03.
Phụ thân ngã quá nhanh, giống như một cái cây đại thụ bị đốn hạ.
Ông nằm thẳng cẳng trên mặt đất, đôi mắt nhắm nghiền.
Ta sợ hết hồn, vội vã chạy đến.
Ta đưa bàn tay nhỏ bé ra, chọc chọc vào má phụ thân.
"Phụ thân? Phụ thân người tỉnh lại đi ạ."
Phụ thân không nhúc nhích.
Tiểu ca ca trong hầm cũng ló đầu ra.
Huynh ấy bám vào mép hầm, lộ ra đôi mắt đen láy sáng ngời.
Huynh ấy nhìn phụ thân đang nằm trên đất, đôi mày thanh tú lại nhíu chặt vào nhau.
"Ông ấy bị làm sao vậy?"
Huynh ấy hỏi ta, giọng nói trong trẻo nghe rất êm tai.
Ta lắc đầu, tỏ ý bản thân cũng không biết.
Ta ngồi xổm bên cạnh phụ thân, vô cùng nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.
Chẳng lẽ là ca ca ta tìm về quá đẹp trai, nên phụ thân vui sướng quá mức?
Mẫu thân từng nói, người ta không nên quá vui mừng, kẻo vui quá hóa buồn.
Phụ thân bây giờ có phải là vui quá hóa buồn rồi không?
Ta còn đang trăm mối tơ vò thì cửa viện bỗng vang lên tiếng "kẽo kẹt" bị đẩy ra.
Mẫu thân xách giỏ rau, từ bên ngoài bước vào.
Hôm nay bà đến đưa đồ thêu cho phu nhân nhà Trương Thượng thư, nên về trễ hơn mọi ngày.
"Bảo Ninh, hôm nay ở nhà có ngoan không hả?"
Nương vừa nói vừa ngẩng đầu lên.
Đoạn, nụ cười trên gương mặt nương bỗng chốc cứng đờ.
Nương nhìn thấy phụ thân đang nằm bất động trên mặt đất.
"Á!"
Nương hét lên một tiếng, giỏ rau trong tay "bạch" một cái rơi xuống đất.
Rau cải cùng củ cải lăn lóc khắp sân.
Nương xách váy, loạng choạng chạy tới.
"Lão gia! Lão gia, người làm sao vậy!"
Nương lao vào người phụ thân, dùng sức lay lay ngài.
Phụ thân vẫn không hề phản ứng.
Nước mắt nương chực trào ra.
Nương quay đầu, giọng nghẹn ngào hỏi ta.
"Bảo Ninh, đã xảy ra chuyện gì? Sao phụ thân lại nằm ở đây?"
Ta chỉ tay về phía tiểu ca ca xinh đẹp nơi miệng hầm, vẻ mặt đầy tự hào chờ được khen ngợi.
"Nương, người nhìn xem! Con tìm được một ca ca cho nương và phụ thân này!"
"Con đưa huynh ấy về rồi, phụ thân vừa thấy huynh ấy đã vui vẻ nằm xuống luôn."
Nương nhìn theo hướng ngón tay ta.
Nương nhìn thấy tiểu nam tử đang vận cẩm bào màu vàng kim có thêu vân mây, bên hông treo miếng ngọc bội hình rồng.
Tiểu nam tử kia cũng đang bình tĩnh nhìn nương.
Tiếng khóc của nương chợt im bặt.
Miệng nương hơi hé, đôi mắt mở to hơn cả phụ thân lúc nãy.
Không khí dường như đông cứng lại ngay tại khoảnh khắc này.
Trong sân, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc thổi qua lá cây.
Ánh mắt nương dán chặt vào y phục của tiểu ca ca.
Đặc biệt là hình ngũ trảo kim long uy nghiêm được thêu bằng chỉ vàng kia.
Nương là người thêu thùa giỏi nhất vùng Giang Nam, nương hiểu rõ hơn bất cứ ai hình thêu này đại diện cho điều gì.
Sắc mặt nương biến chuyển nhanh c.h.óng, từ trắng bệch chuyển sang xanh xao.
Ta thấy sắc mặt nương thay đổi liên tục như đèn kéo quân.
Ta thấy hơi lo.
Ta tiến lại gần, kéo kéo tay áo nương.
"Nương, người bị sao vậy?"
Ta ngồi xổm bên cạnh, lo lắng hỏi.
"Có phải phụ thân đói bụng rồi không?"
Thân hình nương lảo đảo, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống giống phụ thân.
Nhưng cuối cùng nương vẫn cố gắng gượng.
Nương hít sâu một hơi, rồi lại hít thêm một hơi nữa.
Đoạn, nương dùng giọng nói run rẩy và khản đặc mà ta chưa từng nghe qua để hỏi tiểu ca ca.
"Người... người là..."
Tiểu ca ca trèo ra từ dưới hầm, động tác vô cùng dứt khoát.
Huynh ấy phủi phủi bụi trên y phục, đứng thẳng tắp.
Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng trên người lại toát ra khí chất cao quý khó tả.
Huynh ấy hơi cúi đầu trước nương, giọng điệu bình thản.
"Tiêu Thừa Tắc."
Thân hình nương lại lảo đảo một cái.
Thái tử đương triều, danh húy chính là Tiêu Thừa Tắc.
Xong đời rồi.
Hai chữ này hiện rõ trên gương mặt nương.
Cái sân nhỏ nhà ta, hôm nay có lẽ sắp phải đối mặt với đại nạn rồi.
Ta hoàn toàn không nhận thức được sự nghiêm trọng của sự việc.
Ta còn vui vẻ nắm lấy tay Tiêu Thừa Tắc, giới thiệu với nương.
"Nương, tên của ca ca thật là hay!"
"Từ nay về sau, huynh ấy chính là ca ca ruột của con!"
Môi nương run lẩy bẩy, không thốt nên lời.
Nương nhìn phụ thân trên đất, lại nhìn ta đang ngây thơ vô số tội, cuối cùng nhìn sang Thái tử điện hạ đang ung dung tự tại.
Nương trông như sắp suy sụp đến nơi.
Vị Thái tử điện hạ này, hoàn toàn khác với những gì họ tưởng tượng.
Không kiêu ngạo của con cháu hoàng gia, cũng chẳng hề hoảng loạn khi rơi vào hiểm cảnh.
Huynh ấy chỉ điềm tĩnh ngồi đó, như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
"Là Thẩm soạn thuật và Thẩm phu nhân đó sao."
Huynh ấy lên tiếng.
Giọng nói trong trẻo, mang theo vẻ điềm tĩnh không hợp với tuổi tác.
"Cô sẽ không liên lụy đến các người đâu."
Lời huynh ấy chẳng những không an ủi được gì, mà còn khiến nương run rẩy kịch liệt hơn.
Không liên lụy?
Thái tử điện hạ chỉ cần mất tích một canh giờ thôi là cả kinh thành này đã bị lật tung lên rồi.
Cả nhà ta, dù có mười cái đầu cũng không đủ để chém đâu!
Nước mắt nương tuôn rơi dữ dội hơn, nhưng nương không dám khóc ra tiếng.
Chỉ có thể cắn chặt môi, lặng lẽ rơi lệ.
Ta nhìn nương khóc mà lòng cũng khó chịu theo.
"Nương, người đừng khóc mà."
"Ca ca quay lại rồi, đây là chuyện tốt mà, từ nay nhà chúng ta có hai người bảo vệ người rồi!"
Nương nghe vậy, càng khóc đau lòng hơn.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa ồn ào cùng tiếng bước chân đều tắp.
Từ xa tới gần, ngày càng rõ rệt.
Dường như có thiên quân vạn mã đang đổ dồn về phía con ngõ nhỏ của chúng ta.
Mặt nương không còn chút m.á.u.
Nương biết, điều gì phải đến cuối cùng cũng đã đến.
04.
Cổng viện mở rộng, một nhóm binh lính mặc giáp đen tràn vào.
Họ tay cầm trường mâu, bên hông đeo loan đao, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng.
Dẫn đầu là một vị tướng quân cao lớn, trên mặt có một vết sẹo dài chạy dọc từ xương mày đến tận khóe miệng.
Vừa bước vào sân, nhiệt độ cả viện dường như đã giảm đi vài độ.
Cái sân nhỏ của nhà ta trong nháy mắt đã bị luồng sát khí này lấp đầy.
Mẫu thân ta chân mềm nhũn, ngã ngồi bệt xuống đất.
Người thậm chí quên cả khóc, chỉ biết mở to mắt, toàn thân run bần bật như chiếc lá khô trong gió thu.
Phụ thân ta vẫn nằm dưới đất, bất tỉnh nhân sự, may mắn thoát khỏi màn đáng sợ này.
Ánh mắt vị tướng quân kia như lưỡi dao, quét một vòng quanh sân.
Y nhìn thấy phụ thân đang hôn mê, nhìn thấy mẫu thân đang hồn bay phách lạc.
Sau đó, ánh mắt y dừng lại trên người Tiêu Thừa Tắc, kẻ đang bò ra từ dưới hầm.
Khi thấy Tiêu Thừa Tắc vẫn bình an vô sự, khuôn mặt đầy sát khí kia rõ ràng đã thả lỏng hơn nhiều.
Y bước nhanh tới trước, quỳ một gối xuống, giọng nói vang dội như chuông ngân.
"Thần, Đại tướng quân Vũ Lâm Vệ, Trần Tiêu, cứu giá chậm trễ, xin Điện hạ thứ tội!"
Đám binh lính đen nghịt phía sau y cũng đồng loạt quỳ xuống.
Tiếng khôi giáp va vào nhau đều tăm tắp, chấn động đến mức tai ta ù đi.
"Xin Điện hạ thứ tội!"
Tiếng hô vang dậy như sóng trào, dường như muốn lật tung cả cái sân nhỏ của nhà ta.
Ta bị trận này dọa cho giật mình, theo bản năng trốn ra sau lưng Tiêu Thừa Tắc.
Ta vươn đôi bàn tay nhỏ bé, nắm chặt lấy vạt áo của hắn.
Dù chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác bảo ta rằng những kẻ này dường như tới để cướp ca ca của ta đi.
Thế này thì không được rồi.
Vị ca ca này là người ta khó khăn lắm mới tìm được.
Tiêu Thừa Tắc tỏ ra rất bình tĩnh.
Hắn vươn tay vỗ nhẹ lên đôi bàn tay nhỏ bé đang bám lấy áo mình như đang trấn an ta.
Sau đó hắn mới nói với vị tướng quân đang quỳ kia.
"Trần tướng quân hãy đứng lên, chúng tướng sĩ cũng đứng cả đi."
Giọng hắn không lớn nhưng mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ.
"Cô không sao, không cần phải kinh hoảng."