Hoài Vương không tự mình ra tay, chỉ đứng phía sau quan sát.
Càng nhìn càng mất kiên nhẫn, hắn lạnh lùng ra lệnh: "Giếc Tạ Nghiễn, giữ lại Thẩm Lệnh Nghi."
Tim ta thắt lại.
Tạ Nghiễn lại bỗng bật cười.
"Vương gia quên rồi sao, đây là Nam thành."
Hoài Vương cau mày.
Tạ Nghiễn giơ tay, thổi một tiếng còi ngắn.
Tiếng còi không lớn, nhưng xuyên qua đường hầm, vang lên như tiếng chim ưng xé gió.
Ngay khắc sau, phía trên mặt đất truyền đến tiếng vó ngựa chỉnh tề.
Sắc mặt Hoài Vương biến đổi.
Tạ Nghiễn nói: "Trước khi vào cung ta đã sai người truyền tin cho Kinh doanh."
"Vương gia càng huy động nhiều tư binh, bọn họ tới càng nhanh."
Hoài Vương trừng mắt nhìn hắn, sát khí cuồn cuộn.
"Ngươi sớm đã chuẩn bị?"
Tạ Nghiễn điềm nhiên nói: "Vương gia đã tạo phản tới tận trước mặt ta, chẳng lẽ ta còn phải giả vờ mù sao."
Ta hạ giọng nói: "Câu này rất hay."
Tạ Nghiễn thấp giọng đáp lại: "Là nàng dạy tốt."
Vào tình cảnh này mà hắn vẫn còn tâm trí trêu chọc ta.
Ta thật muốn đạp cho hắn một cái.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hoài Vương đột ngột cướp lấy cây cung từ tay kẻ đứng bên cạnh.
Hắn không chĩa mũi tên về phía Tạ Nghiễn.
Hắn nhắm thẳng vào ta.
"Thẩm Lệnh Nghi, bản vương hỏi lại lần cuối, chiếc hộp đó có đưa hay không?"
Sắc mặt Tạ Nghiễn biến đổi đột ngột, vội vung đao đỡ lấy.
Nhưng mũi tên của Hoài Vương đã rời dây cung.
Mũi tên đó nhắm thẳng vào tim ta.
Đầu óc ta trống rỗng, chỉ kịp ép chặt chiếc hộp vào trong lòng ngực.
Tạ Nghiễn lao tới như chớp, ôm chặt lấy ta.
Mũi tên cắm phập vào phía sau vai hắn.
M.á.u bắn tung lên mặt ta.
Ta nghe thấy giọng mình run rẩy.
"Tạ Nghiễn!"
Hắn rên khẽ một tiếng trong cổ họng, nhưng vẫn che chở ta vô cùng kiên cố.
"Đừng sợ."
"Có ta ở đây."
Hốc mắt ta đỏ hoe.
"Ai sợ chứ?"
"Nếu ngươi dám chếc, ta sẽ đem sính lễ tặng hết cho người khác."
Tạ Nghiễn tựa lưng vào vách đá, đôi môi tái nhợt nhưng vẫn mỉm cười.
"Vậy thì ta không chếc."
Phía trên truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Lối ra của địa đạo bị người bên ngoài đâm sầm vào vỡ toang.
Binh mã của Kinh Doanh cầm khiên xông vào.
Người đứng đầu là Thống lĩnh Cấm quân gầm lên: "Hoài Vương nuôi dưỡng tư binh làm loạn, phụng chỉ bắt người!"
Sắc mặt Hoài Vương tái mét, quay người muốn bỏ chạy.
Thế nhưng Ôn Chỉ bất ngờ lao tới, ôm chặt lấy chân hắn.
"Vương gia, người không thể đi!"
"Các người từng hứa rằng Ôn gia gặp chuyện thì sẽ bảo vệ ta!"
"Giờ đây các người muốn ta đứng ra chịu tội thay, đừng hòng!"
Hoài Vương tung một cước đá văng nàng ta ra.
Ánh mắt Tạ Nghiễn trở nên sắc bén, hắn ném cây đao trong tay đi.
Mũi đao sượt qua mang tai Hoài Vương, găm thẳng vào vách đá phía sau hắn.
Hoài Vương buộc phải dừng bước.
Binh mã Kinh Doanh ùa lên.
Cuối cùng, hắn bị đè quỳ xuống bùn tuyết.
Ta dìu Tạ Nghiễn, ngón tay run đến mức suýt không giữ nổi hắn.
Hắn cúi đầu nhìn ta.
"Thẩm Lệnh Nghi."
"Chiếc hộp đó vẫn còn chứ?"
Ta tức giận đến mức nước mắt suýt rơi xuống.
"Ngươi đã ra nông nỗi này, còn bận tâm đến chiếc hộp sao?"
Hắn nhìn ta, giọng nói nhẹ đi rất nhiều.
"Không."
"Ta muốn hỏi, nàng vẫn còn ở đây chứ?"
Lòng ta chua xót khôn cùng.
Gió tuyết bên ngoài tràn vào trong địa đạo.
Nội thị trong cung cũng đã tới nơi, the thé giục giã hồi cung phục mệnh ngay lập tức.
Tạ Nghiễn chống tay muốn đứng dậy nhưng bỗng nhiên lảo đảo.
Ta vươn tay dìu, cả người hắn đổ rạp lên vai ta.
M.á.u của hắn rất nóng, nóng đến mức khiến lòng ta hoảng sợ.
Khi Hoài Vương bị kéo đi, hắn đột ngột ngẩng đầu lên, cười với ta một tiếng.
"Thẩm cô nương, nàng cho rằng bắt được bản vương là đã thắng sao?"
"Bức mật thư mà phụ thân nàng từng thấy, sớm đã được đưa vào cung rồi."
"Sau đêm nay, ai là trung, ai là nghịch, vẫn còn chưa biết được đâu."
14.
Khi Tạ Nghiễn được khiêng về điện phụ trong cung, thái y đã túc trực sẵn.
Mũi tên găm chặt vào sau vai, chỉ còn cách chỗ hiểm chừng một tấc.
Thái y cắt mở giáp hắn của hắn, m.á.u lập tức trào ra.
Ta đứng bên cạnh, tay chân lạnh ngắt.
Tạ Nghiễn vẫn mở mắt nhìn ta.
"Đừng cau mày."
Ta lườm hắn.
"Ngươi im lặng đi."
Tay thái y khẽ run.
Có lẽ ông ta chưa từng thấy ai dám lớn tiếng mắng vị tiểu tướng quân vừa lập đại công như vậy.
Tạ Nghiễn lại rất nghe lời, quả nhiên im lặng.
Chỉ là tay hắn vẫn nắm chặt góc áo của ta.
Ta muốn rút ra.
Nhưng không rút được.
Thái y hạ giọng nói: "Thẩm cô nương, tiểu tướng quân mất m.á.u quá nhiều, sợ là có chút mê sảng."
Ta cúi đầu nhìn Tạ Nghiễn.
Ánh mắt hắn vẫn sáng rõ, nào có vẻ gì là mê sảng.
Ta nói: "Buông ra."
Tạ Nghiễn thấp giọng nói: "Không buông."
"Tạ Nghiễn."
"Đau."
Ta khựng lại.
Mi mắt hắn rủ xuống, giọng nói khàn đặc.
"Nàng mà đi, càng đau hơn."
Thái y lặng lẽ cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy gì cả.
Mặt ta nóng bừng, nhưng vẫn không rút tay áo về nữa.
"Nếu lúc nhỏ ngươi cũng biết ăn nói như bây giờ, ta đã không phải tốn mười năm muốn đánh ngươi rồi."
Tạ Nghiễn khẽ cười, chạm vào vết thương, lại khẽ hừ một tiếng vì đau.
Ta vội vàng giữ chặt lấy hắn.
"Đừng cười."
"Được."
"Cũng đừng cử động lung tung."
"Được."
"Càng không được chếc."
Hắn nhìn ta.
"Chuyện này nghe lời nàng nhất."
Sống mũi ta cay xè, vội ngoảnh mặt đi.
Khi rút tên ra, trán hắn vã đầy mồ hôi lạnh, nhưng tay vẫn không hề buông lỏng.
Thái y bôi thuốc băng bó, loay hoay mất gần nửa canh giờ.
Ngoài điện, Hoàng đế đang thẩm vấn Hoài Vương.
Cách qua mấy lớp cửa cung, ta vẫn nghe thấy tiếng quát tháo mơ hồ.
Cái hộp đó, lời khai của Ôn Chỉ, sổ sách trong mật thất, cùng với sổ ghi chép bên ngoài do vị tiểu lại nộp lên, tất cả đều đã được đưa đến trước mặt quân vương.
Nhưng câu nói trước khi đi của Hoài Vương vẫn đè nặng trong lòng ta.
Nếu mật tín phụ thân từng thấy đã vào đến trong cung, tức là trong cung có người tiếp ứng.
Hơn nữa, vị trí của kẻ đó tuyệt đối không thấp.
Nếu không, Hoài Vương sao dám cười sau khi đã bị bắt.
Tạ Nghiễn như nhìn thấu tâm sự của ta, hạ giọng hỏi: "Đang nghĩ gì?"
Ta đáp: "Đang nghĩ sao ngươi vẫn chưa ngất đi."
"Không nỡ."
"Không nỡ cái gì?"
"Sợ rằng mở mắt ra, nàng lại không cần ta nữa."
Ngón tay ta khựng lại.
Sắc mặt hắn lúc này nhợt nhạt, vậy mà vẫn dùng ánh mắt như thế nhìn ta.
Giống như năm đó ở thư viện bị thầy phạt đứng, rõ ràng chính hắn cũng phạm lỗi, vậy mà lại giành lấy phần phạt chép của ta.
Khi đó ta chỉ nghĩ hắn muốn khoe khoang.
Giờ nghĩ lại, hóa ra đã có rất nhiều chuyện cũ khác biệt.
Ta khẽ hỏi: "Tạ Nghiễn, ngươi từng chép sách thay ta, đúng không?"
Ánh mắt hắn khẽ động.
"Lần nào?"
"Chẳng lẽ ngươi còn chép nhiều lần lắm sao?"
Hắn im lặng.
Ta tức đến bật cười.
"Người này thật là."
"Thích người ta thì không nói, chỉ biết giành đồ, câu mất con cá ta phóng sinh, nhét dây cỏ vào hộp bút của ta."
Tạ Nghiễn nghiêm túc đính chính: "Cá đã thả lại rồi."
"Còn gọi ta là Thẩm Tiểu Mập."
Hắn lại không nói lời nào nữa.
Ta không nhịn được mà cười một tiếng.
Cười xong mới phát hiện, hắn đang nhìn ta.
Ánh mắt đó quá yên tĩnh, cũng quá sâu thẳm.
Ta bỗng thấy mất tự nhiên.
"Nhìn cái gì?"
"Nhìn nàng cười."
"Chưa thấy bao giờ sao?"
"Nhiều năm rồi không được thấy nàng cười với ta như vậy."
Cổ họng ta thắt lại.
Cửa điện đột nhiên được đẩy ra.
Nội thị bước nhanh vào, hạ thấp giọng: "Thẩm cô nương, Bệ hạ cho triệu kiến ngài."
Tạ Nghiễn lập tức muốn đứng dậy.
Ta ấn hắn xuống.
"Ngươi cứ nằm đó."
"Ta đi cùng nàng."
"Bộ dạng này của ngươi, là muốn người ta khiêng đi để chống lưng cho ta sao?"
Tạ Nghiễn nhìn ta, như thể đang cân nhắc thật sự.
Ta lập tức nói: "Không được phép."
Hắn đành phải buông tay.
Ta theo nội thị vào chính điện.
Hoàng đế ngồi sau ngự án, sắc mặt trầm như nước.
Hoài Vương quỳ giữa điện, cẩm bào lấm lem bụi đất, vẫn không chịu cúi đầu.
Đỗ Thừa An đã bị áp giải sang một bên, mặt mày xám xịt.
Bùi Hành quỳ xa hơn, bóng lưng cứng đờ.
Ôn Chỉ khóc đến lạc cả giọng, đang từng câu từng chữ cung khai việc nhà họ Ôn đã che giấu ngân lượng và chuyển tin tức cho Hoài Vương như thế nào.
Ta tiến vào hành lễ.
Hoàng đế hỏi: "Thẩm Lệnh Nghi, Ôn Chỉ nói phụ thân ngươi từng nhìn thấy một phong mật tín điều binh."
"Ngươi có biết chuyện này không?"
Ta lắc đầu.
"Thần nữ không biết."
"Trước khi phụ thân ngã bệnh, chỉ nói sổ sách quân lương có chỗ bất thường, muốn đích thân vào cung dâng tấu."
"Nhưng tấu chương còn chưa kịp đệ trình, lời buộc tội đã đến trước rồi."
Đáy mắt Hoàng đế thoáng qua tia tức giận.
Hoài Vương lại bật cười.
"Hoàng huynh, nhà họ Thẩm tất nhiên không biết."
"Nếu Thẩm Chính Thanh thực sự biết rõ, liệu ông ta còn có thể sống tới ngày hôm nay?"
Ngón tay ta siết chặt lại.
Hoàng đế lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi thừa nhận rồi?"
Hoài Vương ngẩng đầu.
"Thần đệ thừa nhận điều gì?"
"Thừa nhận có kẻ tham ô quân lương?"
"Thừa nhận Đỗ Thừa An ngu xuẩn?"
"Còn mật tín điều binh, thần đệ chưa từng thấy qua."
"Nếu thực sự tồn tại, cũng nên ở trong cung mới phải."
Lời nói của hắn tựa như một chiếc gai độc, đâm thẳng vào lòng mọi người.
Hoàng đế chậm rãi nhìn về phía Chưởng ấn thái giám.
"Tra."
Chưởng ấn thái giám lĩnh mệnh lui ra ngoài.
Trong điện yên tĩnh đến mức khiến lòng người hoang mang.
Chẳng biết qua bao lâu, hắn bưng một chiếc hộp đồng cũ kỹ trở lại, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Bệ hạ, mật hộp này được tìm thấy trong ngăn tầng của Nội khố."
"Trên miệng hộp có đóng dấu Phượng ấn."