Chương 7 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Sáng hôm sau thức dậy, Tiêu Miên phát hiện cảm giác lạnh buốt trên người tối qua không hoàn toàn là ảo giác.

Hình như cậu lại sốt rồi.

— Có phải đợt cảm trước của cậu vẫn chưa khỏi hẳn không? Sao giờ còn sốt nữa?

Bạn cùng phòng đưa tay sờ trán cậu.

Tiêu Miên cố chớp chớp mắt.

— Chắc vậy... Với lại tối qua còn đứng ngoài gió lạnh nữa.

Bạn cùng phòng giơ ngón tay cái.

— Cậu đúng là đỉnh thật.

Tiêu Miên cũng chẳng biết người ta đang khen mình "đỉnh" ở chỗ nào.

Nhưng cậu cũng lười đáp lại.

Có lẽ vì đợt cảm trước khỏi quá nhanh nên lần này ông trời muốn lấy lại "công bằng".

Dù Tiêu Miên ngoan ngoãn ăn uống, uống thuốc, ngủ nghỉ đầy đủ, còn đi truyền dịch thêm một lần nữa, bệnh vẫn không khỏi nhanh như trước.

Trong những ngày bị ốm, Tiêu Miên luôn muốn nhắn tin cho Trình Ngưỡng.

Nhưng lại chẳng biết nên nói gì.

Rồi cậu nghĩ, biết đâu Trình Ngưỡng sẽ chủ động nhắn trước.

Thế nhưng mãi đến cuối tuần, bên phía Trình Ngưỡng vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.

Buổi tối, Tiêu Miên lại sầu não nhắn tin cho Chu Dữ Phi.

Cậu bắt đầu nghi ngờ, có phải tối hôm đó mình đã hiểu sai những tín hiệu Trình Ngưỡng phát ra hay không.

Hay là...

Hôm ấy cậu thật sự say rồi?

Hay là do bản thân quá thiếu kinh nghiệm, nên mới tưởng bầu không khí bình thường giữa bạn bè là có gì đó đặc biệt?

Chu Dữ Phi vẫn luôn nói trúng tim đen như mọi khi.

— Cho dù cậu nghĩ nhiều thật đi nữa thì ít nhất cũng chứng minh cậu vẫn có cơ hội mà? Cậu ám chỉ người ta rồi, chẳng phải anh ấy cũng đâu có bài xích cậu?

Tiêu Miên nghe mà vẫn mơ hồ.

— Tôi ám chỉ anh ấy cái gì?

— Đó là gay bar đấy. Dù anh ấy chưa rõ xu hướng tính dục thì cũng phải hiểu cậu gọi anh ấy đến đó là có ý gì chứ?

Chu Dữ Phi nói.

— Cậu là người thích người ta trước. Yêu đương làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Dù sao cũng phải có người bỏ công sức trước chứ.

— ...Ý cậu là... tôi đi theo đuổi anh ấy?

— Đúng vậy. Ai bảo cậu không thích người thích mình.

"..."

Tiêu Miên lại dễ dàng bị thuyết phục.

Đúng vậy.

Làm gì có chuyện dễ dàng đến thế.

Thế là cuối tuần, Tiêu Miên chủ động nhắn tin cho Trình Ngưỡng.

Không phải làm từ bông gòn: Hai hôm nay tôi lại bị cảm rồi. Chuyện đi ăn chắc phải để sau nhé.

Vài phút sau Trình Ngưỡng mới trả lời.

Au: Được.

Rồi...

Hết.

Tiêu Miên thở dài.

Con đường này còn dài lắm.

Nhưng dù sao cậu cũng đã bước được bước đầu tiên.

Bắt đầu có chuyện hay không có chuyện cũng tìm Trình Ngưỡng nói vài câu.

Lúc Trình Ngưỡng trả lời nhanh, lúc lại rất chậm.

Có lẽ khi bận, nhất là lúc ở phòng thí nghiệm, anh sẽ trả lời muộn hơn.

Nội dung hai người trò chuyện cũng rất đơn giản.

Nào là thời tiết, căn tin, thời khóa biểu...

Toàn những chủ đề cơ bản đến mức giống như có ai bắt họ phải làm bạn, nên chỉ còn biết miễn cưỡng tìm chuyện để nói.

Thông thường, Tiêu Miên sẽ là người mở đầu cuộc trò chuyện.

Và cũng chính cậu kết thúc bằng một sticker.

Nhưng Trình Ngưỡng luôn trả lời.

Dù Tiêu Miên gửi gì, anh cũng đáp lại.

Thế nên giữa những đoạn hội thoại nhạt nhẽo ấy, Tiêu Miên vẫn cố cảm nhận được một chút ngọt ngào.

Cậu nghĩ...

Có lẽ mình thật sự rất thích Trình Ngưỡng.

Nghe thì có vẻ chẳng có lý do gì.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn vô cớ.

Dù sao...

Trình Ngưỡng thật sự rất đẹp trai.

Đợi đến khi cảm hẳn hoàn toàn, Tiêu Miên mới gửi lời mời đi ăn cho Trình Ngưỡng.

Rất tự nhiên.

Cũng rất thẳng thắn.

Không phải làm từ bông gòn: Tôi khỏi cảm rồi. Khi nào cậu rảnh, chúng ta ra ngoài ăn nhé?

Au: Ngày mai tôi phải đi thi một cuộc thi.

Không phải làm từ bông gòn: À... Bao giờ cậu về?

Au: Chiều ngày kia.

Không phải làm từ bông gòn: Thế còn hôm nay?

Không phải làm từ bông gòn: Cậu bận không?

Au: Sau bảy giờ thì rảnh.

Không phải làm từ bông gòn: Vậy hôm nay chúng ta đi ăn luôn nhé?

Không phải làm từ bông gòn: Cậu muốn ăn gì?

Tiêu Miên còn chưa đợi Trình Ngưỡng trả lời đã chuyển sang hỏi luôn câu tiếp theo. Đây là một trong những "kỹ năng nhắn tin giai đoạn mập mờ" mà cậu mới học được gần đây.

Au: Gì cũng được.

Yes!

Tiêu Miên âm thầm reo lên trong lòng.

Quả nhiên, kiểu học theo công thức như giáo dục thi cử vẫn hợp với cậu nhất.

Không phải làm từ bông gòn: Bình thường cậu đi ăn với bạn thì hay ăn gì?

Au: Căn tin.

Nhìn hai chữ "căn tin", trong lòng Tiêu Miên nghẹn lại.

Xem ra trong lòng Trình Ngưỡng, mối quan hệ giữa hai người đúng là vẫn chỉ dừng ở mức bạn bè.

Nhưng không sao.

Tiêu Miên à, phải biết dũng cảm tiến lên.

Không phải làm từ bông gòn: Tôi có một quán rất thích, mình đến đó được không?

Au: Được.

Không phải làm từ bông gòn: 【Địa chỉ】

Không phải làm từ bông gòn: Lát nữa gặp nhé.

Tan học buổi chiều, Tiêu Miên về thẳng ký túc xá gội đầu. Thay quần áo xong chuẩn bị ra ngoài thì các bạn cùng phòng cũng vừa ăn cơm về.

— Tiêu Miên, ngoài trời mưa rồi đấy.

Bạn cùng phòng nhắc cậu.

— Lại mặc ít thế này, cảm của cậu mới khỏi mà?

Tiêu Miên nhét một chiếc ô vào ba lô.

— Ngoài trời lạnh lắm à?

— Tối chắc chắn sẽ lạnh.

Tiêu Miên suy nghĩ một chút rồi lấy thêm một chiếc khăn quàng bỏ vào ba lô.

Lạnh thì có thể khoác lên người.

Lúc rời khỏi ký túc xá, mưa vẫn còn nhỏ.

Đến nơi thì mưa đã nặng hạt hơn.

Tiêu Miên cẩn thận che ô đi vào quán.

Hôm nay cậu đi đôi giày mới.

Quán mà Tiêu Miên chọn là một quán cá nấu nồi đá.

Thật ra cậu vốn không thích ăn cá, khẩu vị lại khá đậm, đặc biệt thích đồ cay.

Thế nhưng riêng quán này thì cậu vẫn luôn đặc biệt yêu thích.

Lúc Tiêu Miên ngồi xuống là bảy giờ hai mươi.

Hai người hẹn nhau bảy giờ rưỡi.

Thời gian vừa khéo.

Vì là ngày trong tuần, lại đúng lúc mưa lớn nên khách trong quán không quá đông.

Tiêu Miên cố ý chọn một bàn ở góc sát cửa sổ.

Ngồi đó vừa tiện nói chuyện, lại không sợ vì quá yên tĩnh mà rơi vào bầu không khí ngượng ngùng.

Quả nhiên Trình Ngưỡng đến đúng giờ như mọi khi.

Tiêu Miên ngồi quay mặt về phía cửa nên vừa hay nhìn thấy anh bước vào.

Hôm nay Trình Ngưỡng mặc một chiếc áo len dệt kim màu trắng.

Trông anh khác hẳn ngày thường.

Dù gương mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng lúc cúi người đặt chiếc ô xuống, cả người lại toát ra cảm giác vô cùng dịu dàng.

Tiêu Miên không chớp mắt, cứ thế nhìn Trình Ngưỡng từng bước đi tới trước mặt mình rồi ngồi xuống.

Mãi đến khi ánh mắt hai người chạm nhau, cậu mới như bừng tỉnh, cười chào:

— Cậu đến rồi à?

Trình Ngưỡng một tay xách ba lô, gật đầu với cậu.

— Xin lỗi, tôi đến muộn hai phút. Trời mưa nên hơi kẹt xe.

— Không sao đâu.

Tiêu Miên cười.

— Tôi cũng vừa mới đến thôi.

Trình Ngưỡng rút một tờ khăn giấy lau nước trên tay, dường như liếc nhìn chiếc áo khoác Tiêu Miên đang mặc rồi hỏi:

— Cậu hay bị cảm lắm à?

— Cũng không hẳn.

Tiêu Miên đáp.

— Chỉ là mỗi lần giao mùa thì tôi rất dễ bị cảm thôi.

Trình Ngưỡng "ừm" một tiếng.

— Có lẽ cũng liên quan đến thói quen ăn mặc của cậu.

Tiêu Miên cũng "ừm" theo, rồi lập tức đổi chủ đề.

— Hay mình gọi món trước nhé?

— Cậu gọi đi.

Trình Ngưỡng nói.

— Chẳng phải đây là quán cậu thích nhất sao?

— Bình thường tôi với bạn hay gọi theo combo, sẽ tiết kiệm hơn.

— Được.

Ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn chưa dứt.

Những vệt nước lăn dài trên mặt kính, mờ ảo ngăn cách khung cảnh bên ngoài, đồng thời cũng mang đến một bầu không khí rất lãng mạn.

— Mưa to thật.

Tiêu Miên chống cằm lên bàn, dưới gầm bàn thì khẽ đung đưa mũi chân. Tâm trạng rất vui vẻ, cậu nhìn màn mưa bên ngoài một lúc rồi quay sang cười tít mắt với Trình Ngưỡng.

— Dạo này sao cứ mưa suốt vậy nhỉ?

Đây rõ ràng chỉ là một câu hỏi xã giao, tiện miệng nói ra.

Thế nhưng Trình Ngưỡng vẫn trả lời.

— Thời tiết ngày càng thất thường. Không khí nóng và lạnh đối đầu với nhau lâu hơn nên những ngày mưa cũng nhiều hơn.

"..."

Biểu cảm Tiêu Miên khựng lại một chút rồi cười.

Cậu rất tự nhiên đổi chủ đề.

— Hồi cấp ba cậu học ban Tự nhiên đúng không?

— Đúng.

Trình Ngưỡng đáp, rồi cuối cùng cũng chủ động hỏi lại một câu.

— Còn cậu?

— Tôi học ban Xã hội. Hồi đó Vật lý với Hóa học của tôi đều rất kém, đặc biệt là Hóa, nên chỉ có thể chọn ban Xã hội.

Hồi thi phân ban lớp 10, Tiêu Miên từng thi Hóa được đúng 13 điểm, nhưng chuyện này thì chắc chắn cậu sẽ không đời nào kể cho Trình Ngưỡng nghe.

Trình Ngưỡng bình thản nói:

— Tôi không giỏi làm các câu hỏi tự luận môn Chính trị, nên chọn ban Tự nhiên.

Tiêu Miên nghiêng đầu, bỗng nhiên nói:

— Không hiểu sao... tôi cảm giác mình đoán được.

— Đoán được gì?

— Cậu không giỏi làm câu hỏi tự luận.

Theo bản năng, Trình Ngưỡng đưa tay chạm nhẹ vào cằm mình, rất nghiêm túc hỏi:

— Tại sao?

Tiêu Miên cúi đầu bật cười, rồi ngẩng lên nói như đùa:

— Vì trông cậu rất... khách quan.

Trình Ngưỡng nhìn cậu, rõ ràng không hiểu câu nói ấy có ý gì.

— Ý là...

Tiêu Miên do dự một chút rồi vẫn giải thích:

— Là khen cậu đẹp trai đấy.

Rõ ràng mạch suy nghĩ của hai người rất khác nhau.

Dù Trình Ngưỡng không hiểu nổi hai chuyện này có liên quan gì đến nhau, anh cũng không hỏi thêm nữa.

Anh vốn không giỏi nói về ngoại hình con người, đặc biệt là ngoại hình của chính mình.

Đợi nồi cá được mang lên, Tiêu Miên mới chợt nhớ ra, quay sang hỏi:

— Cậu có muốn thử nước chấm tôi pha không?

Trình Ngưỡng gật đầu.

— Được.

Nói rồi anh đứng dậy đi theo Tiêu Miên.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Miên pha nước chấm mà căng thẳng đến vậy.

Trình Ngưỡng đứng ngay bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, bình yên đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở.

— Xong rồi.

Tiêu Miên đưa một bát nước chấm đã pha xong cho Trình Ngưỡng.

Trình Ngưỡng nhìn chằm chằm bát nước chấm một lúc, dường như định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói, chỉ nhận lấy.

— Cảm ơn.

Tiêu Miên ăn rất giữ ý.

Cậu vẫn luôn chờ phản ứng của Trình Ngưỡng sau khi nếm thử nước chấm mình pha.

Thế nhưng Trình Ngưỡng từ đầu đến cuối đều không hề chấm.

Tiêu Miên nhìn anh với vẻ mong chờ.

Khó khăn lắm hai người mới chạm mắt nhau, cậu liền hỏi:

— Sao cậu không chấm nước chấm?

— Không chấm cũng ngon mà.

— À...

Tiêu Miên kéo dài giọng, rõ ràng có chút thất vọng.

Trình Ngưỡng nhìn cậu một cái.

— Thật ra... tôi không ăn cay được lắm.

— Nước chấm này không cay đâu.

Tiêu Miên nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng chân thành.

Trong đó cũng chỉ có vài lát ớt hiểm nhỏ mà thôi.

Thế là Trình Ngưỡng gắp một miếng cá chấm thử.

Vừa cho vào miệng nhai được hai cái, anh bỗng khẽ ho một tiếng.

Hình như bị sặc vị cay.

Ngay sau đó, anh cúi mạnh đầu xuống, ho liên tiếp mấy tiếng.

Vệt đỏ nhanh chóng lan khắp gương mặt, rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tiêu Miên không ngờ khả năng ăn cay của anh lại kém đến vậy.

Cậu vội chạy ra quầy lấy một hộp sữa, cắm sẵn ống hút rồi đưa cho anh.

— Cậu không sao chứ? Uống chút sữa đi.

Trình Ngưỡng uống liền mấy ngụm sữa, cuối cùng cũng dịu lại.

Giọng nói lúc này còn trầm hơn bình thường.

— Không sao.

Tiêu Miên vừa lo vừa buồn cười.

— Không ăn được cay thì phải nói chứ.

Trình Ngưỡng im lặng hai giây rồi nhỏ giọng đáp:

— ...Tôi có nói rồi.

"..."