Sống mũi ta cay xè.
Vừa định mở miệng, hướng về phía cung thành bỗng vang lên tiếng chuông dồn dập.
Ba tiếng chuông khẩn cấp.
Là triệu tập quần thần nhập cung.
Cũng là tiếng sấm cuối cùng trước khi cục diện hỗn loạn được dập tắt.
21.
Khi chúng ta mang Ngư Phù, xe hỏa dược, nhân chứng và Cố Hồng trở về cung, ánh rạng đông cuối cùng cũng phá tan tầng mây.
Tuyết ngoài thiên điện bị giẫm đạp thành bùn lầy.
Hoài Vương đêm qua còn kiêu ngạo không coi ai ra gì giờ bị áp giải dưới bậc thềm, cẩm bào vấy bẩn, trên mặt không còn lấy một tia cười cợt.
Hà Thịnh và đám người cải trang thành Tạ gia quân cũng bị đưa vào cùng.
Cố Hồng lập tức chỉ đích danh trước điện.
Nội thị dâng lên Ngư Phù đã đoạt lại được.
Thống lĩnh kinh doanh lại đưa tới lương thực thật, hỏa dược và ấn tín riêng của Hoài Vương phủ tìm được trong hang mỏ ngoại ô phía Bắc.
Mọi việc đã rành rành, không còn đường chối cãi.
Hoàng đế ngồi phía trên, giận quá hóa lặng.
"Hoài Vương mưu loạn, tham ô quân lương, h.ã.m hại biên quan, ngụy tạo cung lệnh, giá họa trung thần."
"Áp giải vào thiên lao."
"Đồng đảng nghiêm trị."
Hoài Vương cuối cùng cũng hoảng sợ.
"Hoàng huynh!"
Hoàng đế không hề nhìn gã.
"Đưa đi."
Đỗ Thừa An ngã quỵ xuống đất.
Bùi Lão phu nhân cùng Bùi phu nhân đã khóc đến cạn nước mắt.
Ôn Chỉ quỳ trong góc, sắc mặt tái nhợt.
Bùi Hành ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt chỉ còn lại vẻ tro tàn.
Ta không nhìn gã thêm lần nào nữa.
Giấc mộng cũ này, tới đây là nên tỉnh hẳn rồi.
Khi phụ thân được nội thị dìu vào điện, ta suýt chút nữa đã rơi lệ.
Người vẫn còn mang bệnh, nhưng ánh mắt đã thanh minh.
Hoàng đế trước mặt mọi người trả lại sự trong sạch cho người, lệnh thái y điều dưỡng, lại chuẩn cho người sau khi tĩnh dưỡng sẽ phục chức.
Khi phụ thân quỳ tạ ơn, tay người hơi run rẩy.
Ta bước tới dìu người.
Người nói khẽ: "Lệnh Nghi, con vất vả rồi."
Ta lắc đầu.
"Phụ thân, chúng ta về nhà thôi."
Tạ Nghiễn đứng cách đó không xa nhìn ta.
Vết thương trên vai hắn đã được băng bó lại, sắc mặt vẫn còn trắng bệch nhưng bình tĩnh hơn đêm qua rất nhiều.
Ta vốn tưởng hắn cuối cùng cũng biết thu liễm lại rồi.
Kết quả là Hoàng đế vừa tuyên bố bãi triều, hắn đã lại quỳ xuống.
"Bệ hạ."
Mi mắt ta giật giật.
"Tạ Nghiễn."
Hắn như không hề nghe thấy.
"Thần khẩn cầu Bệ hạ ban hôn."
Mọi người trong điện lại đồng loạt nhìn về phía ta.
Cả đời này, có lẽ chưa bao giờ ta bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy trong một ngày.
Hoàng đế dường như cười mà như không.
"Thẩm Lệnh Nghi."
"Nàng có nguyện ý không?"
Tạ Nghiễn ngẩng đầu nhìn ta.
Đôi mắt từng tranh cao thấp với ta từ thuở nhỏ, lúc này lại hiện lên vẻ khẩn trương.
Hắn không sợ đao, không sợ kiếm, không sợ tư binh của Hoài Vương.
Thế mà lại sợ ta lắc đầu.
Ta bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ lúc hắn giành mất vị trí đứng đầu của ta, rồi lại lén lút chép lại những câu ta làm sai.
Nhớ lúc hắn câu được con cá của ta, rồi lại canh đêm lén thả lại xuống hồ.
Nhớ những lúc hắn chọc ta tức giận, nhưng lại là người đầu tiên đứng ra khi ta bị kẻ khác chê cười.
Nhớ đêm tuyết rơi ấy, hắn khiêng một trăm hai mươi rương sính lễ đứng trước cửa phủ họ Thẩm, nói rằng không phải tới xem trò cười của ta, mà là tới chống lưng cho ta.
Ta bước đến trước mặt hắn.
Yết hầu Tạ Nghiễn khẽ chuyển động.
"Thẩm Lệnh Nghi."
Ta hạ giọng nói: "Ngươi phải đáp ứng ta ba điều trước đã."
Hắn lập tức đáp: "Nàng cứ nói."
"Thứ nhất, từ nay về sau không được mang thương tích mà chạy lung tung."
"Được."
"Thứ hai, không được dùng cách bắt nạt ta để thu hút sự chú ý của ta nữa."
"Được."
"Thứ ba, sổ sách sính lễ phải để ta quản."
Đáy mắt Tạ Nghiễn bừng sáng từng chút một.
"Người cũng giao cho nàng quản hết."
Trong điện truyền đến những tiếng cười khẽ.
Vành tai ta nóng ran, nhưng không hề lảng tránh.
"Vậy ta nguyện ý."
Tạ Nghiễn dường như sững sờ.
Qua một lát, hắn mới thấp giọng hỏi: "Thật sao?"
Ta nhìn hắn.
"Nếu ngươi còn hỏi nữa, ta sẽ đổi ý."
Hắn lập tức im bặt.
Cuối cùng Hoàng đế cũng mỉm cười.
"Chuẩn tấu."
"Chọn ngày lành để hoàn hôn."
Tạ Nghiễn cúi đầu khấu tạ, lúc đứng dậy còn muốn nắm tay ta.
Ta cố ý né tránh.
Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Ta hạ giọng: "Đợi vết thương lành rồi hẵng nắm."
Hắn nhìn ta, như thể vừa nhận được ân huệ lớn lao.
"Được."
Sau đó, vụ án Hoài Vương được điều tra suốt mấy tháng trời.
Số bạc lương quân bị tham ô được thu hồi hơn phân nửa, áp tải đến biên quan để bù đắp quân nhu.
Đỗ Thừa An bị trị tội theo luật.
Nhà họ Ôn bị tịch biên gia sản.
Nhà họ Bùi vì liên quan đến việc truyền tin và vu khống nhà họ Thẩm nên bị tước đoạt tước vị.
Bùi Hành vì chủ động khai ra mật thất nên được miễn tội chếc, bị đày đến huyện xa xôi, không bao giờ được phép quay lại kinh thành.
Ngày hắn rời kinh thành, đã đứng trước cửa phủ họ Thẩm rất lâu.
Ta không gặp hắn.
Thanh Hạnh hỏi ta liệu có cảm thấy tiếc nuối không.
Ta bảo là không.
Lỡ bước thì chính là đã lỡ rồi.
Huống hồ, ta đã chọn đi về phía một người tốt hơn.
Ngày thành hôn, kinh thành đổ trận tuyết lớn nhất kể từ khi vào đông.
Sính lễ của Tạ Nghiễn xếp dài từ đầu phố đến cuối phố.
Thanh Hạnh đếm đủ một trăm hai mươi rương, lại thấy dư ra thêm hai mươi rương nữa.
Ta vén khăn hỉ hỏi hắn.
"Chẳng phải là một trăm hai mươi rương sao?"
Tạ Nghiễn đứng dưới ánh nến đỏ, vành tai hơi ửng hồng.
"Sau này bổ sung thêm."
"Bổ sung cái gì?"
Hắn nhìn ta, thanh âm thật nhẹ.
"Bổ sung những năm tháng ta đã không nói lời thương nàng."
Lòng ta mềm nhũn, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng miệng.
"Chỉ hai mươi rương là đủ sao?"
Tạ Nghiễn mỉm cười.
"Sau này từ từ bổ sung."
"Dùng cả đời này để bổ sung."
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi không tiếng động.
Trong phòng, nến đỏ cháy thành đôi.
Thiếu niên từng luôn giành lấy sự nổi bật của ta ngày nào, cuối cùng cũng cúi đầu, cài một chiếc trâm gỗ hải đường vào mái tóc ta.
Chiếc trâm gỗ là vật mới được khắc.
Trong hộp còn đặt chiếc trâm gãy kia.
Hắn nói vật cũ không nỡ vứt đi, còn chiếc trâm mới, hắn muốn tự tay cài lên tóc ta.
Ta nhìn hai người trong gương đồng, bỗng chốc mỉm cười.
Tạ Nghiễn hỏi ta cười chuyện gì.
Ta đáp: "Cười vì chàng thắng ta suốt bao năm qua, cuối cùng vẫn phải để ta quản lý."
Hắn cúi người ghé sát bên tai ta.
"Ừm."
"Ta tình nguyện."
HẾT