Chương 28 - Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi

Tô Dĩnh nhìn ba em trai với ánh mắt nghiêm túc.

Tô Dụ:……

Nếu tôi nói tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh khó tả, có ai tin không?

Tô Mậu và Tô Thành: Ăn dưa, ăn dưa! Làm con chồn vui vẻ.

Vương Đại Lực dẫn một nhóm người đến trụ sở đại đội, lúc này những người còn lại của nhà họ Hồ và nhà họ Trần cuối cùng cũng nhận được tin tức và chạy tới.

Khi hai nhóm người đến nơi, họ nhìn nhau mà lòng thầm thốt lên “Thật là kỳ diệu”.

Mặt của Hồ lão ngũ và Trần Đại Cương đã sưng phồng như đầu heo, Trần Đại Cương còn cúi khom lưng, tay che vùng quan trọng của đàn ông, dựa vào tường r*n r* đau đớn như heo bị chọc tiết.

Còn mặt của Hồ bà tử và Trần bà tử thì càng thê thảm hơn, toàn là vết xước do móng tay gây ra, hai bà già không biết bao lâu rồi chưa gội đầu, mái tóc bạc xám bay loạn trong gió lạnh nhưng có vẻ như Trân bà tử thê thảm hơn, nửa đầu phải bị Hồ bà tử giật đến hói cả một mảng.

Người nhà họ Hồ và nhà họ Trần nhìn thấy người nhà mình bị đánh thành như vậy, tức giận đến đỏ mắt, nhìn đối phương như thể vừa đào mộ tổ tiên nhà mình.

Hai nhà đều bắt đầu khóc lóc thảm thiết, đặc biệt là Trần lão đầu, cha của Trần Đại Cương và vợ của Hồ lão ngũ.

Trần lão đầu đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân hét lên: “A... Đại Cương à... con trai của tôi à... ai đã đánh con thành ra thế này? Ai mà nhẫn tâm như vậy! Nhà họ Trần ta chỉ có mỗi mình con là mạng căn, chúng muốn nhà họ Trần ta tuyệt hậu sao...”

Vợ của Hồ lão ngũ bế con khóc thảm thiết: "Trời ơi lão ngũ! Anh sao vậy? Lão ngũ, anh không sao chứ! Con chúng ta còn chưa đầy một tuổi! Con không thể mất cha được...”

Trần bà tử tức giận kể lể với chồng: "Lão đầu! Mau đến xem này! Đầu là do Hồ lão ngũ và Hồ bà tử, hai kẻ không biết xấu hổ đó. Chúng dám hợp sức bắt nạt con trai chúng ta"

Hồ bà tử cũng không kém phần kịch liệt, bà ta sinh được nhiều con trai, lòng tự tin hơn Trần bà tử: "Mau về nhà lấy vũ khí đi, nhà họ Hồ ta có nhiều đàn ông như thế, sao có thể để bị một nhà tuyệt tự bắt nạt được?”

Dù Trần bà tử chỉ có một con trai là Trần Đại Cương nhưng nghe Hồ bà tử nói xong, bà ta không hề sợ hãi, cứng rắn đáp trả: "Bà nói ai tuyệt tự? Ai tuyệt tự? Bà nói rõ cho tôi nghe"

Hồ bà tử hất mái tóc bạc xám rối bù, đáp trả mạnh mẽ: "Nói bà đấy, nhìn con trai bà kìa, sắp không xong rồi phải không? Nhà bà không phải tuyệt tự thì là gì?”

Mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng, hai bên lại sắp đánh nhau, đại đội trưởng Vương Đại Lực vội gọi vài thanh niên khỏe mạnh kéo hai nhóm người ra.

Đại đội trưởng Vương Đại Lực tức giận đến mức bỏ qua cả hình tượng mà gào lên: “Các người đang làm gì vậy? Đây là trụ sở đại đội! Dám đánh nhau ở đây sao? Tất cả lui lại! Hai nhà đứng riêng ra, không được lộn xộn!"

Nhưng trong đám người này, chỉ có Trần lão đầu là tuyệt vọng nhất, cũng khó giữ được lý trí nhất, vì tuổi đã cao nên không thể sinh con nữa.

Trần lão đầu đẩy mọi người ra, chạy đến bên con trai, ôm lấy Trần Đại Cương khóc rống lên: "Ôi Đại Cương, con trai của tôi, sao con lại xui xẻo thế này? Sao lại bị bọn không con không cháu này hại? Trời ơi... Đất ơi... mở mắt ra mà nhìn đi... mau giáng một tia sét đánh c.h.ế.t lũ trời đánh kia đi..."

Nghe vậy, Trần bà tử không còn tâm trí đánh nhau nữa, vội vàng chạy đến bên con trai, thậm chí còn muốn c** q**n con ra để kiểm tra xem con trai có còn ổn không.

Trần bà tử: "Con trai của tôi! Đại Cương a. Con không sao chứ? Con là người nối dòng dõi duy nhất của nhà họ Trần ta. Trời ơi, con không thể có chuyện gì được! Đây chẳng phải là đào tim gan mẹ ra sao? Con mau để mẹ xem nào!"

Nhưng Trần Đại Cương đau đớn cản lại, cuối cùng bà ta cũng không đạt được mục đích.

Đại đội trưởng Vương Đại Lực: ….

Đại đội trưởng Vương Đại Lực: "Trần lão đầu, ông nói linh tinh gì vậy? Đã phá bỏ tứ cựu rồi, ông đừng có mà nói nhảm!"

Vương Đại Lực nhíu mày quay lại, định nhờ người gọi lão Trương từ trạm xá đến.

Nhưng khi vừa quay đầu, Vương Đại Lực đã thấy bên ngoài cửa sổ của trụ sở đại đội đứng đầy một đám dân thôn xem náo nhiệt, cứ như nhiệt độ bên ngoài không dưới 0 độ, cứ như trong phòng của trụ sở đại đội đang diễn một vở kịch hay của đoàn văn công.

Đại đội trưởng Vương Đại Lực: Đúng là xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện!

Nói là trụ sở đại đội nhưng thực ra chỉ là một ngôi nhà lớn thông suốt từ Bắc đến Nam, xây bên cạnh sân phơi thóc mà hôm qua mọi người đến nhận lương thực, nhưng khác biệt với nhà dân thường là trong nhà trụ sở có một dãy cửa sổ kính lớn, bất kể trong hay ngoài có xảy ra chuyện gì, mọi người đều có thể nhìn thấy rõ. À, nhưng đó là khi trụ sở chưa bị người xem náo nhiệt bao vây kín.

Lúc nấy mấy anh chị em Tô Dĩnh cùng mẹ con Tôn đại nương và Tôn Viên Viên lập tức kết thành liên minh ăn dưa, hai nhà kết thành một dãy chen lên phía trước, kiên quyết không để ai giành mất vị trí đẹp nhất hàng đầu!

Bây giờ dưới gốc cửa sổ gần hiện trường nhất có một hàng đầu nhỏ lông lá, chính là bốn anh chị em nhà họ Tô và mấy đứa trẻ khác.

Những người còn lại cũng chen chúc từng lớp từng lớp đứng sau cửa sổ nhìn, ánh mắt ai cũng rực lửa, những người phía sau nếu không nhìn thấy, còn được cha cõng trên cổ, nhiệt tình của mọi người rất hừng hực.

Đầu của Vương Đại Lực lại bắt đầu ong ong: "Không cân về nhà ngủ à? Không có việc gì làm à? Nhìn cái gì, mau về nhà đi!"

Vương Đại Lực gào lên vài câu, không thấy ai nhúc nhích, ngay cả mấy đứa trẻ trong thôn cũng không di chuyển.

Mấy đứa trẻ: "Hu hu, Đại đội trưởng hôm nay hung dữ quá!"

Vương Đại Lực: ...

Chẳng thể làm nổi chức đại đội trưởng này nữa.

Nhưng lúc này anh ta cũng không thể lo nhiều như vậy, cứu người là quan trọng.

Đại đội trưởng Vương Đại Lực: "Ai đi gọi lão Trương ở trạm xá đến! Mau lên!"

Nghe nói đến cứu người, mọi người trở nên tích cực hơn nhiều, rất nhanh có hai thanh niên quay người chạy như bay về phía trạm xá, dù sao mọi người cũng muốn biết, Trần Đại Cương có thực sự không ổn không. Nhưng tin đồn chính là được sinh ra như thế, trụ sở đại đội là nhà cấp bốn nên chỉ có những người phía trước mới biết trong nhà xảy ra chuyện gì, đến khi lão Trương từ trạm xá mang hộp thuốc chạy tới, những tin đồn đã lan truyền trong đám đông phía sau thành: Trần Đại Cương không ổn, Trần Đại Cương không làm được nữa, Trần Đại Cương bị Hồ lão ngũ đá vỡ trứng, Hồ lão ngũ và Trần Đại Cương đá vỡ trứng của nhau, Trần Đại Cương yêu Hồ lão ngũ mà không được nên hủy hoại cả hai...

Nói chung là.. thật là kinh khủng!

Bên ngoài trụ sở đại đội người chen chúc, lão Trương hơn năm mươi tuổi, phải vất vả lắm mới chen vào được trong nhà.

Nhưng trên đường đi, ông ấy cũng nghe hết những tin đồn nên vừa vào cửa đã vội vàng nói: "Trứng vỡ rồi thì tôi không chữa được đâu, mau đưa đến bệnh viện huyện đi!"

Ông ấy cũng sợ chậm trễ chữa trị, mình không chịu nổi trách nhiệm.

Đại đội trưởng Vương Đại Lực: "Không phải vỡ, không..."

Trần lão đầu sụp đổ: "Ôi con trai của tôi... Đại Cương à... số phận của cha con ta sao lại thảm thế này! Nhà họ Trần ta tuyệt hậu rồi..."

Trần bà tử đột ngột đứng dậy: "Hồ lão ngũ, tao liều mạng với mày!"

Đám đông bên ngoài: "Xong rồi, Trần Đại Cương thực sự hỏng rồi..."

Đại đội trưởng Vương Đại Lực:……

Mệt mỏi rồi, hủy diệt đi!

Ngoài cửa sổ, Tô Dĩnh nhân cơ hội dạy ba đứa em: "Nhìn thấy chưa, sau này dù đánh nhau với ai, gặp phải đứa đá trứng thì đừng nói gì mà chạy ngay! Giữ trứng còn xanh, không sợ không có củi đốt! Hiểu chưa?”

Tô Mậu, Tô Thành: "...”

Vội vàng khép chặt chân!

Hai đứa trẻ gật đầu liên tục, sợ hãi lắm rồi.