Chương 6 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Lúc Trình Ngưỡng nhận được tin nhắn của Tiêu Miên, anh vừa ăn tối với anh họ xong.

Vốn hẹn ăn bữa tối, vậy mà kéo dài đến hơn chín giờ mới bắt đầu. Trình Ngưỡng không thích những người không đúng giờ, nhưng vì chính anh đã đồng ý cuộc hẹn này, mà anh cũng không thích thất hứa nên vẫn kiên nhẫn chờ.

Ăn xong bước ra ngoài đã hơn mười giờ. Với Trình Ngưỡng, đó đã là rất muộn. Bình thường anh luôn đi ngủ đúng giờ trước mười một giờ, hơn nữa trước khi ngủ còn phải dành chút thời gian đọc sách.

— Để anh đưa em về nhé?

Anh họ vừa hút thuốc vừa hỏi.

Trình Ngưỡng nhíu mày, lùi ra xa anh ấy một chút.

— Không cần, em tự về được.

Anh họ cười.

— Yên tâm đi, anh không hút thuốc trong xe đâu.

Trình Ngưỡng còn chưa kịp trả lời thì điện thoại trong tay rung lên. Anh cúi xuống nhìn, tiện tay mở ra.

Là tin nhắn của Tiêu Miên.

Không phải làm từ bông gòn: Xin lỗi nhé, tôi gặp chút rắc rối. Nếu cậu tiện thì có thể đến giúp tôi một chút được không?

Anh vừa đọc xong thì tin nhắn đã bị thu hồi.

— Ai vậy?

Anh họ tò mò hỏi.

Trình Ngưỡng không trả lời, chỉ nhắn lại:

Au: Có chuyện gì?

Không phải làm từ bông gòn: Xin lỗi, tôi gửi nhầm người.

— Biểu cảm gì thế? Con gái à?

Anh họ dập điếu thuốc, hứng thú ghé sát lại định nhìn màn hình.

— Không phải.

Trình Ngưỡng cũng chẳng tránh, vẫn cúi đầu gõ chữ.

— Thằng nhóc này, cuối cùng cũng biết rung động rồi à?

Trình Ngưỡng chẳng còn hứng đáp lời nữa. Nhắn xong, anh ngẩng đầu nhìn anh họ.

— Anh về trước đi, em còn chút việc.

Anh họ lập tức lộ vẻ mặt vô cùng vui mừng.

— Được, vậy anh đi trước. Nhớ chú ý an toàn nhé.

Địa chỉ Tiêu Miên gửi tới rất nhanh, cách đây không xa. Lúc lên xe, Trình Ngưỡng lại bắt đầu suy nghĩ.

Việc này... có tính là xen vào chuyện người khác không?

Dù sao vừa rồi Tiêu Miên cũng nói là gửi nhầm.

Thật ra hai người còn chưa thể coi là bạn bè, nhưng Trình Ngưỡng cảm thấy nếu giả vờ như chưa từng nhìn thấy tin nhắn kia, tối nay chắc chắn anh sẽ không thể ngủ trước mười một giờ.

Đến nơi, Trình Ngưỡng mới phát hiện cả con phố này đều là quán bar.

Xe không thể đi vào trong, anh đành xuống xe rồi đi bộ.

Từ rất xa anh đã nhìn thấy Tiêu Miên.

Hôm nay cậu vẫn mặc đồ không hợp với thời tiết như mọi khi, đang đứng nói chuyện với một nam sinh ăn mặc khá nổi bật.

Trình Ngưỡng tiến lại gần hơn.

Tiêu Miên lúc này mới nhìn thấy anh. Cậu chỉ tay về phía anh nói gì đó với nam sinh kia, rồi lập tức chạy tới.

— Xin lỗi nhé, làm phiền cậu phải chạy một chuyến.

Hai má Tiêu Miên hơi ửng đỏ.

— Người kia là bạn cậu à?

Trình Ngưỡng hỏi.

— À... không phải.

Tiêu Miên vội xua tay.

— Anh ấy chỉ là... thật ra cũng chẳng có gì. À đúng rồi, bạn tôi... cô ấy được người nhà đón về trước rồi. Ban đầu tôi còn định nhắn cho cậu một tiếng, ai ngờ cậu đến nhanh thế...

Vì chột dạ nên giọng cậu càng lúc càng nhỏ.

Chỉ có câu cuối là hoàn toàn thật lòng.

Sau khi chào Chu Dữ Phi và Tỉnh Duy xong, Tiêu Miên tự mình ra ngoài đợi Trình Ngưỡng.

Kết quả vừa đứng chưa bao lâu đã có một người đàn ông mặc áo da tới bắt chuyện.

Cậu vừa nói mình đang chờ bạn trai thì Trình Ngưỡng xuất hiện.

Mọi chuyện vẫn trùng hợp đến khó tin.

Nhìn "bạn trai" đang đứng trước mặt, trong lòng Tiêu Miên vừa chột dạ, vừa căng thẳng, nhưng đồng thời cũng tràn ngập niềm vui và xen lẫn một chút cảm động.

Anh thật sự đã đến.

Vậy có phải giống như Chu Dữ Phi và Tỉnh Duy nói, chuyện này đã chứng minh được rất nhiều điều rồi không?

Đây là gay bar mà.

Đến chính cậu còn thấy mấy lời mình nói trước sau đều rất miễn cưỡng.

Vậy nên...

Trình Ngưỡng hẳn phải hiểu chứ?

Thế nhưng nhìn biểu cảm của Trình Ngưỡng thì chẳng thể đoán ra điều gì.

Nghe xong lời giải thích đầy gượng gạo của cậu, anh chỉ bình tĩnh "ừm" một tiếng rồi hỏi:

— Còn cậu? Về trường chứ?

— Về!

Tiêu Miên lập tức đáp.

— Chúng ta về cùng nhé?

— Được.

Trình Ngưỡng gọi xe.

Hai người đứng bên đường chờ.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng của hai người bị kéo dài rồi chồng lên nhau, giống hệt một cảnh trong bộ phim tình yêu lãng mạn mà Tiêu Miên từng xem.

Cậu rất thích bầu không khí này.

Yên tĩnh.

Mập mờ.

Dường như không nói gì cũng được.

...Nhưng nếu cứ mãi im lặng thì cũng không ổn.

Bởi vì nếu Tiêu Miên không mở lời, Trình Ngưỡng thật sự sẽ không nói một câu nào.

— Mai cậu có tiết tám giờ sáng không?

Cuối cùng vẫn là Tiêu Miên lên tiếng trước.

— Không.

Trình Ngưỡng trả lời nghiêm túc như đang báo cáo.

Tiêu Miên bật cười.

— Bình thường cậu cũng ít nói vậy à?

Trình Ngưỡng quay mặt nhìn cậu, cúi mắt xuống. Hai giây sau mới trả lời:

— Ừm, bình thường tôi vốn không nói nhiều.

Khóe mắt Tiêu Miên cong lên.

— Cách cậu nói chuyện cũng thú vị ghê.

Trình Ngưỡng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

Tiêu Miên tuy đã thoải mái hơn khi ở trước mặt Trình Ngưỡng, nhưng vẫn không chịu nổi ánh mắt thẳng thắn ấy. Cậu khẽ ho một tiếng rồi cúi đầu.

— Tôi nói đùa thôi.

— Lạnh không?

Trình Ngưỡng bỗng hỏi.

— Hôm nay cậu cũng mặc không hợp thời tiết.

Tiêu Miên khựng lại, cúi đầu nhìn quần áo mình.

— Không hợp?

Cậu mặc đồ bình thường mà?

— Ý tôi là... không hợp với nhiệt độ.

Trình Ngưỡng bổ sung.

— À...

Tiêu Miên bật cười.

— Tôi còn tưởng cậu đang chê cách ăn mặc của tôi chứ.

Xem ra muốn giao tiếp với Trình Ngưỡng, hai người vẫn cần thêm thời gian để thích nghi với cách suy nghĩ và cách dùng từ của nhau.

— Xe tới rồi.

Trình Ngưỡng nói.

— Ừ.

Hai người mỗi người ngồi một bên.

Xe từ từ lăn bánh.

Giữa họ vẫn còn đủ chỗ cho một người nữa ngồi.

Tiêu Miên khẽ nhích người, đổi tư thế ngồi.

Khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn thêm chừng mười xen-ti-mét.

Rồi cậu bắt đầu tìm chuyện để nói.

— Cậu cũng học năm hai đúng không?

— Đúng.

— Tôi cũng năm hai, học khoa Truyền thông.

Biết Trình Ngưỡng sẽ không chủ động hỏi nên Tiêu Miên tự giới thiệu trước.

Trình Ngưỡng khựng một chút rồi "ừm" một tiếng.

Thật ra từ nãy đến giờ anh vẫn hơi khó hiểu.

Tiêu Miên hôm nay rõ ràng khác trước.

Nói nhiều hơn hẳn.

Chẳng lẽ là...

— Cậu uống rượu à?

Trình Ngưỡng hỏi.

Tiêu Miên chớp mắt.

— Có, nhưng chỉ uống một chút thôi.

Thì ra là vậy.

Trình Ngưỡng nhớ đến bố mình.

Bình thường ông là người cực kỳ nghiêm túc.

Nhưng cứ uống rượu là nói nhiều hẳn lên, còn hỏi đủ thứ chuyện bình thường tuyệt đối sẽ không hỏi.

Ví dụ như nhất quyết muốn biết vì sao anh không thích ăn rau chân vịt.

Có hơi phiền.

Bởi vậy Trình Ngưỡng gần như không bao giờ đụng đến rượu.

Anh sợ tửu lượng của mình giống bố.

Anh không thích cảm giác bản thân mất đi sự kiểm soát.

— Cậu nghĩ tôi say rồi à?

Tiêu Miên hỏi.

Đương nhiên cậu không say.

Ly rượu đó nồng độ thấp như vậy, mà cậu cũng chỉ uống một ly.

Dù tửu lượng không tốt thì cũng không đến mức say chỉ vì từng ấy.

Nhưng Trình Ngưỡng lại không nghĩ thế.

Theo anh, người thật sự say sẽ không bao giờ thừa nhận mình say.

Thế nên anh đổi chủ đề.

— Cậu thường xuyên đến những nơi như thế à?

— Không.

Tiêu Miên lập tức giải thích.

— Đây mới là lần thứ ba thôi. Tôi với bạn chủ yếu đến xem náo nhiệt.

— Xem náo nhiệt gì?

"..."

Tiêu Miên nghẹn lại.

Một lúc sau mới đáp:

— Thì... đông người mà, vui... rồi còn có rất nhiều tiết mục biểu diễn... đại loại vậy.

Trình Ngưỡng chỉ "ừm" một tiếng rồi không hỏi tiếp nữa.

Tiêu Miên lặng lẽ thở phào.

Chính cậu cũng chẳng hiểu mình đang chột dạ vì điều gì.

Im lặng một lúc, xe rẽ qua một góc phố.

Tiêu Miên nhìn thấy cửa hàng quen thuộc.

Đến nơi còn nhanh hơn cậu tưởng.

Do dự một chút, cậu vẫn gượng gạo mở lời:

— Mai cậu học mấy giờ?

— Hai giờ chiều.

— Buổi sáng cậu không có tiết à?

Tiêu Miên lại hỏi một câu vô nghĩa.

— Ừm.

Chiếc xe bắt đầu giảm tốc.

— Mai tôi học lúc mười giờ sáng.

Tiêu Miên nói.

Trình Ngưỡng không đáp, dường như đang chờ câu tiếp theo của cậu.

Nhưng mãi đến khi xe dừng hẳn, Tiêu Miên cũng không nói thêm điều gì.

Hai người xuống xe.

Tiêu Miên luôn có cảm giác nhiệt độ bên ngoài bây giờ còn thấp hơn lúc lên xe.

Đi chưa được mấy bước, cậu đã dừng lại, lấy tay che miệng mũi rồi quay sang một bên hắt hơi.

Hắt hơi xong, cậu lập tức sụt sịt mũi, rồi quay đầu nhìn Trình Ngưỡng.

Quả nhiên...

Trình Ngưỡng đang nhìn cậu.

Tiêu Miên cười gượng.

— Hơi lạnh...

Câu còn chưa nói hết thì cậu lại vội quay người sang một bên hắt hơi. Lần này thậm chí nước mũi cũng chảy ra.

Cậu buồn bã khịt mũi thật khẽ.

Sao mình lại chật vật thế này... Phiền thật.

Tiêu Miên vừa quay người lại thì bị Trình Ngưỡng chẳng biết đã đến gần từ lúc nào làm giật mình. Cậu vội che miệng, mở to mắt, giọng cũng trở nên nghèn nghẹt vì nghẹt mũi.

— C... cậu làm tôi giật cả mình. Có chuyện gì vậy?

Trình Ngưỡng đưa cho cậu một gói khăn giấy.

— Lần sau nhớ mặc nhiều hơn.

Tiêu Miên chừa một tay ra nhận lấy, nhỏ giọng nói:

— Cảm ơn.

— Đi thôi.

Trình Ngưỡng nói.

Tiêu Miên đi theo sau anh chừng hai bước.

Hai người một trước một sau, rất nhanh đã đến dưới tòa ký túc xá của Trình Ngưỡng.

Trình Ngưỡng dừng lại, quay đầu nhìn cậu.

— Tôi vào đây.

Tiêu Miên lại khịt mũi một cái. Lúc mở miệng, giọng đã mang theo chút âm mũi.

— Hôm nay cảm ơn cậu.

— Không cần cảm ơn.

— Hôm khác...

Tiêu Miên khựng lại, nhìn chằm chằm vào cằm của Trình Ngưỡng rồi nói:

— Nếu cậu rảnh thì để tôi mời cậu ăn cơm nhé?

Chiều cao của hai người chỉ chênh nhau chưa đến nửa cái đầu.

Muốn nhìn thẳng vào mắt Trình Ngưỡng, Tiêu Miên phải hơi ngẩng đầu lên.

Nhưng cũng có một lợi thế.

Mỗi khi không muốn chạm mắt anh, cậu chỉ cần nhìn thẳng phía trước là được.

Từ góc nhìn của Trình Ngưỡng, anh có thể thấy hàng mi dài của Tiêu Miên đang cụp xuống, rồi bất ngờ ngước lên. Cậu nhìn anh rất nghiêm túc.

— Hoặc... nếu cậu có việc gì cần tôi giúp cũng được. Mà chắc cũng chẳng có việc gì cần đến tôi đâu, nên tôi nghĩ đi ăn vẫn tốt hơn. Dù sao tôi cũng khá rảnh, ngoài giờ lên lớp thì chẳng có việc gì khác.

Trong mắt Trình Ngưỡng, Tiêu Miên quả thật có chút say rồi.

Nói nhiều hơn bình thường, câu nọ nối câu kia.

Nhưng nghe vẫn không khiến người khác thấy phiền như bố anh mỗi khi uống rượu.

— Ừm.

Suốt quãng đường về ký túc xá, Tiêu Miên cứ mãi nghĩ xem tiếng "ừm" của Trình Ngưỡng rốt cuộc là đồng ý điều gì.

Chỉ tiếc là cậu đã bỏ lỡ cơ hội hỏi lại.

Không hiểu sao, Tiêu Miên có cảm giác mình như biến thành một con cá.

Trên người mọc đầy vảy, cả người lạnh lạnh.

Thì ra...

Đây chính là cảm giác bị người khác "thả câu".