Có mấy đàn em quay đầu hỏi Mã Tam Bảo: "Đại ca, giờ làm sao? Bọn nó nói để chúng ta đi trước kìa!"
Bọn nhóc định bụng là đến nơi xem có đồ gì ngon rồi nhân cơ hội cướp hoặc trộm nhưng không ngờ lại bị phát hiện giữa chừng!
Thực ra Mã Tam Bảo cũng không biết phải làm sao nhưng khí thế của đại ca không thể mất!
Cậu ta gãi đầu nói: "Không sợ, chúng ta dùng sức! Cùng lắm thì đánh một trận!"
Mã Tam Bảo bắt đầu đe dọa Tô Dĩnh: "Con nhóc này, nói nhiều làm gì, mau dẫn đường đi! Nhìn mấy đứa chúng mày mà xem, một con nhỏ vô tích sự, một thằng nhát gan vô dụng, một thằng ngốc vô dụng, chúng mày xứng ăn đồ ngon à? Đồ ngon đó là để cho chúng mày à? Mau dẫn chúng tao đi, không thì chúng tao đánh thật đó!"
Chắc chắn là phải chửi như thế, cậu ta nhớ mẹ cậu ta cũng chửi mấy đứa nhà họ Tô như thế, mặc kệ, cứ chửi cho chúng sợ đã!
Mấy đứa nhỏ hùa theo: "Ồ ồ, đại ca uy vũ!"
"Con nhóc này mà xứng ăn đồ ngon à, đồ ngon là cho bọn con trai ăn!"
"Ngốc thì càng không nên ăn! Đồ ngốc ăn cũng lãng phí lương thực! Ăn cũng không thông minh hơn được, lêu lêu lêu!"
"Mau dẫn đường! Dẫn đường thì không đánh mày!"
Tô Dụ: "..."
Đồ nhóc hư đốn, mày chửi ai ngốc hả?
Tô Dĩnh: "..."
Đúng là muốn đánh nhau rồi! Tưởng danh tiếng của Tô Dĩnh này là nói suông à?
Anh ba Tô Thành nước mắt lưng tròng, sắp khóc đến nơi: "..."
Hu hu sợ quá, có phải sắp đánh nhau không? Làm sao đây, muốn khóc quá...
Anh hai Tô Mậu tức giận, chỉ vào mũi Mã Tam Bảo: "Mã béo heo, mày chửi ai nhát gan, ai ngốc hả? Có giỏi thì nói lại lần nữa!"
Mập béo heo là biệt danh bọn trẻ trong thôn đặt cho Mã Tam Bảo, cả thôn này không đứa nào béo hơn cậu ta, thậm chí heo nuôi trong đội sản xuất cũng không lên cân nhanh bằng cậu ta.
Tô Dĩnh ném cái giỏ sau lưng xuống đất: "Em ba, chăm sóc em út và mấy cái giỏ. Em hai, Lư Đản, xông lên! Đánh chúng nó!"
Anh hai Tô Mậu thấy Tô Dĩnh đã ra tay, lập tức theo chân chị, cũng ném cái giỏ xuống đất, vừa xông lên vừa la: "Đánh chúng nó!"
Lư Đản cũng rất tức giận nhưng anh ta nghĩ cái giỏ không sai, hơn nữa nếu làm hỏng cái giỏ thì cha anh ta sẽ đánh anh ta nên nhẹ nhàng đặt cái giỏ xuống đất, sau đó mới chạy nhanh đuổi theo: "Đánh!"
Mã Tam Bảo và đám nhóc thấy vậy, phía bên kia chỉ có 5 người, giờ mới ra tay có 3 đứa? Vậy thì sợ gì? Chắc chắn bọn chúng thắng!
Mã Tam Bảo giơ tay phải lên, ra lệnh: "Anh em, xông lên!"
Đám nhóc hùa theo: "Xông lên! Chạy thôi!"
Hai bên lập tức lao vào nhau.
Anh ba Tô Thành: "..."
Tô Thành vội vàng ngồi xuống ôm chặt Tô Dụ, trốn sau mấy cái giỏ lớn, hai mắt đã ngấn đầy nước: "Làm sao đây, em! Em có sợ không? Anh sợ quá hu hu..."
Tô Dụ: "..."
Không phải chứ, ai là anh ai là em đây?
Trên chiến trường, Mã Tam Bảo ranh mãnh chọn đối thủ "yếu nhất" là cô nhóc Tô Dĩnh, cậu ta ăn nhiều nên khỏe, dù nhỏ hơn Tô Dĩnh một tuổi nhưng cả hai đã cao ngang nhau.
Mã Tam Bảo rất tự tin, nghĩ thầm xử lý một con nhóc yếu đuối chẳng dễ dàng sao!
Nhưng kết quả lại là cậu ta bị cô nhóc yếu đuối này đánh đến nát bét...
Tô Dĩnh vừa đến đã đạp Mã Tam Bảo ngã xuống đất, thân hình tròn trịa của cậu ta một lúc lâu không lật lên được, và thế là Tô Dĩnh nhảy lên lưng cậu ta và bắt đầu đấm.
Tô Dĩnh tát cái nào ra cái đấy, âm thanh vang rền, nhịp điệu rõ ràng, kết hợp với tiếng lải nhải của cô, có chút giống như đang hát rap.
"Tao cho mày biết tội nói bậy!" "Bốp!"
"Tao cho mày biết tội chửi em tao!" "Bốp!"
"Tao cho mày biết tội lén theo dõi bọn tao!" "Bốp!"
Tô Dĩnh chẳng vì Mã Tam Bảo là trẻ con mà nương tay. Đùa à, bây giờ ai chả là trẻ con? Hơn nữa thằng nhóc này nói chuyện rất khó nghe! Không tranh thủ lúc nhỏ dạy cho nó một bài học, sau này không phải còn tệ hơn sao? Muốn Tô lão thái thái cô đây chịu ủy khuất, hừ, không đời nào, kiếp sau đi!
Rất nhanh, Mã Tam Bảo bắt đầu ôm mặt xin tha: "Hu hu hu... tao sai rồi! Xin lỗi! Đừng đánh tao nữa hu hu..."
Tô Dĩnh hỏi: "Sau này còn dám chửi em tao không? Còn dám lén theo sau tụi tao ăn trộm đồ không?"
Mã Tam Bảo gào to: "Không dám nữa! Thật sự không dám nữa hu hu!"
Tô Dĩnh: "Hừ! Đi ngồi dưới gốc cây đi!"
Mã Tam Bảo mau lẹ ôm đầu, ngồi xổm xuống dưới gốc cây bên cạnh.
Ừ, tư thế rất chuẩn, học theo phạm nhân cải tạo trong phim.
Đám đàn em của Mã Tam Bảo cũng không giỏi đánh đ.ấ.m nhưng được cái đông người, bốn đánh hai với Lư Đản và Tô Mậu, đánh qua đánh lại.
Nhưng nói thật, mấy đứa trẻ con mấy tuổi thì biết đánh đ.ấ.m cái gì, chẳng phải chỉ là múa máy tay chân lung tung thôi sao, miệng thì la hét ầm ĩ, tay nhỏ xíu không có bao nhiêu sức, thân thể bị thương còn không bằng cái áo khoác ngoài bị hỏng.
Tô Dĩnh nhanh chóng giải quyết xong Mã Tam Bảo rồi chạy qua hỗ trợ hai em trai.
Tô lão thái thái cô đây đánh đ.ấ.m vẫn có trình độ, kiếp trước dù sao cũng là người từng chinh chiến, hơn nữa mấy đứa nhóc này quá yếu, cô từ phía sau bất ngờ đá mấy đứa ngã ngửa rồi bắt đầu làm lung lay tinh thần quân địch: "Đại ca của tụi mày đã bị hạ rồi, tụi mày đừng có cố gắng vô ích nữa, mau bỏ cuộc, thành thật sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ bị nghiêm trị, tụi tao không g.i.ế.c tù nhân!"
Mấy đứa đàn em của Mã Tam Bảo ngã sấp mặt, Lư Đản và Tô Mậu thở hổn hển vì mệt, Tô Dĩnh một tay chống hông, tay kia chỉ vào gốc cây nơi Mã Tam Bảo đang ngồi xổm: "Tất cả ngồi xuống chỗ đó! Xếp hàng theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, đừng để tao phải động tay!"
Mấy đứa nhóc không nói lời nào, nhanh chóng bò dậy chạy đến chỗ Mã Tam Bảo ngồi xuống.
Đám đàn em ấm ức nói: "Đại ca, xin lỗi, quân địch quá mạnh, chúng ta không địch lại được!"
Mã Tam Bảo ôm hai má đỏ rực, an ủi: "Tao biết mà, tao biết mà, đại ca hiểu mà, tao cũng không ngờ được!"
Tô Dĩnh chạy đến phía sau mấy cái giỏ, lôi Tô Thành đang trốn ở đó ra: "Thôi, đừng khóc nữa, đã đánh thắng rồi còn khóc gì? Nếu dám lau nước mũi lên tay áo thì tự đi ra sông giặt sạch đấy!"
Anh ba Tô Thành: "..."
Anh ba Tô Thành: Em sẽ hít!
Tô Dụ trong lòng Tô Thành: "..."
Ọe!
Tô Dĩnh: "..."
Ọe!
Tô Dĩnh: "Hay là lau lên tay áo đi, nghe tiếng này ghê quá..."
Dưới gốc đại thụ, Mã Tam Bảo và mấy đàn em xếp thành một hàng, mắt nhìn xuống đất, hai tay ôm đầu, cực kỳ ngoan ngoãn. Mấy đứa trẻ này đánh nhau thua mà thua trong chớp mắt, bây giờ chẳng còn chút khí thế nào, bảo làm gì thì làm nấy.
Đối diện bọn họ không xa, Tô lão thái thái Tô Dĩnh đứng đầu giữa sân, hai tay chống nạnh trông oai phong lẫm liệt, phía sau cô là bốn đứa em, đứa nào cũng ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh.
Tô Dĩnh hỏi: "Bọn mày phục chưa?"
Mã Tam Bảo nhận thua ngay: "Phục rồi, phục rồi! Chị Đại Nha ơi, chúng em phục rồi!"
Thế này là sao nhỉ? Không phải mẹ cậu ta nói con gái toàn là đồ vô dụng, chỉ có con trai mới hữu ích sao? Nhưng tại sao chị cả của nhà họ Tô lại giỏi đánh nhau thế nhỉ? Chẳng lẽ tin đồn ngoài kia là thật? Đúng là phụ nữ có thể gánh vác một nửa bầu trời sao?
Dù rằng cậu ta là đại ca của đám trẻ nhưng thành công hay thất bại, quy tắc giang hồ này Mã Tam Bảo cậu ta vẫn hiểu rõ. Thua thì là thua, nhận thua không mất mặt!
Miệng Mã Tam Bảo đã nhận thua, mấy đứa nhỏ theo cậu ta cũng không cần căng thẳng nữa, từng đứa một đều nhận thua xin tha.