Chương 4 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Trình Ngưỡng cảm thấy mọi chuyện xảy ra hôm nay đều rất trùng hợp.

Vị giáo sư vốn luôn nghiêm cẩn lại làm mất chìa khóa phòng thí nghiệm. Sư huynh xin nghỉ, sư tỷ thì không mang chìa khóa. Đến khi cuối cùng cũng vào được phòng, thí nghiệm của Trình Ngưỡng đã quá thời gian ghi chép.

Tối đó trong ký túc xá chỉ có anh và một bạn cùng phòng khác. Anh vừa tắm xong bước ra khỏi nhà vệ sinh thì đúng lúc nhìn thấy bạn cùng phòng trượt chân hụt bậc cầu thang, ngã xuống.

Ban đầu Trình Ngưỡng định gọi 120, nhưng bạn cùng phòng nói chỉ bị trẹo một chút, không nghiêm trọng. Thế là anh đi cùng cậu ta đến một phòng khám nhỏ bên cạnh trường mà cậu ta muốn tới.

Phòng khám này có quy mô gần giống phòng y tế của trường, nhưng lại không khiến người ta yên tâm bằng phòng y tế. Thật ra tìm một bệnh viện vẫn là yên tâm nhất. Trình Ngưỡng cũng không hiểu vì sao bạn cùng phòng nhất định phải đến phòng khám này, nhưng người bệnh không phải anh, nên anh vẫn chọn tôn trọng ý kiến của bệnh nhân.

Sau đó vừa bước vào cửa, Trình Ngưỡng đã nhìn thấy Tiêu Miên rõ ràng vẫn còn đang truyền dịch, vậy mà nhắm mắt ngủ gật đến mức đầu lắc lư.

— Trình Ngưỡng?

Trình Ngưỡng liếc nhìn chai truyền của cậu đã sắp cạn đáy, rồi mới hỏi:

— Cậu sao vậy?

Tiêu Miên không hiểu sao lại mỉm cười mang theo chút áy náy.

— Bị cảm thôi.

Trình Ngưỡng nhìn quần áo cậu đang mặc.

Áo sơ mi và áo ngắn tay.

Rất đầy đủ điều kiện để bị cảm.

Anh nói:

— Nhiệt độ cảm nhận hôm nay là 21 độ C.

Tiêu Miên hiển nhiên không hiểu ý thật sự trong lời anh, nhưng vẫn thuận theo mà đáp:

— Vậy sao? Đúng là hơi lạnh thật. Gần đây nhiệt độ giảm mạnh ghê nhỉ.

Một lúc lâu sau Trình Ngưỡng mới “ừm” một tiếng.

Tiêu Miên hé miệng, còn muốn nói gì đó, nhưng đúng lúc này hai bạn cùng phòng của cậu xách hai túi đồ quay về, gọi tên cậu.

Tiêu Miên đáp một tiếng:

— Về rồi à?

Rồi lại nhìn Trình Ngưỡng.

— Bạn cùng phòng của tôi.

Trình Ngưỡng gật đầu, xoay người đi xem bạn cùng phòng của mình.

Phòng khám không lớn.

Tiêu Miên ngồi bên kia truyền dịch, Trình Ngưỡng ngồi cùng bạn cùng phòng ở phía còn lại, khoảng cách chỉ hơn mười mét.

Vì vậy Trình Ngưỡng có thể nhìn rất rõ nhất cử nhất động của Tiêu Miên và hai bạn cùng phòng.

Hai bạn cùng phòng kia hình như trông hơi giống nhau.

Bởi vậy Tiêu Miên ngồi giữa họ lại càng nổi bật.

Bầu không khí giữa ba người rất hòa hợp.

Tiêu Miên vẫn luôn cười.

Một người bạn cùng phòng khoác tay lên vai cậu, cậu cũng không có phản ứng gì, tựa như đã quen từ lâu.

Nhìn đến đây, Trình Ngưỡng dời mắt đi, nhìn bác sĩ đang kiểm tra mắt cá chân cho bạn cùng phòng mình.

— Vấn đề không lớn. Về nhà nhớ chườm đá thêm. Tôi kê cho cậu một chai thuốc xịt, hai ngày này cố gắng ít vận động.

Bên này xử lý xong, bạn cùng phòng của Tiêu Miên liền gọi bác sĩ qua rút kim cho cậu.

Trong lúc đó, hai bạn cùng phòng của Tiêu Miên vẫn luôn rất hoạt bát.

— Sợ thì ôm chặt tay anh đây này.

— Vậy để tớ che mắt cho cậu.

Tiêu Miên chỉ cười mắng:

— Cút đi hai cậu.

Ba bạn cùng phòng của Trình Ngưỡng thỉnh thoảng cũng đùa như vậy, nhưng không ai đùa với anh.

Bởi anh thật sự không thích, cũng không thể thích ứng.

Thấy họ chuẩn bị rời đi, Tiêu Miên đứng dậy chào một tiếng:

— Các cậu về à?

Trình Ngưỡng nhìn cậu.

— Ừ.

Nói xong, anh xoay người đỡ bạn cùng phòng đi ra ngoài.

Ra khỏi phòng khám mới phát hiện trời lại mưa.

— Hay là đi mua ô trước?

Bạn cùng phòng hỏi Trình Ngưỡng.

Hai người cũng đã làm bạn cùng phòng hơn một năm.

Hơn nữa Trình Ngưỡng chưa bao giờ ngủ bên ngoài, nên cậu ta khá hiểu anh.

Dù Trình Ngưỡng vừa tắm xong, nhưng nếu bị dính mưa thì chắc chắn sẽ tắm lại lần nữa.

Cửa hàng tiện lợi vừa hay chỉ còn đúng một chiếc ô cuối cùng.

Trình Ngưỡng thanh toán xong, cầm ô đi tới cửa thì đúng lúc chạm mặt Tiêu Miên đang định bước vào.

Tiêu Miên hình như bị giật mình, sau đó mỉm cười nói:

— Lại gặp rồi. Các cậu cũng đến mua ô à?

Trình Ngưỡng nhìn hai bạn cùng phòng phía sau cậu, nói thẳng:

— Còn chiếc ô cuối cùng thôi.

— Ồ?

Tiêu Miên phản ứng một chút rồi quay đầu nói với bạn cùng phòng:

— Hết ô rồi.

— Vậy thôi, dù sao mưa cũng chưa lớn lắm.

— Bọn tớ thì không sao, nhưng cậu đang bị cảm mà?

— Không sao đâu. Đợi thêm lát nữa mưa lớn hơn thì càng khó đi, đi thẳng luôn đi.

Tiêu Miên nói xong mới quay lại nhìn Trình Ngưỡng.

— Vậy bọn tôi đi trước nhé. Lần sau gặp.

Trình Ngưỡng không đáp.

Có lẽ vì khoảng cách gần hơn, anh nghe ra trong giọng Tiêu Miên đã có chút âm mũi mà ban nãy chưa hề rõ.

Bạn cùng phòng đứng bên cạnh hỏi anh:

— Bạn cậu à?

Trình Ngưỡng không trả lời.

Im lặng một lát, anh bỗng nói:

— Đợi một chút.

Sau đó, anh hơi đột ngột kéo khóa áo khoác của mình xuống.

Bạn cùng phòng há miệng, không hiểu sao anh đột nhiên làm vậy.

— Cậu...

Trình Ngưỡng cũng không biết mình đang làm gì.

Anh cởi áo khoác, rồi đi về phía Tiêu Miên.

— Cái này cho cậu.

Trình Ngưỡng đưa áo khoác trong tay cho Tiêu Miên.

Khi nhìn thấy ánh mắt và vẻ mặt kinh ngạc của Tiêu Miên, trong lòng Trình Ngưỡng chậm chạp dâng lên một chút hối hận.

Hình như anh vừa làm một chuyện rất vô nghĩa.

Tiêu Miên cầm áo của anh trong tay, sững ra một chút.

Có lẽ cậu không ngờ anh lại làm ra hành động như vậy, há miệng nhưng chẳng nói được lời nào.

Trình Ngưỡng nhịn xuống xúc động muốn lấy áo về, quay đầu nói với bạn cùng phòng:

— Đi thôi.

Tiêu Miên hình như lúc này mới kịp phản ứng, vội bổ sung sau lưng anh:

— Cảm ơn!

Trình Ngưỡng “ừm” một tiếng, nhưng không quay đầu lại, chỉ đỡ bạn cùng phòng rời đi.

Về đến ký túc xá, Trình Ngưỡng vẫn tắm lại một lần nữa.

Một chiếc ô đối với hai người vẫn quá nhỏ.

Hơn nữa sau đó mưa quả thật lớn hơn, nửa bên vai anh đều ướt.

Tắm xong bước ra, anh nhận được tin nhắn của Tiêu Miên.

Cậu nói cảm ơn, còn nói đến lúc đó sẽ giặt sạch áo rồi trả lại cho anh.

Trình Ngưỡng chỉ trả lời một chữ “được”.

Tiêu Miên lại gửi thêm một sticker, không nói gì khác nữa.

Trình Ngưỡng nhìn điện thoại một lúc, bắt đầu suy nghĩ có phải hôm nay mình đã làm một chuyện thừa thãi hay không.

Mà ở đầu bên kia, tâm trạng của Tiêu Miên lại hoàn toàn trái ngược với anh.

Vừa nằm lên giường, cậu đã không kìm được mà kể chuyện này cho Chu Dữ Phi.

Fei: Tớ cảm thấy anh ấy có ý với cậu.

Fei: Anh ấy là gay kín.

Đầu Tiêu Miên vẫn còn nóng, nhưng tâm trạng lại đang trong trạng thái phấn khích.

Vốn còn tưởng chuyện làm bạn cũng vô vọng rồi, không ngờ cú lật thế cờ lại đến nhanh như vậy.

Khi tâm trạng người ta tốt, bệnh cũng khỏi nhanh hơn.

Đây là lần Tiêu Miên khỏi cảm nhanh nhất.

Thứ Bảy cậu nằm trong ký túc xá cả ngày. Đến chiều Chủ Nhật, sau khi dậy ăn một bữa ngon lành, cả người bỗng tràn đầy động lực kỳ lạ.

Nhân lúc còn đang có tinh thần, Tiêu Miên mở laptop, định làm bài tập trước.

Vừa gõ được một chữ, cậu lại quyết định nhắn tin cho Trình Ngưỡng trước.

Cậu suy nghĩ một chút, quyết định tạm thời không nhắc đến chuyện áo khoác, mà sẽ hỏi han như bạn bè bình thường.

Không phải làm từ bông gòn: Cậu đang làm gì vậy?

Không biết có phải vấn đề nằm ở câu này không mà Trình Ngưỡng rất lâu không trả lời.

Thậm chí Tiêu Miên đã làm xong và nộp bài tập rồi.

Tiêu Miên thở dài.

Quả nhiên vẫn là cậu tự làm chuyện thừa thãi sao?

Cậu lại lướt điện thoại một lúc.

Cảm giác này thật sự quá khó chịu, thế là cậu dứt khoát gửi thêm một sticker.

Không phải làm từ bông gòn: 【GIF mèo thò đầu: Có ở đó không?】

Au: Ở phòng thí nghiệm.

Lần này Trình Ngưỡng trả lời rất nhanh.

Tiêu Miên ngồi thẳng dậy.

Sao lại ở phòng thí nghiệm nữa rồi?

Khoa Hóa có nhiều thí nghiệm cần làm đến thế sao?

Không phải làm từ bông gòn: Áo tôi giặt xong rồi. Khi nào cậu rảnh? Tôi mang qua cho cậu.

Au: Sáu giờ rưỡi chiều tôi về ký túc xá.

Trình Ngưỡng đưa ra một mốc thời gian cực kỳ chính xác.

Tiêu Miên hợp lý nghi ngờ anh là kiểu người luôn quy hoạch rõ ràng từng khoảng thời gian của mình.

Không phải làm từ bông gòn: Vậy tôi đến dưới ký túc xá chờ cậu.

Au: Được.

Thời gian còn rất dư dả.

Tiêu Miên lục lọi tủ quần áo nghèo nàn của mình một hồi lâu.

Cuối cùng vẫn mặc gần giống ngày thường rồi ra ngoài.

Sáu giờ mười, Tiêu Miên cầm áo rời khỏi ký túc xá.

Vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng ồn ào từ sân bóng rổ bên kia.

Cậu không hề do dự mà lập tức theo dòng người chạy sang đó.

Hóng chuyện là một loại bản năng.

Hình như có người đang tỏ tình.

Cách một đám đông, Tiêu Miên kiễng chân cũng chỉ nhìn thấy cô gái tỏ tình đang cầm hoa.

Giọng nói thì nghe không rõ lắm.

Khi cậu còn đang cố vươn cổ xem tiếp, đám đông đã bùng nổ tiếng reo hò.

Xem ra là tỏ tình thành công rồi.

Tiêu Miên cũng hô theo vài tiếng rồi chuẩn bị rút lui.

Kết quả khi đi ra ngoài, cậu bị một nam sinh giẫm trúng chân.

Cậu đau đến mức hít ngược một hơi, lại thầm may mắn còn tốt là mình không mang dép lê.

Nếu không, cảm giác một cú giẫm này chắc chắn sẽ làm chân cậu bầm tím.

— Ôi! Xin lỗi...

Nam sinh giẫm trúng cậu nhìn sang.

Hình như cậu ta khựng lại một chút, sau đó nhanh chóng chớp mắt.

— Cậu không sao chứ? Xin lỗi nhé.

Tiêu Miên nhịn đau, xua tay.

— Không sao, không sao.

Nói xong vội vàng rời khỏi đám đông.

Nam sinh kia cũng đi theo.

— Bạn học!

Tiêu Miên dừng bước, nhìn thời gian.

Sáu giờ mười sáu.

— Xin lỗi nhé.

Nam sinh mỉm cười, để lộ hai hàm răng trắng.

— Hay là thêm WeChat đi? Tôi mời cậu uống trà sữa.

Thật ra ngoại trừ kiểu người như Trình Ngưỡng khiến cậu thật sự không nhìn ra được, phần lớn thời điểm cảm giác của Tiêu Miên vẫn khá chuẩn.

Ví dụ như tình huống hiện tại.

— Không sao, trà sữa thì không cần đâu.

Tiêu Miên trả lời rất dứt khoát.

Nam sinh còn muốn nói gì đó, vừa hay phía sau có người gọi cậu ta.

Tiêu Miên liền trực tiếp đi trước.

Theo đúng kế hoạch ban đầu, Tiêu Miên tới dưới ký túc xá trước khi Trình Ngưỡng về.

Trình Ngưỡng canh giờ vừa khéo.

Tiêu Miên đứng đó nhìn anh đi vào trong.

Nhìn một hồi, cậu lại cảm giác hình như anh đang đi về phía mình.

Đặc biệt là khi càng đi càng gần, ánh mắt hai người cũng chạm nhau.

Tiêu Miên lại bắt đầu vô dụng cảm thấy rung động.

Rõ ràng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Đến khi Trình Ngưỡng cuối cùng cũng đi tới trước mặt, Tiêu Miên cảm thấy đầu mình hình như lại bắt đầu nóng lên.

— Cậu khỏi cảm chưa?

Trình Ngưỡng là người mở lời trước.

Tiêu Miên cười đáp:

— Khỏi rồi. Hôm qua đã gần như ổn hẳn.

— Mặt cậu rất đỏ.

Trình Ngưỡng nói.

Tiêu Miên vội cúi đầu xoa xoa mặt mình.

Nhưng thật ra càng xoa lại càng đỏ.

— Ờ... ờ chắc là vì vừa rồi tôi chạy đi hóng chuyện, đông người quá nên hơi thiếu oxy.

Nói xong, cậu bắt đầu nói bừa.

Trình Ngưỡng không hỏi cậu đã đi hóng chuyện gì, nhưng Tiêu Miên vẫn tự mình nối tiếp chủ đề:

— Vừa rồi có người tỏ tình ở sân bóng rổ, náo nhiệt lắm.

Trình Ngưỡng “ừm” một tiếng, nghe có vẻ không có h*m m**n tiếp tục trò chuyện với cậu.

Tiêu Miên cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút, đưa chiếc áo trong tay qua.

— Cảm ơn áo của cậu. Hai ngày nay không có nắng, tôi mang sang nhà bạn sấy rồi, không có mùi đâu.

— Không cần cảm ơn.

Trình Ngưỡng nhận lấy.

Tiêu Miên lấy hết can đảm hỏi:

— Sao Chủ Nhật cậu cũng ở phòng thí nghiệm vậy? Nhiều bài tập lắm à?

Trình Ngưỡng chỉ đáp rất đơn giản:

— Không nhiều.

Tiêu Miên lại bình tĩnh thêm một chút.

— Vậy à, tôi còn tưởng...

— Anh khóa trên?

Giọng nói này xuất hiện không biết là đúng lúc hay không đúng lúc.

Tiêu Miên quay đầu nhìn, là nam sinh vừa giẫm trúng chân cậu ban nãy.