Chương 26 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Sau khi yêu nhau, cuộc sống đại học của Tiêu Miên và Trình Ngưỡng đều có một vài thay đổi, tuy không quá nhiều.

Học kỳ này, Tiêu Miên vẫn có hai buổi học từ tám giờ sáng mỗi tuần. Đúng như lời đã nói, mỗi lần Tiêu Miên có tiết sớm, Trình Ngưỡng đều mua sẵn bữa sáng rồi đứng đợi dưới ký túc xá. Chủ yếu là vì giờ đây sáng nào anh cũng chạy bộ, tiện đường mua đồ ăn luôn.

Thật ra Tiêu Miên không phải kiểu người nhất định phải ăn đủ ba bữa, đặc biệt là bữa sáng. Nếu không kịp thì cậu sẽ bỏ luôn. Nhưng Trình Ngưỡng thì khác. Anh luôn ăn đủ ba bữa, trước đây thậm chí còn ăn đúng giờ từng phút. Chỉ sau khi ở bên Tiêu Miên, giờ giấc sinh hoạt của anh mới dần trở nên linh hoạt hơn.

Hiện giờ, việc hai người làm nhiều nhất có hai chuyện.

Chuyện thứ nhất là hôn nhau.

Chuyện thứ hai là cùng nhau ăn cơm.

Những hôm Tiêu Miên có tiết từ tám giờ sáng, cả ba bữa họ đều ăn cùng nhau. Còn những ngày không có tiết sớm, cuối tuần hoặc nghỉ lễ, Tiêu Miên thường không thể dậy nổi vào buổi sáng, nhưng hai người vẫn sẽ cùng nhau ăn bữa trưa và bữa tối.

Có thể nói, ngoại trừ thỉnh thoảng Chu Dữ Phi hẹn Tiêu Miên đi ăn khuya hoặc vài việc hiếm hoi khác, thì ngày nào hai người cũng ăn cùng nhau.

Trình Ngưỡng cũng đã rất thân với các bạn cùng phòng của Tiêu Miên, còn kết bạn WeChat với tất cả bọn họ. Chuyện anh thường xuyên lên ký túc xá tìm Tiêu Miên cũng trở nên quá quen thuộc với mọi người. Mỗi lần đến, anh còn hay mang theo đồ ăn hoặc nước uống cho các bạn cùng phòng.

Đối với Tiêu Miên, cuộc sống thật ra không thay đổi quá nhiều.

Ngoài việc ăn nhiều hơn trước, cuối tuần lúc nào cũng kín lịch, không còn cơ hội nằm lì trên giường cả ngày, thì những thứ khác gần như vẫn vậy.

Trước đây cậu vốn đã cầm điện thoại suốt rồi, chỉ là bây giờ dành nhiều thời gian hơn để nhắn WeChat mà thôi.

Nhưng với Trình Ngưỡng thì thay đổi lại rất lớn.

Đầu tiên là mỗi ngày của anh không còn lặp lại như trước nữa.

Ví dụ cuối tuần, hai người sẽ hẹn nhau đi ăn từ tối hôm trước, nhưng Tiêu Miên thức dậy lúc nào thì không cố định, về sau buổi hẹn lúc nào cũng không cố định, tối trò chuyện đến mấy giờ cũng không cố định.

Thế nên giờ ngủ của Trình Ngưỡng cũng trở nên thất thường theo.

Điều đáng nói là...

Anh thích nghi rất tốt.

Thậm chí chẳng cần chút thời gian nào để làm quen.

Những ngày đầu mới yêu, hai người cũng giống như bao cặp đôi đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.

Lúc nào cũng ngọt ngào quấn quýt.

Chỉ hận không thể ở bên nhau từng phút từng giây.

Chẳng mấy chốc lại đến mùa chuyển tiết.

Thời tiết dần ấm lên.

Tiêu Miên luôn c** đ* nhanh hơn mặc thêm. Trời lạnh thì cứ cố chịu thêm một chút, nhưng chỉ cần trời hơi nóng là trên người cậu không thể chịu nổi dù chỉ một lớp áo thừa.

Thế nhưng trong ba lô của Trình Ngưỡng lúc nào cũng có sẵn thêm một chiếc áo cho Tiêu Miên.

Anh không ngăn cậu mặc ít khi ra ngoài.

Chỉ cần trời hơi trở lạnh, anh sẽ lập tức bảo cậu mặc thêm.

Bây giờ nghĩ lại, Tiêu Miên chỉ thấy hồi trước mình từng cho rằng hai người không hợp nhau thật ngốc nghếch.

Nếu họ còn không hợp...

Thì trên đời này còn ai hợp với ai nữa?

Cho đến ngày yêu nhau thứ chín mươi mốt, giữa hai người mới xuất hiện một chuyện nho nhỏ.

Tối hôm đó, Trình Ngưỡng lại đến ký túc xá tìm Tiêu Miên.

Lúc đầu các bạn cùng phòng đều có mặt, sau đó lần lượt ra sân chơi bóng, cuối cùng trong phòng chỉ còn lại hai người.

Cửa phòng ký túc xá của Tiêu Miên bị hỏng đôi chút.

Sau khi đóng cửa phải ấn mạnh thêm một cái mới khóa hẳn.

Trình Ngưỡng không biết điều đó.

Còn tâm trí Tiêu Miên thì đã đặt hết lên người anh, hoàn toàn không để ý cũng chẳng nghe thấy tiếng cửa chưa đóng kín.

Thế là...

Đúng lúc hai người đang lén lút hôn nhau trong phòng thì một bạn cùng phòng vì quên điện thoại nên quay lại lấy.

Cậu ấy đẩy cửa bước thẳng vào.

Bạn cùng phòng rất tinh ý.

Giả vờ như chẳng nhìn thấy gì.

Bình thản lấy điện thoại rồi đi ra ngoài.

Nhưng Tiêu Miên đâu phải ngốc.

Suốt buổi hẹn hôm đó, cậu cứ mãi thấp thỏm.

Cậu phân vân có nên công khai với bạn cùng phòng hay không.

Thật lòng cậu không muốn nói.

Nhưng lại cảm thấy đối phương đã tận mắt nhìn thấy rồi mà vẫn giấu thì không hay.

Dù sao họ cũng bị bắt gặp đang làm chuyện như thế trong ký túc xá.

Tất nhiên, Tiêu Miên dám thề rằng hai người tuyệt đối chưa từng làm gì vượt quá việc hôn nhau.

Đến tận bây giờ, ngay cả lúc thay quần áo cậu cũng vẫn tránh mặt Trình Ngưỡng.

“Nếu em không muốn nói thì đừng nói.” Trình Ngưỡng bảo. “Bạn cùng phòng của em đều rất tốt, cũng không khiến bọn mình thấy khó xử.”

Tiêu Miên nghĩ ngợi một lúc rồi nói:

“Vậy sau này anh đừng lên ký túc xá tìm em nữa, để khỏi ngại.”

“...”

Trình Ngưỡng im lặng.

Nếu không thể lên ký túc xá tìm Tiêu Miên...

Anh sẽ mất đi rất nhiều thời gian được ở cạnh cậu.

“Trình Ngưỡng?”

Tiêu Miên nắm lấy tay anh, khẽ lắc lắc.

“...”

Cuối cùng Trình Ngưỡng vẫn nói:

“Được.”

Anh đồng ý, sau này chỉ khi ký túc xá không có ai mới lên tìm cậu.

Thế nhưng tối hôm đó, không hiểu sao Tiêu Miên vẫn quyết định nói thật với các bạn cùng phòng.

Kết quả...

Cậu mới biết.

Hóa ra tất cả bọn họ đều biết từ lâu rồi.

Bạn cùng phòng số một nói:

“Làm gì có hai thằng con trai nào ngày nào cũng dính lấy nhau như thế? Ngoài lúc học với lúc ngủ ra thì việc gì cũng làm cùng nhau. Chỉ cần không ngốc là nhìn ra ngay thôi.”

Bạn cùng phòng số hai nói:

“Thật ra tớ còn thấy ảnh hai cậu trên trang tỏ tình của trường nữa. Có người đăng ảnh rồi bảo hai cậu nhìn giống một đôi. Ban đầu tớ không tin, nhưng về ký túc xá nhìn hai người thêm vài hôm thì xác nhận luôn.”

Bạn cùng phòng số ba bình tĩnh lên tiếng:

“Tớ từng yêu con trai rồi.”

Bạn cùng phòng số một, bạn cùng phòng số hai và Tiêu Miên:

“...”

Đêm hôm đó, ký túc xá của Tiêu Miên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Bốn người tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất đến tận khuya, ăn sạch toàn bộ đồ ăn vặt và trái cây trong phòng.

Ngày hôm sau, Tiêu Miên kể lại chuyện này cho Trình Ngưỡng nghe.

Trình Ngưỡng bình tĩnh hơn cậu rất nhiều.

Anh chỉ hỏi:

“Vậy giờ không còn vấn đề gì nữa đúng không?”

“Vấn đề gì?”

“Sau này anh lên ký túc xá tìm em.”

Tiêu Miên nghĩ một lúc rồi vẫn lắc đầu.

“Thôi, anh vẫn đừng lên thường xuyên nữa.”

“...”

Lần này Trình Ngưỡng buồn thấy rõ.

Để dỗ dành anh...

Không hiểu sao Tiêu Miên lại dỗ đến tận khách sạn thuê theo giờ.

Trong thang máy, Tiêu Miên lại hỏi lần nữa:

“Mình thuê mấy tiếng vậy?”

Trình Ngưỡng nhìn cậu.

“Ba tiếng.”

“À...”

Tiêu Miên lập tức cảm thấy quyết định đến khách sạn là một sai lầm rất lớn.

Ba tiếng...

Làm gì cũng đủ rồi.

Nhưng cuối cùng hai người chẳng làm gì cả.

Chỉ từ đứng chuyển sang nằm trên giường.

Rồi hôn nhau.

Trong ba tiếng thuê phòng, gần một nửa thời gian đều dùng để hôn.

Sau đó lại dành nửa tiếng để mỗi người tự bình tĩnh.

Tiêu Miên nằm trên giường bình tĩnh lại.

Còn Trình Ngưỡng thì vào nhà vệ sinh tự bình tĩnh.

Chính vì Tiêu Miên mở màn như vậy nên về sau, Trình Ngưỡng rất thích đưa cậu đến khách sạn thuê theo giờ.

Mà sau khi trời nóng lên, hẹn hò ở khách sạn thật ra cũng khá thoải mái.

Mở máy chiếu lên, cảm giác chẳng khác gì rạp chiếu phim riêng.

Hai người cũng chỉ hôn nhau.

Chưa từng tiến thêm bước nào.

Có những lúc Tiêu Miên đã rung động đến mức không chịu nổi, rất muốn áp sát vào người Trình Ngưỡng.

Nhưng Trình Ngưỡng chỉ vô cùng trân trọng hôn nhẹ lên trán cậu, rồi đầy nghị lực đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Tiêu Miên cúi đầu nhìn bản thân mình, sau đó ngửa mặt nhìn lên trần nhà, khe khẽ thở dài.

Rốt cuộc...

Phải yêu nhau bao lâu mới có thể tiến thêm một bước?

Chuyện này hình như cậu cũng chẳng biết hỏi ai.

Bước ngoặt xảy ra sau kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động.

Trong bốn ngày đầu của kỳ nghỉ, Tiêu Miên và Trình Ngưỡng đã thuê phòng theo giờ sáu lần.

Đến ngày thứ năm, Trình Ngưỡng lại đưa Tiêu Miên đến một nơi khác.

Ban đầu Tiêu Miên còn tưởng đó là một khách sạn mới.

Sau khi bước vào một tòa chung cư, cậu lại nghĩ có lẽ là homestay.

Mãi đến khi bước vào một căn hộ duplex kiểu loft còn khá trống trải, cậu mới nhận ra có gì đó không đúng.

“Đây là... chỗ nào vậy?”

Trình Ngưỡng bật công tắc đèn tổng rồi nắm tay cậu đi vào.

Đó là một căn loft vẫn chưa hoàn thiện phần trang trí nội thất.

Phong cách gỗ nguyên bản rất ấm áp.

Không gian khá rộng.

Có một ô cửa kính sát đất rất lớn, bên ngoài nhìn ra con đường chính, phong cảnh cũng không tệ.

Tim Tiêu Miên bất giác đập thình thịch.

Sao lại...

Có cảm giác giống như đang đi xem nhà cưới vậy?

Trình Ngưỡng vòng tay ôm cậu từ phía sau.

Hai người nghiêng đầu hôn nhau một lúc.

Sau đó anh ghé sát tai Tiêu Miên, khẽ nói:

“Đây là nhà của anh họ anh. Anh đã nói với anh ấy là muốn thuê lại.”

Anh dừng một chút rồi tiếp tục:

“Tiêu Miên...”

“Dọn ra ở cùng anh nhé?”

“...”

Tiêu Miên chỉ cảm thấy trong đầu ong ong như có hàng trăm con ong đang bay.

Trình Ngưỡng tiếp tục nói:

“Nơi này rất gần trường, chỉ cách hai trạm xe buýt thôi. Nếu đi xe đạp thì còn nhanh hơn, khoảng mười phút là tới. Những hôm em có tiết từ tám giờ sáng, anh có thể chở em đến tận lớp, như vậy giờ thức dậy cũng gần giống lúc ở ký túc xá.”

Đến lúc này Tiêu Miên mới chợt nhận ra.

Thì ra Trình Ngưỡng đang cố gắng thuyết phục cậu.

“Tuy bạn cùng phòng của em đều rất tốt, nhưng anh có thể đảm bảo, ở đây em sẽ thoải mái hơn ở ký túc xá rất nhiều. Muốn thức khuya đến mấy cũng được, nửa đêm đói bụng cũng có thể xuống nấu đồ ăn. Cũng không cần lo nhắn tin cho anh quá muộn sẽ làm phiền anh nữa, vì ở đây anh luôn ở ngay bên cạnh em, em có thể gọi anh bất cứ lúc nào.”

“...”

Trình Ngưỡng nói một mạch trôi chảy như thể đã chuẩn bị sẵn bài phát biểu từ trước, khiến Tiêu Miên gần như không biết phải chống đỡ thế nào.

Trình Ngưỡng lại hôn nhẹ sau tai cậu, còn cố tình hạ thấp giọng nói:

“Không sao đâu. Em cứ suy nghĩ kỹ rồi trả lời anh cũng được.”

Tiêu Miên chỉ suy nghĩ đúng ba giây rồi hỏi một vấn đề rất thực tế:

“Tiền thuê nhà ở đây bao nhiêu?”

“Cũng không nhiều.” Trình Ngưỡng đáp. “Anh họ anh là chủ nhà. Nếu lúc nào chưa có tiền thì mình có thể nợ trước.”

Tiêu Miên bật cười, nghiêng đầu nhìn anh.

“Làm gì có cậu em trai nào như anh chứ.”

Hai người lại hôn nhau thêm một lúc.

Sau đó Tiêu Miên xoay người đối diện Trình Ngưỡng.

“Vậy em sẽ trả tiền điện nước.”

Trình Ngưỡng khựng lại.

“Em đồng ý rồi à?”

Tiêu Miên kiễng chân, vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt cong cong đầy ý cười.

“Em sao có thể từ chối anh được chứ?”

Trái tim Trình Ngưỡng như lệch mất một nhịp.

Hai tay anh khẽ ôm lấy eo Tiêu Miên.

Thời tiết đã dần nóng lên.

Tiêu Miên chỉ mặc một chiếc áo mỏng, vì thế cả hai đều có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể đối phương.

Eo Tiêu Miên rất nhỏ, cũng rất mềm.

Nhưng lúc này trong đầu Trình Ngưỡng không hề có những suy nghĩ xao động.

Anh chỉ chăm chú nhìn vào mắt cậu.

“Tiêu Miên... Anh yêu em.”

Tiêu Miên khẽ gật đầu.

“Ừm.”

“Em cũng vậy.”

Hai người ở lại rất lâu trong căn nhà mà lúc này mới chỉ tạm thời thuộc về họ, nhưng sau này sẽ là nơi lưu giữ biết bao câu chuyện.

Họ ôm nhau.

Hôn nhau.

Rồi nói rất nhiều, rất nhiều điều.

Về hai người.

Và về ngôi nhà này.

Tấm cửa kính sát đất nhất định phải treo loại rèm cao hơn cả khung cửa, là rèm voan hai lớp màu trắng tinh. Ban ngày chỉ cần kéo một lớp, ánh nắng sẽ nhẹ nhàng len vào, chiếu sáng cả căn phòng.

Phòng khách nhất định phải có một chiếc máy chiếu thật lớn, như vậy sau này không cần phải ra rạp xem phim nữa.

Trong nhà nhất định phải có thật nhiều cây xanh và những món đồ trang trí đáng yêu.

Bộ bát đĩa trong bếp nhất định phải là bộ sứ trắng có hoa văn đẹp, đồng bộ cả bộ.

Phòng tắm cũng phải lắp nguyên bộ vòi sen giống khách sạn, để khi tắm, dòng nước có thể chảy từ đầu xuống chân, như vậy mới là dễ chịu nhất.

“Còn nữa...” Tiêu Miên vẫn thao thao bất tuyệt. “Bên cạnh giường phải lắp một chiếc đèn ngủ nhỏ, như vậy nửa đêm thức dậy sẽ không cần bật đèn nữa. Hồi ở ký túc xá mỗi lần dậy đi vệ sinh phiền lắm. À đúng rồi... nhà vệ sinh ở tầng dưới phải không?”

Tham quan cẩn thận khắp căn nhà xong, hai người nằm trên chiếc ghế sofa dưới tầng một.

Tiêu Miên vẫn không ngừng tưởng tượng.

“Hay là mình đổi cái ghế sofa rộng hơn nhé, loại có thể kéo thành giường ấy. Lúc xem phim mà buồn ngủ thì ngủ luôn trên sofa cũng được, đi vệ sinh cũng tiện hơn, đúng không?”

Trình Ngưỡng mỉm cười.

“Được.”

Tiêu Miên nhích lại gần, gần như rúc hẳn vào lòng anh.

“Toàn là em nói thôi.”

“Cảm giác này thật sự rất tuyệt.”

Trình Ngưỡng khẽ nói.

“Cảm giác gì?”

“Cảm giác... chúng mình sẽ ở bên nhau rất lâu.”

“Hả... gì cơ...”

Tiêu Miên còn chưa kịp nói hết câu thì hai người lại hôn nhau.

Có lẽ...

Họ sẽ không sống trong căn nhà này quá lâu.

Nhưng hai người họ...

Sẽ ở bên nhau rất lâu, rất lâu.

—— Hoàn chính văn ——