?"
Chết tiệt, quên mất vụ này.
"Cũng không cần luôn."
Để cậu ấy kèm học chẳng qua là tôi muốn được ở gần cậu ấy, khiến cậu ấy chú ý đến mình hơn.
Còn bây giờ, tôi đã quyết định không thích cậu ấy nữa, nên tôi sẽ không để cậu ấy kèm mình học.
Vả lại, ngay từ đầu tôi cũng chẳng cần ai kèm cả.
6.
Sắp đến kỳ thi đại học, mỗi ngày không phải đi thi thì cũng là đang trên đường đi thi.
Mọi người đều tranh thủ từng giây từng phút để học, chỉ có tôi là nằm dài trên bàn ăn vặt.
Tống Yên thấy tôi thong dong như vậy thì lo đến sốt ruột: "Người ta thì vắt chân lên cổ mà học, bà thì hay rồi, chỉ biết ăn với ngủ."
"Tôi đang thư giãn, bà không hiểu đâu."
"Phải, tôi không hiểu, ai đời lại để thất tình làm hỏng cả tiền đồ cơ chứ." Tống Yên bất lực vỗ vai tôi: "Dù chúng ta học không giỏi, nhưng tôi tin có công mài sắt có ngày nên kim."
Tôi liếc xéo cô ấy, nhét miếng khoai tây chiên cuối cùng vào miệng rồi gục xuống ngủ tiếp.
Tống Yên lắc đầu thở dài, thề sau này lên đại học sẽ không yêu đương gì hết, thảm quá mà.
Đàn ông không vồ được, cuối cùng lại thất học ở nhà.
Nhưng cái vả mặt đến nhanh hơn tưởng tượng.
Kết quả kỳ thi thử có rồi, tôi đứng nhất tất cả các môn.
Tống Yên đờ người, con số này bao gồm cả lớp và toàn trường luôn.
Bởi vì trước đây người thống trị bảng xếp hạng luôn là Biên Khanh Hòa, liên tục ba năm không ai vượt qua nổi.
Quan trọng nhất là lần thi nào tôi cũng đứng bét, đứng bét liên tục ba năm trời.
Chẳng ai tin nổi tôi có thể lấy được hạng nhất, ngay cả thầy cô cũng không tin.
Các thầy cô bộ môn gọi tôi lên văn phòng, mỗi người ra mấy câu khó cho tôi làm.
Kết quả tôi làm đúng hết, lại còn làm trong thời gian ngắn nhất.
Tiếp theo, các thầy cô lại ra thêm một số đề đã vượt quá kiến thức lớp 12.
Tôi vẫn cầm bút viết phăng phăng, sau khi làm xong, các thầy cô đều kinh ngạc nhìn tôi.
Mấy cái đề này tôi học xong từ tám đời rồi.
Tôi cứ tưởng thầy cô sẽ cho tôi đi.
Nhưng thầy chủ nhiệm bước vào, mặt hầm hầm nhìn tôi, phía sau là Biên Khanh Hòa.
Cậu ấy thấy một đám thầy cô đứng đó cũng chẳng sợ, thong thả đi đến cạnh tôi rồi dừng lại.
"Biên Khanh Hòa, thầy bảo em kèm bạn, không phải để em kéo bạn xuống nước cùng. Giờ thì hay rồi, bạn lên rồi, còn em thì xuống."
Nói rồi thầy lấy mấy tờ bài thi lần này của Biên Khanh Hòa ra.
"Em xem đi, từ hạng nhất tụt hẳn 20 hạng."
Thầy chủ nhiệm tức đến mức trán nổi đầy gân xanh.
Thế mà Biên Khanh Hòa lại tỏ vẻ không quan tâm: "Thế biết làm sao được, tụt thì cũng tụt rồi."
Sắc mặt cậu ấy không chút gợn sóng, giọng nói cũng chẳng có chút cảm xúc nào, cứ như đang nói về một chuyện hết sức bình thường.
Thầy chủ nhiệm thấy Biên Khanh Hòa vốn luôn đứng nhất giờ lại thành ra thế này, tức đến mức khóe miệng giật giật.
Lòng tôi thầm thấy hả dạ, cậu cũng có ngày hôm nay à.
Nhưng giây sau...
"Lưu Nham, là em kéo em ấy xuống nước, còn một tháng nữa là thi đại học rồi, nếu điểm của em ấy không lên lại, thì em cũng đừng mong tốt nghiệp."
Tôi ngây người.
Việc này liên quan gì đến tôi chứ?
"Thế thì em đành miễn cưỡng đồng ý vậy." Biên Khanh Hòa lên tiếng.
Tôi lườm cậu ấy cháy mặt, hận không thể khoét mấy cái lỗ trên mặt cậu ấy để bù đắp cho tâm hồn đang bị tổn thương của mình.
Trên đường về lớp, tôi chặn Biên Khanh Hòa ở cuối hành lang: "Ông thi cử thất thường thì liên quan gì đến tôi?"
"Nhưng lần này tôi sơ suất thật sự là vì bà đấy."
"Vì tôi?"
"Vì bà không ăn đồ ăn vặt tôi mua cho."
"Cái gì mà ông mua, chẳng phải đều là mua một tặng một sao? Sao giờ lại thành ông mua rồi?"
"Tôi không bỏ tiền ra thì làm sao có cái vụ mua một tặng một đó được?"
"Ông chỉ vì mấy cái đồ ăn vặt mà thi trượt à?"
Sao có thể, cậu ấy ngồi vững ngôi vị số một suốt ba năm, lần đầu thi điểm thấp thế này, tôi không tin là vì lý do đó.
Đột nhiên, cậu ấy cúi đầu, mặt ghé sát tôi, khẽ cười: "Cũng không hoàn toàn là vậy, bà không thèm để ý đến tôi là tôi sẽ thi không tốt."
Tôi sợ hãi lùi lại, căng thẳng đến mức dẫm phải chân mình, suýt thì ngã nhào.
Trong nháy mắt, vòng eo được một lực đỡ lấy.
Trời mùa hè nóng bức, người ngợm vốn đã dính dấp, huống chi là cánh tay cậu ấy lại chạm vào lớp áo phông mỏng manh của tôi.
"Biên Khanh Hòa, rốt cuộc ông muốn làm gì?"
Tay cậu ấy siết thêm một chút lực, người tôi không tự chủ được mà đâm sầm vào ngực cậu ấy: "Lưu Nham, điểm của tôi có lên được hay không phải xem biểu hiện của bà rồi."
7.
Tôi cứ tưởng thầy chủ nhiệm chỉ nói đùa.
Ai ngờ thầy dặn dò tất cả giáo viên bộ môn, bảo tôi phải luôn để mắt đến Biên Khanh Hòa.
Ngay cả giờ ra chơi, tôi cũng phải ngồi kèm cậu ấy làm bài.
Phải gọi là có mặt ngay, giải đáp 10 vạn câu hỏi vì sao của cậu ấy bất cứ lúc nào.
Những chuyện này tôi có thể nhịn, nhưng làm mười câu sai cả mười thì tôi kèm kiểu gì đây?
Tôi cứ ngỡ cậu ấy lừa mình, cho đến khi kết quả kỳ thi mô phỏng lần hai có, tôi tức đến mức xé nát bài thi của cậu ấy ngay tại chỗ.
"Ông không tốt nghiệp được thì liên quan gì đến tôi, ông không được làm lỡ cả việc tốt nghiệp của tôi chứ?"
Tôi tức đến đỏ cả mặt, vừa ngẩng đầu lên thì chạm ngay gương mặt "hiền từ" của thầy chủ nhiệm.
Nghĩ đến tờ bài thi vừa bị mình xé nát, tôi hối hận không kịp, chắc chắn thầy đã nhìn thấy rồi.
Đến văn phòng.
"Lưu Nham à."
Tôi căng thẳng đến mức mồ hôi tay chảy ròng ròng.
Thầy chủ nhiệm thong thả nhấp một ngụm trà rồi nhìn tôi.
"Tuần này tốt lắm, Biên Khanh Hòa đã tiến bộ được mấy bậc rồi."
Hả?
"Tiếp tục cố gắng nhé. Lần sau thi không tốt cứ làm như vừa nãy ấy, không được thì đánh cũng được."
Tôi: ???
Cho đến khi bước ra khỏi văn phòng, lòng tôi vẫn ngập tràn niềm vui, cậu ấy thế mà lại tiến bộ thật.
Nhưng thầy chủ nhiệm lại bảo tôi đánh cậu ấy...
Vừa về đến lớp, tôi thấy hai bóng người quen thuộc ở cửa.
Hoa khôi lớp bên và cậu bạn cùng bàn của tôi.
Đầu ngón tay tôi không tự chủ được mà bấm sâu vào lòng bàn tay, đau thấu tim nhưng tôi vẫn cố lờ đi.
Tống Yên vừa khéo đi ra, bắt gặp cảnh tượng khó xử này, lại nhìn thấy viền mắt đỏ hoe của tôi, liền kéo tôi vào lớp.
"Tôi thấy hai người họ chắc chắn có chuyện, nhưng tuyệt đối không phải kiểu quan hệ như bà nghĩ đâu."
Tôi cầm gói khoai tây chiên lên ăn, nhìn cảnh vật chói chang ngoài cửa sổ, nhét một lúc mười miếng khoai vào miệng.
"Liên quan gì đến tôi, cậu ấy chỉ là bạn cùng bàn của tôi thôi."
Tống Yên thấy dáng vẻ này của tôi thì bật cười: "Lại bảo không thích đi, bà ngoài cái mồm cứng ra thì tôi thấy chỗ nào cũng mềm hết."
"Cái đồ chó hai lòng đó, tôi mà thèm thích cậu ấy á? Trừ phi mắt tôi mù lần nữa."
"Ừ, mù ba năm rồi, thêm lần này cũng chẳng sao."
Tôi: ???
Lúc này, Tống Yên lấy từ trong ngăn bàn Biên Khanh Hòa ra một xấp thư.
Tò mò, cô ấy mở một lá ra, bên trong đầy rẫy những lời yêu đương dành cho Biên Khanh Hòa, tờ giấy trắng tinh cũng không nén nổi tình cảm của người gửi.
Tống Yên liếc tôi một cái rồi hắng giọng, đọc một cách đầy biểu cảm: "Biên Khanh Hòa, từ lần đầu gặp tớ đã thích cậu rồi, cậu tỏa sáng như vậy, còn tớ chỉ là một trong số rất nhiều người thích cậu, dù cậu có thích tớ hay không, chỉ cần tớ thích cậu là đủ rồi. Thực ra tớ thấy tớ cũng ổn, học giỏi hơn bạn cùng bàn của cậu, chỉ là không xinh bằng bạn ấy thôi, nhưng tớ nghĩ cậu không phải kiểu người coi trọng ngoại hình, nên tớ mong cậu hãy cân nhắc về tớ."
Lúc này, vỏ bao khoai tây chiên trong tay tôi đã bị vò nát bấy.
"Tỏ tình thì cứ tỏ tình đi, mắc mớ gì lôi tôi vào? Tôi có thù hằn gì với cô ta? Nhưng mà công nhận tôi đẹp hơn cô ta, coi như cô ta cũng có chút tự nhận thức đấy."
Tống Yên đang định mở lá thư thứ hai thì tôi vội vàng ngăn lại, đọc nữa chắc hôm nay tôi khỏi ăn cơm luôn.
"Thích xem à?"
Vừa quay đầu lại, Tống Yên đã về chỗ từ lúc nào, còn người ngồi cạnh tôi là Biên Khanh Hòa.
Cậu ấy cầm lấy đống thư Tống Yên để lại trên bàn, bao gồm cả lá đã mở: "Thực ra tôi cũng khá coi trọng ngoại hình đấy."
Tôi: ???
Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Chỉ coi trọng người duy nhất đó thôi."
Một lúc lâu sau, khi tôi hoàn hồn lại, tôi mới thấy ngăn bàn mình đầy ắp thư.
"Muốn xem thì cứ việc xem công khai."
Nhìn đống thư trong ngăn bàn, khóe miệng tôi giật giật: "Ai thèm xem chứ."
Vừa quay đầu lại, suýt chút nữa là chạm vào mặt cậu ấy, tôi sợ hãi lùi lại.
"Đừng có lại gần tôi thế, nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ ông là người đã có bạn gái."
Cậu ấy nhíu mày, giọng trầm xuống có chút khó chịu: "Ai bảo với bà là tôi có bạn gái rồi?"
Tôi tức đến mức gục xuống bàn luôn, rõ ràng có bạn gái rồi mà vẫn cứ đối xử tốt với tôi.
Dù sao tôi cũng đã quyết định buông bỏ rồi, giờ nghĩ mấy chuyện này cũng chẳng ích gì.
Còn nửa tháng nữa là tốt nghiệp, đến lúc đó đường ai nấy đi.
Khi ấy, cậu ấy với bạn gái tha hồ mà mặn nồng, chẳng ai làm phiền.
Càng nghĩ càng tức, tôi cũng phải tìm một người để khoe, mắc mớ gì chỉ họ được khoe còn tôi thì không.
8.
Nói là làm, dạo này tôi bắt đầu "săn lùng" đối tượng trong trường.
Tống Yên cũng phát hiện ra hành động của tôi, hỏi có phải tôi muốn tìm trai đẹp không.
Tôi ngơ ngác, lộ liễu thế cơ à?
Cô ấy bảo, tôi chỉ thiếu nước viết ba chữ "tìm đàn ông" lên trán thôi.
Thực ra, tôi đã nhắm trúng một người.
Cậu em khóa dưới lớp bên, cái cậu trông cứ non choẹt, dễ thương ấy.
Tôi đã chú ý đến cậu ta từ lâu, lần nào gặp cũng chào tôi.
Tiếng gọi "chị Lưu Nham" nghe mà mát lòng mát dạ.
Vì ở trường, ngay cả giờ ra chơi tôi cũng phải được Biên Khanh Hòa đồng ý mới được đi.
Ai bảo tôi có tính hiếu thắng chứ, tôi hy vọng tuần sau cậu ấy tiến bộ lọt vào top 10 luôn, như thế tôi sẽ không phải kèm học nữa.
Tan học, tôi đứng ở cổng trường đợi cậu em của mình, vừa hay gặp Biên Khanh Hòa đi ra.
"Không về à?"
"Đợi người ta."
"Ai?"
"Tống Yên." Tôi gượng gạo trả lời đại.
Thấy người sắp ra rồi mà cậu ấy vẫn chưa có ý định đi, tôi sốt ruột đến mức muốn giậm chân.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Chỉ là, cậu em của tôi lại đi cùng với hoa khôi lớp họ.
Chính là cái cô hoa khôi lớp bên đó.
Thật là cạn lời, cạn lời đến mức không còn gì để nói.
Tôi vẫy tay gọi cậu em, cậu ta thấy tôi liền cười rạng rỡ, bỏ mặc người bên cạnh mà chạy lại phía tôi.
Cậu ta nhìn tôi với nụ cười tỏa nắng, giọng nói nhỏ nhẹ thẹn thùng: "Chị Lưu Nham, chị gọi em ạ?"
Tôi gật đầu: "Đi thôi, chị mời em uống trà sữa, tiện thể có chuyện muốn nói."
Chúng tôi vừa định đi thì bị người phía sau gọi giật lại:
"Hai người định đi đâu?"
Đi đâu liên quan gì đến ông, vợ yêu trong tay mà vẫn còn tơ tưởng người cũ à.
Đồ đàn ông cặn bã!
Thấy cậu ấy tiến lại gần, như muốn chặn đường chúng tôi.
Nhân lúc cậu ấy không chú ý, tôi kéo tay cậu ấy đưa đến bên cạnh hoa khôi lớp bên, hít một hơi thật sâu, nhe mười cái răng trắng sáng ra cười: "Hai người cứ tiếp tục tình tứ đi, giờ này không ai quan tâm đâu. Không cần cảm ơn, tôi sẽ không làm kỳ đà cản mũi đâu."
Dẹp cái sự dịu dàng ân cần đó đi, dẹp cái sự thâm tình giả tạo đó đi, trai tài gái sắc, thật là xứng đôi.
Lòng tôi lúc này lửa giận bốc ngùn ngụt: Xứng đôi cái con khỉ, người đến sau làm sao thơm bằng người đến trước được, tôi chúc hai người sớm chia tay.
Còn tôi, đi tìm cậu em của tôi đây.
Tôi đi rồi, hoàn toàn không biết sắc mặt người phía sau đen như nhọ nồi.
Trong quán trà sữa, tôi gọi hai ly trà trái cây, dù sao cũng là mùa hè, hơn nữa nó còn đứng thứ nhất trong menu, mà tôi thì thích danh hiệu "thứ nhất" này.
Tôi vừa định đưa trà cho cậu ta thì cậu ta đứng bật dậy: "Xin lỗi chị, để lần sau nhé, em có việc gấp."
Thấy dáng vẻ vội vã của cậu ta, tôi hỏi: "Không sao, cần chị giúp gì không?"
Cậu ta bảo không cần, chỉ là giờ phải về nhà một chuyến, còn hứa lần sau sẽ mời tôi.
Nhìn cậu ta đi xa, tôi mới nhận ra ly trà trong tay vẫn chưa kịp đưa.
Người đi rồi, tôi dĩ nhiên chẳng còn tâm trạng nào mà uống nữa.
Tôi bảo nhân viên cho túi xách để mang về.
Đang định bỏ ly trà còn lại vào túi thì một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã cầm lấy nó.
Ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn, đôi mắt thâm trầm ấy đang nhìn tôi chằm chằm: "Đây là Tống Yên mà bà nói đấy à?"
Tôi chẳng muốn trả lời, vì đối với tất cả những người đã có bạn gái, tôi đều giữ khoảng cách, càng xa càng tốt.
Vụ kèm học là ngoài ý muốn, lệnh thầy khó cãi, huống hồ còn là thầy chủ nhiệm.
"Biên Khanh Hòa, xin ông sau này đừng làm phiền tôi nữa. Ông có bạn gái rồi thì đừng có dây dưa với tôi, sau này tôi cũng tuyệt đối không bám đuôi ông nữa đâu."
Nói xong tôi bỏ cả trà sữa mà chạy biến đi.
Việc buông bỏ này tôi đã nghĩ không biết bao nhiêu lần, tôi đã nỗ lực ba năm, để cả thế giới biết rằng ba năm đó tôi đã vì cậu ấy mà làm bao nhiêu chuyện oanh oanh liệt liệt.
Tôi đã chuẩn bị sẵn bài hát để tỏ tình, chuẩn bị sẵn lời thoại, thậm chí chuẩn bị sẵn cả khả năng bị từ chối.
Một người từ nhỏ chưa từng biết hạng nhì là gì như tôi, làm sao có thể thi bét lớp ở cấp ba được chứ?
Vì cậu ấy, tôi từ bỏ hạng nhất, để cậu ấy trở thành số một, để ánh hào quang đó luôn bao quanh tôi.
Có như vậy cậu ấy mới luôn chú ý đến tôi.
Còn bây giờ, coi như là một kết thúc đẹp nhất cho bản thân.
Không có sự thất bại khi tỏ tình, cũng chẳng có cảnh đánh ghen ầm ĩ nào.
Chỉ là câu "Tôi thích ông" đó sẽ mãi mãi chôn giấu trong góc sâu nhất của trái tim thôi.
9.
Kể từ sau vụ ở quán trà sữa, mối quan hệ giữa tôi và Biên Khanh Hòa ngày càng xa cách.
Cậu ấy không còn tìm tôi kèm học nữa, cũng không còn giữ tôi lại sau giờ học.
Dù khoảng cách gần ngay trước mắt, nhưng lại như cách cả một dải ngân hà.
Nhưng tôi lại thấy thảnh thơi, vì tôi chẳng muốn làm người thứ ba chút nào.
Nếu cậu ấy cứ đối tốt với tôi thêm một chút nữa thôi, tôi sợ mình sẽ không kìm lòng được mà xông vào xé xác "chính thất" mất.
Dạo này bận rộn, tôi không có thời gian tìm cậu em kia, nhưng cậu ta lại tự tìm đến tôi.
Cậu ta mời tôi uống trà trái cây, bảo là đền cho lần trước.
Nghĩ đến chuyện lần trước, tôi nói với cậu ta mục đích tìm cậu ta, dù sao cũng chỉ là đóng kịch chứ không phải thật.
Cậu ta sảng khoái đồng ý ngay, còn bảo sẽ cùng tôi đóng vai cho đến khi kết thúc kỳ thi đại học.
Để cảm ơn sự giúp đỡ này, tôi hứa Chủ nhật sẽ mời cậu ta ăn một bữa thật thịnh soạn.
Chủ nhật chưa tới, kết quả kỳ thi mô phỏng lần ba vào thứ Hai đã có.
Đang lúc tôi định xem bài thi của Biên Khanh Hòa thì bị thầy chủ nhiệm gọi lên văn phòng.
Lần này, sắc mặt thầy không được tốt lắm, chẳng biết tả thế nào, chỉ thấy trên đường đi từ lớp lên văn phòng thầy cứ thở dài thườn thượt.
Tôi có một dự cảm không lành.
"Lưu Nham, chủ nhật nhà thầy có tiệc, em cũng đến nhé."
Tôi hơi ngạc nhiên, thậm chí cảm thấy sợ hãi, tôi với thầy chủ nhiệm rõ ràng chỉ là quan hệ thầy trò bình thường mà.
Tại sao lại mời tôi ăn cơm, hay là tôi đắc tội gì thầy rồi?
Càng nghĩ càng sợ, sau lưng toát một lớp mồ hôi lạnh.
Thầy chủ nhiệm dường như nhận ra sự lo lắng của tôi: "Đừng căng thẳng, chỉ là mời em bữa cơm thôi, cảm ơn em thời gian qua đã kèm Biên Khanh Hòa học."
Phù! Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cứ tưởng chuyện gì to tát, hóa ra là vì vụ kèm học, thế thì tôi dĩ nhiên là không từ chối rồi.
Dù sao, sống đến từng này tuổi mới có người khen tôi kèm học tốt, lại còn công nhận như thế nữa chứ.
Sau khi về lớp, tôi mới sực nhớ ra mình đã hứa đi ăn với cậu em kia vào chủ nhật.
Một bên là thầy chủ nhiệm, một bên là cậu em, dĩ nhiên tôi chọn thầy rồi, trừ phi tôi thực sự không muốn tốt nghiệp nữa.
Giờ ra chơi, tôi nói với cậu em là chủ nhật bận chút việc.
Cậu ta không những không giận mà còn rất thấu hiểu.
Cũng giống như lần đầu tôi mời cậu ta uống trà sữa, cậu ta cũng có việc giữa chừng phải đi.
Nên gặp chuyện thế này, hai bên đều rất thông cảm cho nhau.
Vừa quay đầu lại, tôi thấy Biên Khanh Hòa đang tựa lưng vào cửa lớp.
Mái tóc đen hơi dài che ngang chân mày, đường nét cằm tinh tế cực kỳ nam tính.
Lúc này, chỉ nhìn cái cằm thôi là tôi đã biết cậu ấy đang giận rồi.
Nhưng quan tâm gì chứ.
10.
Chủ nhật, tôi nói với mẹ là đi ăn cơm ở nhà thầy chủ nhiệm, mẹ tôi phấn khởi lắm, dặn đi nhớ mua ít hoa quả, còn nhét cho tôi một đống tiền lẻ.
Đến dưới lầu nhà thầy, tôi thấy sạp hoa quả có mấy quả dưa hấu lớn, nhìn trúng ngay quả to nhất.
Thời tiết này ăn dưa hấu là mát nhất.
Định mua cả quả nhưng không có quả nào vừa tầm, toàn quả khổng lồ.
Không phải tôi keo kiệt, mà là dưa hấu ở đây to quá, tôi xách không nổi.
Vả lại, thầy chủ nhiệm cũng có tuổi rồi, cả thầy và vợ chắc cũng chẳng ăn được bao nhiêu.
Chủ tiệm bảo trong tủ lạnh có nửa quả vừa bổ, rất tươi.
Để tôi tin, ông ấy đặc biệt lấy nửa quả dưa đó ra.
Đúng như lời ông ấy nói, quả dưa cực kỳ tươi, nhìn là biết mới bổ xong.
Lớp vỏ xanh mỏng bao bọc phần ruột đỏ au, chỗ cắt còn rỉ ra nước dưa đỏ hồng.
Thế là tôi mua, ôm nửa quả dưa hấu đi vào khu chung cư.
Trời mùa hè nắng gắt, hơi nóng bốc lên từ mặt đường xi măng dù không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng chạm vào là cảm nhận rõ cái nóng rát.
Đập một quả trứng xuống, không ngoa đâu, chín thật đấy.
Đến cửa thang máy, lưng tôi đã đẫm mồ hôi, trán cũng lấm tấm nước.
May mà hôm nay không trang điểm, không thì giờ mặt mũi chắc không nhìn nổi mất.
Cuối cùng cũng đến nhà thầy chủ nhiệm, tôi hổn hển nhấn chuông cửa, giây phút cửa mở ra tôi liền chỉnh đốn lại tư thế không đẹp của mình.
"Sao bà lại ở đây?"
Nhưng chỉ một giây sau là "lộ nguyên hình"...
Tôi suýt ngã nhào, tựa vào bức tường sau lưng, cảm giác mát lạnh cho tôi biết đây là Biên Khanh Hòa thật.
"Lưu Nham tới rồi à! Mau vào đi, ngoài kia nóng chết đi được."
Là giọng thầy chủ nhiệm, vừa định vào cửa thì quả dưa trên tay đã bị cậu ấy xách đi.
Tôi đi theo sau cậu ấy, dường như biết tôi sẽ tới nên ở cửa đã đặt sẵn một đôi dép lê màu hồng, trông mới tinh.
"Con trai, lấy khăn cho Nham Nham đi, hôm nay ngoài trời hơn 40 độ đấy, đưa em vào phòng con thổi điều hòa một lát."
Con trai?
Nham Nham?
Thấy thầy chủ nhiệm và vợ đang bận rộn trong bếp, tôi đứng giữa phòng khách mà thấy ngượng ngùng quá đỗi.
"Đứng ngây ra đó làm gì, vào đây."
Cậu ấy tự đi vào phòng, để lại cánh cửa mở cho tôi.
Nhìn kỹ thì phòng khách nhà họ không có điều hòa nhưng cũng không nóng lắm, nhưng tôi vừa từ "lò bát quái" ra nên lòng vẫn thấy bứt rứt.
Thế là tôi bước vào phòng cậu ấy.
Phòng của cậu ấy rất rộng, có một bàn học, một giá sách chất đầy sách, căn phòng cực kỳ sạch sẽ, còn thoang thoảng mùi nước hoa nam tính.
Đột nhiên, một chiếc khăn mát lạnh áp lên mặt tôi.
"Để tôi tự làm cho."
Cậu ấy không lau nữa mà đặt chiếc khăn màu hồng vào tay tôi, rồi thong thả ngồi xuống giường.
Tôi lau trán và cổ, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, cộng với hơi mát trong phòng, thật là khoan khoái.
Vừa quay đầu lại, tôi thấy Biên Khanh Hòa đang ngồi trên giường, mắt cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
Lúc nãy vào không để ý, hôm nay cậu ấy mặc bộ đồ mặc nhà bằng cotton màu xám, vốn dĩ vóc dáng cao ráo mặc gì cũng đẹp, nhưng bộ đồ này trên người cậu ấy trông có chút lỏng lẻo, lại quyến rũ lạ lùng.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nuốt nước bọt: "Thầy chủ nhiệm là bố ông à?"
Cậu ấy nhướng mày: "Cứ coi là vậy đi."
Cái gì mà cứ coi là, đó là bố ông thật mà.
Thế trước đây bảo tôi kèm học cho ông, chẳng lẽ là "đi cửa sau" à?
Lúc này, thầy chủ nhiệm gọi chúng tôi ra ăn cơm.
Tôi vừa định mở cửa thì bị một trọng lực đè lên, lùi liên tiếp cho đến khi dán chặt vào cánh cửa.
Cậu ấy áp sát vào tôi, hạ mắt nhìn: "Bà với cái tên kia có quan hệ gì?"
"Ai?"
"Bà biết mà."
"Bạn bè."
Cậu ấy khựng lại vài giây: "Lưu Nham, bà nói gì tôi cũng tin. Bố mẹ tôi lát nữa có nói gì bà cũng đừng để tâm nhé."
Tôi trả lời bâng quơ: "Ờ ờ."
"Bà đang nhìn cái gì đấy?"
Đột nhiên tôi mới nhận ra, vội vàng quay mặt đi, vùng cổ bắt đầu đỏ ửng, lan tận đến tai rồi lên má.
"Muốn nhìn thì cứ nhìn, có bảo không cho nhìn đâu."
Cậu ấy định kéo cổ áo ngủ ra một chút thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang.
Tôi thở phào, mở cửa chạy biến ra ngoài.
Đến tận khi ngồi vào bàn ăn...
"Lưu Nham, mặt em sao thế?"
Hả?
Tôi sờ má mình, đúng là nóng bừng thật.
Lúc này, thầy chủ nhiệm bị bác gái lườm một cái: "Ông thật là nhiều chuyện, hai đứa nó thì làm gì được chứ."
Không nói thì thôi, nói ra mặt tôi càng đỏ hơn, hình như bác gái hiểu lầm chúng tôi rồi.
Trên bàn ăn đủ món ngon, cảm giác có thêm mười người nữa ăn cũng đủ.
"Bác gái, bác nấu ăn ngon quá."
Tôi vừa ăn vừa không quên khen ngợi, ai nấu ngon hơn mẹ tôi là tôi đều khen hết.
"Ngon thì ăn nhiều vào, Khanh Hòa nhà bác nấu ăn còn ngon hơn đấy, tay nghề hơn cả bác luôn."
Cái gì?
11.
Bữa cơm trôi qua có chút gượng gạo, vì bác gái cứ thao thao bất tuyệt kể về chuyện hồi nhỏ của Biên Khanh Hòa, tôi không muốn nghe cũng không được.
Ăn xong, tôi nghĩ lúc đến chẳng giúp được gì nên định giúp nhà thầy rửa bát, vừa định cầm đĩa thì bác gái ngăn lại.
"Đừng, cứ để đó, rửa bát là việc của đàn ông, cứ để Khanh Hòa làm là được."
Thế này có hơi không ổn không nhỉ, nhỡ đâu thầy chủ nhiệm lại phàn nàn với mẹ tôi là con bé này lười biếng thì sao.
Dù mẹ biết tính tôi, nhưng cũng không nên để người khác nói chứ, thật là mất mặt quá, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.
Bác gái dường như nhìn thấu tâm tư của tôi, kéo tôi lại ngồi xuống sofa: "Sau này ấy mà, hai đứa cưới nhau cũng là nó rửa bát thôi, việc nhà việc cửa gì nó cũng làm hết, con chỉ cần xinh đẹp như hoa là được rồi."
"Không phải đâu bác, chúng con không phải quan hệ kiểu đó..."
Bác gái đột nhiên nắm lấy tay tôi, nhìn về phía cậu ấy đang rửa bát trong bếp: "Sau này chúng ta là người một nhà rồi, con cứ yên tâm, thằng con bác tôi dạy dỗ tuy cái đầu hơi cứng nhắc nhưng những cái khác đều tốt. Bác đảm bảo với con, nó rất sạch sẽ, không có thói quen xấu gì đâu, sau này cưới nhau, nhà cửa xe cộ gì con không phải lo, nhà bác ở nội thành có mười mấy căn biệt thự lớn, còn có mấy căn nhà phố, nhà kinh doanh nữa, lúc đó con muốn ở đâu thì ở, xe thì bác để con lái chiếc Porsche của bác."
Tôi trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn bác gái.
"Có phải lo lắng tài sản trước hôn nhân không cho con không?" Bác vỗ mu bàn tay tôi: "Yên tâm đi, trước khi cưới bác sẽ làm công chứng cho con, tất cả đều là của con, dù có ly hôn cũng là của con tuốt."
Trời ạ, tôi chỉ là dân thường thôi mà, có cần chơi lớn vậy không!
"Không đâu bác, bác cho con hết thế này thì cậu ấy tính sao?"
"Nó á? Nếu nó có lỗi với con, bác cho nó ra đi với bàn tay trắng luôn."
U là trời, ác thế sao, tôi run bần bật.
Đến khi Biên Khanh Hòa rửa bát xong, thầy chủ nhiệm cũng từ phòng đi ra.
"Lại đây, thầy có chuyện muốn nói."
Thấy thầy ngồi xuống sofa, tôi vội vàng đứng dậy đi đến trước mặt thầy, sau đó Biên Khanh Hòa cũng đi tới đứng cạnh tôi.
"Bố đồng ý cho hai đứa quen nhau."
Cái quái gì thế này?
"Nham Nham à, em đừng trách thầy, ba năm cấp ba cực kỳ quan trọng, không phải thầy cấm đoán gì, chỉ là muốn để lên đại học rồi mới yêu. Thấy vốn định thi đại học xong mới tìm em nói chuyện, nhưng dạo này thằng Khanh Hòa nó nổi điên quá, kỳ thi mô phỏng vừa rồi nó bỏ trắng bài luôn, còn mười mấy ngày nữa là thi rồi, thầy sợ lúc đó nó nộp giấy trắng thật. Thầy cũng có tuổi rồi, hai đứa cứ tử tế với nhau đi, sau này thầy không xen vào nữa."
Tôi nghe mà ù cả tai, chẳng hiểu thầy chủ nhiệm đang nói cái gì.
Thấy tôi mãi không nói gì, thầy nhíu mày, có vẻ hơi không hài lòng: "Em thấy không được à?"
"Không phải đâu thầy! Thầy tìm nhầm người rồi, người cậu ấy thích là hoa khôi lớp bên cơ, họ quen nhau một thời gian rồi mà."
Tôi vừa dứt lời, thầy chủ nhiệm và bác gái bật dậy.
Thầy tháo dép ra cầm trên tay, còn bác gái thì cầm cây chổi lông gà trên bàn lao về phía Biên Khanh Hòa.
Giây sau, tôi bị một trọng lực đè xuống, cơ thể không tự chủ được mà cúi thấp.
Vừa định xem tình hình thế nào thì đầu lập tức được một cánh tay bao bọc lấy, tai cũng bị bịt chặt.
Cho đến khi cơ thể đè trên người tôi phát ra những tiếng r*n r* đau đớn, tôi hét lớn một tiếng, bên ngoài mới dừng lại.
Thoát khỏi cánh tay cậu ấy, tôi nhìn thầy chủ nhiệm và bác gái đang cầm dép và chổi lông gà.
"Nham Nham, con yên tâm, bác trị nó giúp con, thằng ranh này từ khi nào lại trở nên trăng hoa thế không biết. Ba năm trước sống chết bảo muốn cưới con, còn nói đời này ngoài con ra không cưới ai, lúc đầu bác cứ tưởng nó đùa, cho đến sau này, nó cứ đòi ngồi cạnh con, còn nhờ bố nó 'đi cửa sau' giữ chỗ cho con. Giờ thì hay rồi, nói thay lòng là thay lòng ngay, yên tâm, bác nhất định sẽ dạy dỗ nó một trận ra trò."
Lúc này tôi mới hiểu những gì bác gái và thầy chủ nhiệm nói.
Hóa ra không phải do mấy hộp socola Dove của tôi mua được chỗ ngồi, mà là vị trí đã được đặt trước từ sớm.
Và cậu ấy đã thích tôi từ ba năm trước rồi.
Tôi vừa ngẩng đầu, liền chạm vào đôi mắt thâm trầm ấy: "Hoa khôi lớp bên, Biên Diểu Diểu, là chị họ tôi."
Hoa khôi lớp bên họ Biên?
Trời ạ, tức đến mức cái tên người ta tôi cũng chẳng thèm biết luôn.
"Thế sao ông không giải thích? Lúc nãy giải thích thì đâu có bị đánh."
"Đáng đánh mà, làm bà không vui."
Tôi thấy xót xa, thậm chí có chút khó chịu.
"Nếu đã hiểu lầm xong xuôi rồi thì sau này hai đứa cứ tốt đẹp với nhau nhé." Vừa đi được hai bước, thầy chủ nhiệm quay đầu lại bảo: "Nham Nham à, điểm số của nó dựa cả vào em đấy. Hai đứa cứ nói chuyện đi, thầy đi bổ dưa hấu cho."
Thấy bác gái quay đi, cậu ấy nhanh chóng kéo tôi vào phòng.
Vừa mở cửa, cậu ấy mạnh mẽ kéo tôi vào rồi đóng sầm cửa lại.
Lúc này, nhịp thở của cả hai đều rất dồn dập, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng tim cậu ấy đập loạn xạ.
"Thực ra, ba năm nay..."
"A! Trời ơi, cứu mạng với!"
Cả hai bị tiếng động bên ngoài làm cho giật mình mà tách nhau ra, mở cửa lao ra ngoài.
Lúc này bác gái ôm hai nửa quả dưa hấu đặt lên bàn, rồi trước mặt chúng tôi, bác ghép hai nửa quả dưa lại với nhau.
Hoàn mỹ không tì vết, không một kẽ hở, như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.
"A! Các con nhìn xem, con định sẵn là con dâu nhà họ Biên rồi."
12.
Mối quan hệ giữa tôi và Biên Khanh Hòa khôi phục như ban đầu, thậm chí còn thêm một tầng quan hệ khác, chỉ là cả hai đều không nói toẹt ra.
Đôi bên đều đang đợi một cơ hội thích hợp, đợi một nơi có thể khiến cậu ấy nhớ đến tôi cả đời.
Lần thi mô phỏng thứ tư, cậu ấy đứng hạng nhì, tôi hạng nhất.
Thầy chủ nhiệm rất hài lòng, dặn tôi dạo này đừng quá sức, còn tặng hai vé xem phim cho tôi.
Tôi có hơi khó xử nhưng vẫn cảm ơn thầy.
Nhưng mà tại sao lại tặng phim ma chứ?
Lúc tôi đưa vé cho Biên Khanh Hòa, cậu ấy còn ngây ra, rồi bảo cứ đi xem đi, nghe nói phim này chẳng sợ tí nào đâu.
Tôi tin sái cổ lời nói dối của cậu ấy, thế là đi cùng.
Mười hai giờ đêm trong rạp phim, cả rạp lớn chỉ có hai chúng tôi.
"Biên Khanh Hòa, ông tiêu đời rồi."
Lúc này, tôi đang ngồi trên đùi cậu ấy, ôm chặt cổ cậu ấy, rúc sâu đầu vào hõm vai cậu ấy.
Trong rạp tối om vang lên những tiếng "hú hú" của ma quỷ.
Lúc này, cậu ấy ôm tôi chặt hơn.
"Đừng cử động, khó chịu quá."
Khó chịu?
Tôi ngóc đầu dậy, nhìn thấy đôi mắt sáng rực trong bóng đêm.
Vừa định hỏi chuyện gì thì phát hiện dưới chân có cái gì đó đột ngột nhô lên, tôi sợ hãi không dám động đậy.
"Cứu mạng, có cái gì trên chân tôi kìa, hu hu..."
"Ừm... Nham Nham, ngoan... Đừng động đậy... Tôi giúp bà dọa nó đi nhé, được không?"
"Được, thế ông nhanh lên."
Tôi ôm chặt lấy cậu ấy, sợ cậu ấy đột nhiên bỏ tôi mà chạy.
Về sau, vì quá sợ và căng thẳng, tôi run rẩy trong lòng cậu ấy.
Rồi sau đó, chẳng hiểu sao tôi lại vô tư ngủ thiếp đi luôn.
Phim kết thúc, tôi đã ngủ say từ lúc nào.
"Nham Nham, về nhà ngủ nhé?"
Như bị người ta làm phiền, tôi ngái ngủ bảo: "Cho tôi ngủ thêm lát nữa đi mà."
"Được."
Nghe đối phương đồng ý, tôi hài lòng ừ nhẹ.
Trong mơ, trán tôi như được chạm vào thứ gì đó mềm mại như kẹo bông, rất dễ chịu.
Tôi cựa quậy người, rúc sâu vào lòng cậu ấy thêm chút nữa, tìm một vị trí thật thoải mái rồi ngủ tiếp.
Chẳng biết từ lúc nào, giọng nói ấy lại vang lên:
"Nham Nham, về đến nhà rồi." Thấy tôi không phản ứng, cậu ấy bóp má tôi: "Cục cưng, dậy thôi, về nhà rồi."
Cằm tôi tì trên lưng cậu ấy hơi khó chịu, tôi xoay sang bên kia:.
"Ờ."
"Biên Khanh Hòa, tôi hình như càng thích ông hơn rồi thì phải làm sao?"
"Lần trước ấy, ông mà đối tốt với tôi thêm tí nữa là tôi đi ép 'chính thất' nhường ngôi thật đấy."
"Có thấy tôi ngang ngược không? Tôi cũng thấy thế, hi hi."
"Nhưng vì ông xứng đáng, xứng đáng để tôi đi cướp."
"Sau này ông mà tìm người phụ nữ khác, tôi sẽ đi tán trai, để ông ra đi tay trắng, để ông trở thành người đàn ông nghèo nhất thiên hạ luôn."
Đột nhiên trời xoay đất chuyển, tôi trượt khỏi lưng cậu ấy, bị một lực lớn ép vào cánh cửa.
"Tỉnh chưa?"
Làm sao mà không tỉnh được chứ?
Đầu óc quay cuồng cả rồi đây này.
"Nham Nham, mấy cuốn tiểu thuyết bà viết tôi đọc hết rồi."
"Sao ông biết?"
"Lần trước bà uống say tự đưa cho tôi còn gì."
Sao tôi chẳng có ấn tượng gì nhỉ...
Giây tiếp theo, đôi môi gợi cảm ghé sát tai tôi:
"Miêu tả chưa chuẩn lắm đâu, môi của tôi..."
Lời chưa nói hết, đôi môi đã chạm vào một cảm giác mềm mại dịu dàng.
"Viết về tôi thì có gì hay, tán được tôi mới hay chứ. Sau này bà chỉ được tán mình tôi thôi, tôi để bà tán."
13.
Vốn dĩ tôi còn định bù đắp cho lần lỡ hẹn với cậu em kia.
Cho đến khi tôi thấy cậu ta nắm tay hoa khôi lớp bên đi dạo trên sân bóng.
Từ xa, họ dường như đã thấy tôi.
Lần này, cậu ta dắt hoa khôi chạy lại phía tôi: "Bạn gái em, Biên Diểu Diểu."
Thấy tôi không nói gì, Biên Diểu Diểu ngượng ngùng gãi đầu: "Ấy, là ý của em cả đấy thấy chị cứ lề mề suốt ba năm, em nhìn mà cũng sốt cả ruột. Anh họ em không phải là không dám ở bên chị, mà là sợ bác em lúc đó gây khó dễ cho chị, nên ba năm qua anh ấy luôn phải kiềm chế cái h*m m**n tỏ tình với chị đấy. Nhưng hôm ở KTV chị lại hiểu lầm chúng em, mà anh họ em thì vẫn cứ thấy không sao, nên em mới phải dùng hạ sách này, nếu không chưa thi đại học xong hai người đã 'toang' rồi đúng không?"
Lần đầu nghe Biên Diểu Diểu nói chuyện, tôi đã biết cô ấy là người rất thẳng tính và cũng rất tốt bụng.
"Cảm ơn."
"Không cần khách sáo, chị cứ tử tế với anh họ em là được rồi, anh ấy vì chị mà từ một đứa học dốt biến thành học bá đấy, chị mà phụ anh ấy là không xong với em đâu."
Tôi định hỏi ý cô ấy là sao thì cô ấy đã kéo cậu em đi mất rồi.
Quay người, tôi thấy Biên Khanh Hòa đang đứng từ xa.
Dưới ánh nắng, chàng thiếu niên vẫn như xưa, chỉ là đổi một bối cảnh khác lại mang đến những rung động khác thường.
Đi đến bên tôi, cậu ấy nắm tay tôi đi dạo trên sân bóng.
Trong tầm mắt, những học sinh đang ngồi trên sân cỏ lúc này đều bị hai chúng tôi thu hút, như thể đang công khai rằng tôi là bạn gái của cậu ấy.
"Hồi nhỏ, mẹ tôi ham chơi lắm, hay dắt tôi đi chơi khắp nơi khiến tôi học hành không theo kịp. Sau này tôi bị bố lôi đi kèm học, gặp được một cô bé, cô bé đó chê tôi quá ngốc, đồ ăn vặt mang theo lần nào cũng không có phần tôi."
Tôi hơi ngạc nhiên: "Đứa trẻ ngốc đó là ông à?"
"Đúng thế, để đợi được phần thưởng của cô bé đó, tôi đã bắt bố tìm một đống gia sư rồi điên cuồng học tập, đến khi tôi quay lại tìm thì bà đã đi mất rồi. Cho đến lớp 10, tôi vừa nhìn thấy bà ở cổng trường là nhận ra ngay. Nhưng bà lại quên mất tôi rồi."
Cậu ấy vẻ mặt đượm buồn, ánh mắt hạ thấp.
"Vậy nên, cái vụ đồ ăn vặt 'mua một tặng một' đó là ông đang gọi tôi à."
"Ừ."
"Thế giờ còn cái phần thưởng đó không?"
"Tôi không chỉ học giỏi mà còn đứng nhất nữa, thế món quà này có thể nhiều hơn một chút không?"
Tôi dừng bước, đưa tay túm lấy cổ áo phông của cậu ấy kéo xuống, kiễng chân ôm cổ cậu ấy, khẽ hôn lên má cậu ấy một cái.
Biên Khanh Hòa ngẩn người trước nụ hôn bất ngờ, đầu óc nổ tung một cái như ánh bình minh vừa ló rạng.
Cậu ấy chính là người khiến tôi không dám kèm học cho bất cứ ai, vì sự rời đi của cậu ấy mà tôi đã buồn rất lâu.
May quá, cậu ấy đã đến tìm tôi rồi.
14.
Ngày có kết quả thi, nhà tôi đặt bàn sẵn ở nhà hàng.
Đang ăn dở thì mẹ tôi đi vào, phía sau là Biên Khanh Hòa, thầy chủ nhiệm và bác gái.
"Nham Nham, gia đình bạn trai con đến ăn cơm sao con không rủ họ cùng ngồi luôn đi."
Tôi hoang mang.
Mẹ tôi biết cậu ấy là bạn trai tôi từ lúc nào thế?
Thế là bàn ăn vốn chỉ vài người bỗng chốc chật kín.
Bữa cơm đó tôi chẳng dám thở mạnh.
Nhưng trên bàn, mẹ tôi và bác gái trò chuyện rôm rả như pháo rang.
Ăn xong là đã bắt đầu bàn đến chuyện cưới xin rồi.
Không đúng, mẹ tôi bảo là tốt nghiệp đại học mới cho yêu cơ mà.
Sao giờ đã bàn chuyện cưới hỏi rồi.
Quan trọng nhất là mẹ tôi cười không khép được miệng.
Còn bố tôi và thầy chủ nhiệm cũng đàm đạo hào hứng về quốc gia đại sự, tôi chẳng hiểu một chữ bẻ đôi.
Trên đường về nhà, mẹ bảo để lên đại học rồi đính hôn luôn.
Tôi sửng sốt.
"Thằng bé Khanh Hòa này, lần đầu mẹ thấy nó là đã ưng, thằng bé khôi ngô tuấn tú, sau này gen nhà họ Biên chắc chắn sẽ còn xịn hơn nữa. Lại còn nhìn mẹ nó xem, trẻ trung thế cơ mà, vừa đẹp vừa hiền, có mẹ chồng như thế thì nửa đời sau của con chỉ có hạnh phúc thôi."
Mãi sau, tôi mới hỏi mẹ một câu quan trọng nhất: "Mẹ quen Biên Khanh Hòa từ bao giờ thế?"
Mẹ bảo, cái lần tôi say rượu, cậu ấy đã cõng tôi về.
Mẹ nhớ rất kỹ, trên người cậu ấy bị tôi nôn đầy ra nhưng chẳng một lời oán trách, đặt tôi vào phòng xong mới đi về.
Mẹ bảo mẹ nhìn người chuẩn lắm.
Những người không thích nói suông mà dùng hành động thực tế để chứng minh mới là người đáng để gửi gắm cả đời.
Ngoại hình cậu ấy rất đẹp, nổi bật giữa đám đông.
Tính tình cậu ấy rất tốt, nhưng đối mặt với tôi, cậu ấy cũng có lúc không kìm được mà nổi giận.
Cậu ấy vốn ít nói, nhưng đối mặt với tôi, lúc nào cũng có cả đống chuyện để nói.
"Lưu Nham, khoai tây chiên bà có ăn không, tôi mua thừa đấy."
"Lưu Nham, hôm nay cơm nắm rong biển mua một tặng một, vừa hay thừa một cái, cho bà đấy."
"Lưu Nham, sao bà ngốc thế, câu này tôi giải thích bao nhiêu lần rồi?"
"Lưu Nham, mệt thì ngủ đi."
"Lưu Nham, đừng viết về tôi nữa, tán tôi đi."
...
...
15.
Kỳ thi đại học chúng tôi cùng đỗ vào một trường.
Học kỳ hai năm nhất, sính lễ của hai bên gia đình cũng đã trao rồi.
Đúng vậy, chúng tôi đã đính hôn.
Bác gái thích sự lãng mạn, trang trí phòng tiệc y như một buổi cầu hôn vậy.
Khắp nơi toàn bóng bay màu hồng, trên trần, trên bàn, dưới đất.
Người đến rất đông, Tống Yên và phần lớn bạn học cũ đều có mặt.
Mỗi người cầm trên tay một bông hồng, thấy tôi đến là lần lượt đưa cho tôi.
Những bông hồng đã được tỉa sạch gai, rất đẹp.
Đến khi tay tôi không còn cầm xuể nữa thì đèn đột nhiên tắt phụt.
Một giai điệu quen thuộc vang lên bên tai.
"Bởi vì anh mà yêu cả mùa hạ cuối.
Em bắt đầu mê mẩn lúm đồng tiền ấm áp của anh.
Anh và em chân trần ngồi cạnh bên nhau.
Chuyện trên trời dưới đất chẳng thiếu điều gì.
Tâm tư nhỏ bé của em nhiều hơn anh nghĩ.
Chính em cũng chẳng thể hiểu nổi mình.
Chẳng ngờ anh lại trêu ghẹo lừa em nhắm mắt.
Rồi lén lút hôn lên tai em."
Bài hát này tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Thậm chí có thể hát ngược lời.
Chẳng biết đã hát bao nhiêu lần, vài trăm hay vài nghìn lần rồi.
Ba năm đó, tôi vẫn chờ đợi trong thế giới của riêng mình.
Khi thích một người, tôi không thể tự chủ được bản thân.
Nhưng tôi cũng nhát gan, không dám nói lời yêu.
Thực ra đó là một việc rất khó, ngay cả câu "Tôi thích anh", câu nói đó, tôi đã dùng hàng chục ngôn ngữ, hàng chục cung bậc cảm xúc để diễn tả.
Tôi đã đợi ngày đó, ngày tôi nói cho cậu ấy nghe lời yêu của mình.
Trong phòng tiệc, tiếng hò reo của mọi người lắng xuống, đèn cũng bật sáng.
Hôm nay cậu ấy mặc rất chỉnh tề, bộ vest xám nhạt vừa vặn làm tôn lên vóc dáng vai rộng của cậu ấy.
Thêm một phần chín chắn, thêm một phần xao động.
Dù rất cảm động nhưng nghĩ đến chuyện cậu ấy giấu mình, tôi chẳng còn tâm trạng nào mà khóc nữa:
"Biên Khanh Hòa, khai mau, kỳ thi đại học anh kém em đúng một điểm, đừng có ngụy biện, câu trắc nghiệm đó anh cố ý đúng không?"
"Ừ, cố ý đấy."
"Tại sao?"
"Sau này anh nhường em hạng nhất."
Biên Khanh Hòa và Lưu Nham là hai huyền thoại của Đại học Tô Châu, nhập học với vị trí thủ khoa và á khoa toàn thành phố.
Nhưng chẳng ai biết rằng cả hai đều là những đại thần "khống chế điểm số".
Tôi cố tình viết sai một đáp án, còn cậu ấy lại cố tình viết sai nhiều hơn tôi một đáp án.
Tôi khóc nức nở ôm lấy eo cậu ấy, áp mặt vào nơi trái tim cậu ấy đập – nơi yêu tôi nhất.
"Một trái tim có nhịp đập vượt quá 99 lần mỗi phút."
Đúng vậy! Mối tình thầm kín của tôi đã thành hiện thực rồi, và cậu ấy cũng thầm yêu tôi.