Chương 9 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Thứ Ba hôm ấy lại là một ngày mưa âm u.

Tiêu Miên cũng không hiểu vì sao mỗi lần cậu gặp Trình Ngưỡng thì trời đều mưa, nhưng chút chuyện nhỏ ấy hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu.

Hôm nay Tiêu Miên mặc một bộ quần áo mới, gội đầu cẩn thận, còn xịt một ít nước hoa của bạn cùng phòng rồi mới cầm ô ra ngoài.

Hai người hẹn gặp thẳng tại rạp phim.

Tiêu Miên định đến sớm để chuẩn bị mọi thứ trước, chủ yếu là sợ trong kho phim không có bộ phim tài liệu mà Trình Ngưỡng muốn xem.

Rạp chiếu phim riêng này mang phong cách Nhật Bản.

Không gian và bầu không khí không hề mập mờ như Tiêu Miên tưởng tượng, mà ngược lại rất ấm cúng, dễ chịu.

Kho phim cũng khá đầy đủ, đúng là có bộ phim tài liệu Trình Ngưỡng muốn xem.

Tiêu Miên mở bộ phim, dừng lại ở khung hình đầu tiên rồi nhắn số phòng cho Trình Ngưỡng.

Nhìn chằm chằm vào dãy số phòng chiếu, suy nghĩ của cậu càng lúc càng bay xa.

Tiêu Miên vội tắt điện thoại.

Ngay cả phòng vệ sinh ở đây cũng là phòng riêng.

Tiêu Miên vào soi gương, phát hiện mặt mình đỏ đến quá rõ ràng nên lập tức cúi xuống rửa mặt bằng nước lạnh.

Rửa mặt xong, cậu bỗng nhớ ra điều gì, ngốc nghếch nhe răng cười với chính mình trong gương, rồi đưa tay xoa xoa môi.

Làm xong tất cả, chính cậu cũng sững người.

Ngay sau đó, mặt lại nóng bừng lên.

Trình Ngưỡng vẫn đến đúng giờ như mọi khi.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác dã ngoại màu đen.

Chỉ một câu chào của anh cũng đủ khiến trái tim Tiêu Miên nhảy loạn.

— Tôi gọi sẵn đồ uống rồi, có ca cao nóng với sữa nóng. Cậu muốn uống gì?

Hôm nay giọng Tiêu Miên còn dịu dàng hơn mọi khi.

— Sữa.

Tiêu Miên đẩy cốc sữa nóng sang phía Trình Ngưỡng.

— Cậu ăn gì chưa?

Cậu lại hỏi.

— Phim tài liệu này gần ba tiếng, xem xong chắc cũng hơn mười giờ rồi.

— Tôi ăn trưa khá muộn.

Trình Ngưỡng ngồi xuống cạnh cậu, cởi áo khoác ra, bên trong là một chiếc áo len dệt kim màu xám.

Sau đó anh quay sang hỏi:

— Còn cậu?

Tiêu Miên như nhìn thấy những tưởng tượng trong đầu mình trở thành hiện thực.

Cậu lập tức quay mặt sang màn hình.

— Tôi cũng vậy... Vậy mình bắt đầu xem nhé.

Nói xong, cậu cầm điều khiển bấm phát phim rồi đứng dậy tắt đèn.

Đèn vừa tắt, cả căn phòng lập tức trở nên mờ tối, bầu không khí cũng theo đó mà trở nên mập mờ.

Tiêu Miên ngồi xuống, hỏi:

— Có cần tăng âm lượng lên chút không?

Mắt Trình Ngưỡng vẫn dõi theo màn hình.

— Không cần, thế này vừa rồi.

Đó là một bộ phim tài liệu về khám phá vũ trụ.

Lời thuyết minh bằng tiếng Anh.

Tiêu Miên xem được một lúc thì hoàn toàn mất hứng.

Mấy lần cậu lén quay đầu nhìn sang, chỉ thấy gương mặt nghiêng của Trình Ngưỡng đang chăm chú theo dõi bộ phim.

Cậu ngại làm phiền nên không lên tiếng.

Nửa tiếng sau, Tiêu Miên lén che miệng ngáp một cái.

Tối qua cậu phấn khích quá lâu nên ngủ không ngon.

Trưa nay lại không ngủ bù.

Bây giờ bắt đầu buồn ngủ rồi.

Rõ ràng giây trước Tiêu Miên còn tự nhủ nhất định không được ngủ.

Giây sau, đầu cậu đã nghiêng sang một bên, mất luôn ý thức.

Có lẽ vì trong lòng vẫn đang nghĩ chuyện nên giấc ngủ của cậu không sâu.

Vừa cảm nhận được có động tĩnh, cậu lập tức tỉnh giấc.

Vừa mở mắt ra, cậu đã bắt gặp ánh mắt của Trình Ngưỡng.

Anh đang đắp chăn cho cậu.

Trình Ngưỡng bình thản nói:

— Cậu ngủ mất rồi.

Tiêu Miên vừa tỉnh ngủ, phải mất một lúc mới khàn giọng đáp:

— Xin lỗi... Tôi ngủ lâu lắm rồi à?

— Mới khoảng mười phút.

Trình Ngưỡng đúng lúc thu tay về, ngồi lại vị trí cũ, ánh mắt tiếp tục hướng lên màn hình.

— Hình như cậu không hứng thú với mấy thứ này.

Tiêu Miên nắm chặt tấm chăn trên người.

Không hiểu sao, cậu bỗng nhỏ giọng đáp:

— Tôi đúng là không hứng thú.

Rồi lại càng nhỏ giọng hơn:

— Tôi chỉ hứng thú với cậu thôi.

Giọng cậu rất khẽ.

Nhưng Trình Ngưỡng vẫn nghe thấy.

Tiêu Miên biết chắc anh đã nghe thấy.

Bởi anh quay đầu nhìn cậu, nhưng vẫn hỏi lại, như muốn xác nhận:

— Cậu vừa nói gì?

Tiêu Miên mím môi.

Đầu óc cậu lúc này đã rối tung, nhưng vẫn ép mình không được dời mắt.

Sau đó cậu nhấn mạnh từng chữ:

— Tôi nói... tôi hứng thú với cậu.

Bộ phim vẫn đang chiếu.

Thế nhưng Tiêu Miên lại cảm thấy cả căn phòng bỗng yên tĩnh lạ thường.

Cậu nhìn gương mặt đẹp trai của Trình Ngưỡng.

Rồi thấy đôi mày anh khẽ nhíu lại.

Tim Tiêu Miên chợt thắt lại.

Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại nữa.

— ...Còn cậu?

Tiêu Miên hít sâu một hơi.

— Cậu có cảm giác gì với tôi?

Trình Ngưỡng im lặng rất lâu.

Lâu đến mức Tiêu Miên gần như muốn bỏ chạy.

Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho kết quả tệ nhất.

Thế nhưng điều cậu nghe được lại là:

— Có lẽ... giữa chúng ta có hiểu lầm.

Hiểu lầm.

Hiểu lầm?

Hiểu lầm?!

Hai chữ ấy còn tệ hơn cả kịch bản xấu nhất mà Tiêu Miên từng nghĩ tới.

Cuối cùng cậu cũng bình tĩnh lại.

— Hiểu lầm gì?

Đúng lúc cuộc đối thoại giữa hai người lên đến cao trào, bộ phim tài liệu cũng vang lên một đoạn nhạc dồn dập.

Tiêu Miên cầm điều khiển, bấm tạm dừng.

Sau đó cậu đứng dậy bật đèn, quay người lại, từ trên cao nhìn xuống Trình Ngưỡng rồi hỏi:

— "Hiểu lầm" là có ý gì?

Căn phòng lúc này thật sự trở nên yên tĩnh.

Ánh đèn sáng rõ khiến từng biểu cảm trên gương mặt Trình Ngưỡng hiện lên rõ ràng.

— Tôi...

Hiếm khi Trình Ngưỡng nói mà phải ngập ngừng.

— Tôi không biết... cậu lại nghĩ như vậy.

Một cơn giận bỗng dâng lên trong lòng Tiêu Miên.

Nhưng cậu chỉ cười nhạt.

— Tôi nghĩ thế nào?

— Vậy còn cậu? Cậu nghĩ gì?

Trình Ngưỡng không trả lời.

Anh nhìn cậu một lúc rồi bất ngờ hỏi:

— Cậu đang rất tức giận sao?

Tiêu Miên tức đến bật cười.

— Cậu nói xem?

Trình Ngưỡng dường như thật sự suy nghĩ một lúc rồi mới đáp:

— Tôi không biết.

Tiêu Miên hít sâu một hơi.

— Cậu cố ý phải không?

— Không phải.

"..."

Tiêu Miên lại hít sâu thêm một lần nữa.

Cậu quyết định nói hết mọi chuyện.

Bắt đầu từ đầu.

— Hôm ở phòng khám, vì sao cậu lại đưa áo khoác cho tôi?

— Lúc đó trời mưa, cậu lại đang bị cảm.

— ...Chỉ vì thế thôi?

— Có lẽ hành động đó hơi đường đột, nhưng đúng là tôi không có ý gì khác.

Tiêu Miên nghiến chặt răng, gật đầu.

— Được.

Cậu lại hỏi:

— Vậy tối hôm đó, tại sao cậu lại đến đón tôi?

Trình Ngưỡng nhìn cậu, bình tĩnh đáp:

— Vì cậu nhắn tin cho tôi.

"..."

— Nhưng sau đó tôi đã nói rõ là nhắn nhầm rồi! Vậy tại sao cậu còn hỏi địa chỉ?!

— Vì tôi đã nhìn thấy tin nhắn rồi.

— Tôi chỉ muốn giúp một chút thôi.

Tiêu Miên nhìn gương mặt lạnh nhạt của anh, nghiến răng nói:

— Không ngờ cậu lại là người nhiệt tình như vậy.

Trình Ngưỡng vẫn bình thản.

— Cũng không hẳn là nhiệt tình.

— Cậu có biết nơi cậu đến đón tôi hôm đó là đâu không?

— Quán bar.

— Là quán bar kiểu gì?

Trình Ngưỡng dường như không hiểu ý cậu.

— Tôi không biết quán bar còn chia thành nhiều loại.

"..."

Thì ra...

Làm ầm ĩ nãy giờ mới biết.

Trình Ngưỡng căn bản không hề biết đó là quán bar dành cho người đồng tính.

Tiêu Miên lập tức mất hết sức lực.

— ...Thế còn hôm nay?

— Tại sao cậu lại đến?

Trình Ngưỡng vẫn trả lời như cũ.

— Vì cậu nhắn tin cho tôi.

— Thế tại sao cậu lại mời tôi ăn cơm?

— Lần trước là cậu mời tôi.

Đúng vậy.

Ngay cả giữa bạn bè với nhau, người này mời một bữa rồi người kia mời lại cũng là chuyện rất bình thường.

Đột nhiên Tiêu Miên chẳng còn muốn nói gì nữa.

Đúng như Trình Ngưỡng nói.

Có lẽ...

Tất cả thật sự chỉ là hiểu lầm.

Nhưng có thể trách ai đây?

Trách Trình Ngưỡng quá tốt bụng?

Hay trách đầu óc anh đơn giản như Đường Tăng?

Dường như... chẳng thể trách ai trong số đó.

Điều đáng trách chính là cậu.

Là cậu tự đa tình.

Là cậu nghĩ quá nhiều.

Tiêu Miên như bị rút cạn sức lực, chậm rãi ngồi phịch xuống ghế sofa.

Một lúc lâu sau cậu mới lẩm bẩm:

— Có lẽ... đúng là chỉ là hiểu lầm.

Không gian yên tĩnh luôn rất thích hợp để suy nghĩ.

Đặc biệt là đối với Trình Ngưỡng.

Trình Ngưỡng nhìn gương mặt nghiêng đầy thất vọng của Tiêu Miên. Khóe môi cậu mím chặt, cong xuống thành một đường buồn bã. Anh bắt đầu nghĩ về những điều mình vừa gọi là "hiểu lầm".

Nhưng...

Liệu tất cả thật sự chỉ là hiểu lầm sao?

— Có lẽ tôi...

— Xin lỗi.

Trình Ngưỡng vừa mở lời đã bị Tiêu Miên cắt ngang.

— Chắc khoảng thời gian vừa rồi tôi đã làm phiền cậu nhiều lắm.

Lúc nói câu đó, cậu cũng không nhìn Trình Ngưỡng.

Thật ra Trình Ngưỡng không hiểu vì sao cậu lại nói vậy.

Anh đáp:

— Không làm phiền.

— Coi như cậu chưa từng nghe những lời tôi vừa nói là được.

Tiêu Miên quay đầu lại, rất muốn nở một nụ cười lịch sự, nhưng thật sự không cười nổi.

— Bộ phim tài liệu này... tôi xem không vào. Hay là cậu cứ ở lại xem tiếp đi, tôi về trước.

Nói xong, cậu đứng dậy.

Trình Ngưỡng cũng đứng lên theo.

— Chúng ta có thể đi ăn trước mà.

— Không cần nữa.

Tiêu Miên cười gượng hai tiếng.

— Bữa trước vốn dĩ là tôi mời cậu để cảm ơn. Thật ra cậu đâu cần phải mời lại. Nếu cứ thế này thì chẳng biết đến bao giờ mới dứt.

Nói xong, cậu mặc áo khoác rồi đi ra mở cửa.

Lần này Trình Ngưỡng không giữ cậu lại.

Tiêu Miên bỗng dừng bước, quay đầu.

— À đúng rồi.

— Hôm nay tiền phòng chiếu phim riêng này chúng ta chia đôi nhé. Như vậy cũng không tính là tôi mời cậu nữa.

Trình Ngưỡng nhìn cậu.

— Được.

Sau đó Tiêu Miên bước ra ngoài, khẽ khàng khép cửa lại.

Bên ngoài trời đã tạnh mưa.

Nhưng không khí vẫn lạnh.

Tiêu Miên đứng bên đường chờ xe, bắt đầu hối hận vì lúc nãy không mang theo cốc ca cao còn uống dở.

Chắc lúc này nó vẫn còn ấm.

Thế này... có tính là thất tình không?

Chắc là không nhỉ.

Dù sao hai người còn chưa từng yêu nhau.

Nhưng...

Tại sao cảm giác thất tình lại rõ ràng đến thế?

Trái tim như bị ai đó bóp nghẹn từng cơn.

Không hẳn là đau.

Chỉ là rất khó chịu.

Khó chịu đến mức gần như không thở nổi.

Sống mũi cũng cay cay.

Tiêu Miên ngẩng đầu lên.

Bỗng cậu có cảm giác như trời lại mưa.

Nhưng không.

Không hề có mưa.

Thứ rơi xuống là nước mắt từ chính đôi mắt cậu.

Cậu...

Khóc rồi.

Trong ký ức, lần gần nhất cậu khóc là vì xem một bộ phim quá cảm động.

Chuyện từ hồi học cấp ba.

Thôi vậy.

Coi như là thất tình đi.

Lại còn là mối tình đầu.

Vì mối tình đầu mà khóc một lần...

Cũng chẳng có gì phải xấu hổ.

Ít nhất thì người mình thích cũng rất đẹp trai.

Đẹp trai.

Đẹp trai.

Đẹp trai cái gì chứ!

Đẹp trai thì có ích gì?

Tiêu Miên bình tĩnh lại một lúc.

Bỗng nhiên cậu chỉ muốn ăn thật no một bữa.

Thế là cậu gọi điện cho Chu Dữ Phi.

— Phi Phi.

— Tớ thất bại rồi.

— Ra ngoài ăn với tớ nhé.