Trong phòng chỉ còn tiếng th* d*c của sản phụ.
Ta ấn chặt lấy bụng nàng.
「Nghe ta, lúc đau đừng dùng sức bừa bãi.」
Nàng túm lấy cổ tay ta, móng tay cắm sâu vào da thịt.
「A Chỉ, ta sợ lắm.」
「Sợ cũng phải sinh.」
Nàng vừa khóc vừa gật đầu.
Nửa canh giờ sau, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang vọng khắp gian phòng.
Trương thẩm ngồi bệt xuống đất.
Lưu mẫu ngoài cửa liên tục dập đầu.
Ta bế đứa trẻ đi ra.
「Mẹ tròn con vuông.」
Lưu gia nam tử bủn rủn chân tay, quỳ xuống bật khóc.
Dân làng vây kín cả sân viện.
Có người nói nhỏ: 「Hầu phủ không cần nàng ấy, là Hầu phủ mắt mù rồi.」
Ta đưa đứa trẻ qua.
Cổ tay bị nàng bấm ra vệt m.á.u.
Trương thẩm lấy khăn tay lau cho ta.
「Có đau không?」
Ta lắc đầu.
Bà nhìn ta, bỗng nhiên mắng: 「Ở Hầu phủ, chẳng lẽ nàng cũng nhẫn nhịn như vậy sao?」
Ta không đáp.
Đêm đến, ta ngồi trước mộ dưỡng mẫu.
Đốt ba tờ giấy tiền.
「Nương, con đã trở về.」
Gió thổi khiến tro giấy bay cuồn cuộn.
Phía sau truyền đến tiếng vó ngựa.
Ta quay đầu lại.
Một nam tử áo xám dừng lại ngoài hàng rào.
Hắn ôm lấy cánh tay trái, m.á.u chảy ròng ròng qua kẽ tay.
「Cô nương, xin cho mượn chút nước.」
Ta nhặt con dao củi cạnh tường lên.
「Nước ở bên giếng.」
Hắn nhìn thấy con dao, khẽ cười.
「Ta không cướp đâu.」
Ta đáp: 「Cướp thì cũng chém ngươi.」
-----
Nam tử đó tên là Lục Hành.
Hắn nói mình là thương nhân đi đường, không may gặp phải sơn phỉ.
Ta không tin.
Thương nhân sao biết cưỡi ngựa quân đội.
Càng không thể nào vừa mất m.á.u đã nhìn trước đường lui trong sân.
Nhưng hắn đã trả tiền khám.
Hai mảnh bạc vụn.
Vậy nên ta liền thay hắn xử lý vết thương.
Vết thương rất sâu.
Ta cắt ống tay áo hắn, hắn nhìn thủ pháp của ta, hỏi: 「Nàng từng học y sao?」
「Dân trong thôn không có tiền để đau ốm.」
Hắn nhìn tủ thuốc.
「Đây đều là tự tay nàng hái?」
「Ừm.」
「Có bán không?」
Ta ngước đầu lên.
Hắn nói thêm một câu: "Ta không lấy không của nàng đâu."
Ta chỉ tay về phía cửa.
"Ở đằng kia, xếp hàng đi."
Lục Hành quay đầu lại.
Ngoài cửa đang đứng ba người dân trong thôn.
Một người đang bế đứa trẻ, một người dìu mẫu thân già, còn một người thì đang ôm lấy má.
Thím Trương bưng cơm bước vào, lườm hắn một cái.
"Còn nhìn cái gì mà nhìn? A Chỉ đang bận rộn đấy."
Lục Hành lùi sang một bên.
Suốt cả ngày, người trong viện không lúc nào ngớt.
Thứ ta nhận được chủ yếu là trứng gà, gạo và vải vóc.
Cũng có những người thiếu nợ.
Ta lấy bút than ghi lại trên tấm gỗ.
Lục Hành đứng xem hồi lâu.
"Nàng ghi sổ sách thật rành mạch."
Ta nói: "Sổ sách của nhà nghèo, không ghi rõ ràng thì chỉ có nước nhịn đói."
Hắn không nói gì thêm nữa.
Đến chạng vạng, thôn trưởng tới.
Ông ta chắp tay sau lưng, khuôn mặt dài thượt.
"Thẩm Chỉ, ngươi trở về thôn hành y, có văn thư của quan phủ hay chưa?"
Trong viện đột nhiên im lặng.
Thím Trương đặt mạnh bát xuống bàn.
"Trước đây nó vẫn xem bệnh cho người ta đấy thôi!"
Thôn trưởng hừ lạnh: "Trước đây là trước đây. Giờ đây nó là kẻ bị Hầu phủ đuổi về, thanh danh chẳng ra làm sao, đừng để nó làm vẩn đục phong khí của cả thôn."
Ta lau sạch đôi tay.
"Ai nói danh tiếng của ta không rõ ràng?"
Ánh mắt thôn trưởng lóe lên một chút.
"Trong huyện đều đồn ầm lên rồi. Nói rằng ngươi ở Hầu phủ tranh giành phu quân không thành nên bị đuổi ra ngoài."
Thím Trương mắng: "Nói nhảm!"
Thôn trưởng đập mạnh xuống bàn: "Đàn bà con gái, ăn nói cho sạch sẽ chút!"
Lục Hành đột nhiên lên tiếng: "Kẻ lan truyền những lời này là ai?"
Thôn trưởng nhìn hắn: "Còn ngươi là kẻ nào?"
Lục Hành đặt chén trà xuống.
"Người qua đường."
Thôn trưởng cười khẩy: "Người qua đường thì đừng có lo chuyện bao đồng."
Ta hỏi thôn trưởng: "Ông muốn gì?"
Ông ta sững sờ.
Ta nói: "Ông tới đây không phải vì phong khí gì cả. Nói đi."
Da mặt thôn trưởng giật giật.
"Dược sơn phía đông thuộc sự quản lý của thôn. Ngươi muốn hái thuốc thì mỗi tháng phải nộp lại ba phần."
Thím Trương nhảy dựng lên: "Ba phần? Sao ông không đi cướp luôn đi!"
Thôn trưởng chằm chằm nhìn ta.
"Không nộp, thì đừng có lên núi."
Dân làng ngoài viện đều đang nhìn về phía ta.
Ta lật ngược tấm bảng ghi sổ sách lại.
"Được thôi."
Thím Trương sốt sắng: "A Chỉ!"
Ta nói tiếp: "Lập khế ước đi. Dược sơn ta thuê lại, ba phần tiền lãi dùng cho học đường, tiền bạc phải có tộc lão, lý chính và dân làng cùng giám sát sổ sách."
Sắc mặt thôn trưởng thay đổi hẳn.
Lục Hành bật cười thành tiếng.
"Kế hay."
Thôn trưởng phất tay áo bỏ đi.
"Ngươi cứ chờ đó!"
Sau khi ông ta đi, thím Trương vỗ vỗ lên ngực.
"Sao con lại dám chọc vào lão chứ?"
Ta bẻ gãy bút than.
"Không chọc lão, lão cũng sẽ đeo bám không buông thôi."
Lục Hành đứng dậy.
"Ngày mai ta đi huyện, tiện đường sẽ hỏi giúp nàng về văn thư thuê núi."
Ta nhìn hắn.
"Rốt cuộc chàng là ai?"
Hắn đội nón lá lên.
"Một kẻ nợ tiền thuốc của nàng mà thôi."
----
Ba ngày sau, người từ huyện tới.
Không phải đến để làm văn thư thuê núi.
Mà là đến kiểm tra việc ta hành y không có giấy phép.
Dẫn đầu là một thư lại của nha môn huyện, họ Hồ.
Vừa vào cửa, hắn đã đá văng sọt thuốc.
"Thẩm Chỉ, có kẻ tố cáo ngươi hại chếc mạng người."
Thím Trương xông tới: "Ai chếc cơ?"
Thư lại họ Hồ mở tờ giấy ra.
"Sản phụ nhà họ Lưu bị sốt cao sau khi sinh, suýt chút nữa mất mạng."
Chồng của sản phụ nhà họ Lưu chen từ trong đám đông ra.
"Nói bậy! Vợ ta vẫn đang khỏe mạnh!"
Thư lại họ Hồ liếc hắn.
"Ngươi đã được nàng ta mua chuộc, tất nhiên phải nói giúp nàng rồi."
Chồng của sản phụ nhà họ Lưu tức giận đến mức đỏ cả cổ.
Ta đặt tay lên vai hắn, ra hiệu cho hắn bình tĩnh.
Kẻ tố cáo là ai?
Hồ thư lại cười lạnh: "Ngươi không có tư cách hỏi."
Hắn ra lệnh cho sai dịch lục soát phòng.
Tủ thuốc bị kéo ra.
Thảo dược phơi khô vương vãi khắp mặt đất.
Y thư của dưỡng mẫu để lại bị giẫm lên đầy dấu chân.
Ta cúi người định nhặt lên.
Vỏ đao của sai dịch ấn mạnh xuống vai ta.
"Đừng nhúc nhích."
Trương thẩm lao tới nhưng bị đẩy ngã ra đất.
Ta vội vàng đỡ bà.
Hồ thư lại nhìn ta, giọng nói trầm xuống.
"Cô nương, hãy biết điều một chút. Nàng từ nơi nào tới thì hãy trở về nơi đó. Đừng cản đường người khác."
Ta nhìn vào cổ tay áo hắn.
Trên đó thêu một đóa hải đường nhỏ.
Họa tiết mà nha hoàn trong Hầu phủ thường dùng.
Ta hỏi: "Ai đưa bạc cho ngươi?"
Sắc mặt hắn trầm xuống.
"Đưa đi!"
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng vó ngựa.
Lục Hành bước vào, theo sau là Huyện lệnh.
Trán Huyện lệnh vã đầy mồ hôi.
"Dừng tay!"
Sắc mặt Hồ thư lại lập tức thay đổi.
"Đại nhân, sao ngài lại tới đây?"
Huyện lệnh không thèm để ý tới hắn, bước nhanh đến cạnh Lục Hành.
"Lục công tử, ngài xem việc này..."
Lục Hành đưa cho ta một tờ giấy.
"Văn thư thuê núi đã làm xong rồi."
Ta nhận lấy.
Trên đó có đóng dấu của huyện.
Hồ thư lại trừng mắt nhìn Huyện lệnh.
Huyện lệnh giơ chân đá vào khoeo chân hắn.
"Ai cho phép ngươi quấy nhiễu dân lành?"
Hồ thư lại quỳ sụp xuống.
"Đại nhân, có người tố giác-"
Lục Hành ngắt lời hắn.
"Đơn tố giác đâu?"
Mồ hôi của Hồ thư lại túa ra như tắm.
Hắn không lấy ra được.
Lục Hành hỏi tiếp: "Đã nhận tiền của ai?"
Hồ thư lại cứng miệng: "Không có."
Lục Hành nhìn sang sai dịch.
"Lục soát."
Sai dịch không dám động đậy.
Huyện lệnh gầm lên: "Lục soát!"
Một túi tiền rơi từ trong người Hồ thư lại ra.
Góc túi có thêu hình hoa hải đường.
Ta nhận ra nó.
Nha hoàn bên cạnh Thẩm Diệu Âm từng đeo nó trên eo.
Trương thẩm nhặt lên, nhổ một bãi nước bọt.
"Còn dám bảo không phải người của Hầu phủ h.ã.m hại Thẩm Chỉ!"
Dân làng đều xôn xao bàn tán.
Ta cầm túi tiền, đầu ngón tay siết chặt.
Lục Hành nhìn ta.
"Nàng muốn trả lại sao?"
Ta đặt túi tiền lên bàn.
"Không vội."
Huyện lệnh lau mồ hôi: "Thẩm cô nương cứ yên tâm, hạ quan nhất định sẽ nghiêm trị."
Ta đáp: "Cứ chiếu theo luật mà làm."
Hồ thư lại nằm liệt dưới đất, miệng lẩm bẩm: "Ta chỉ nhận tiền làm việc, ta không biết gì cả..."
Lục Hành cúi đầu nhìn hắn.
"Không biết mà dám đập phá chén cơm của người khác?"
Hồ thư lại run rẩy không nói nên lời.
Ta ngồi xổm xuống, cẩn thận lau sạch từng dấu chân trên y thư.
Trang giấy bị xé một đường rách.
Hốc mắt Trương thẩm đỏ hoe.
"Thẩm Chỉ, có đau không?"
Ta đáp: "Sách đau."