Môi Tiêu Miên vừa mềm vừa mát, còn vương mùi kem ngọt ngào. Trình Ngưỡng vừa hé môi, chỉ kịp khẽ mím lấy một chút thì Tiêu Miên đã rời ra.
“Thế nào? Có ngon không?” Tiêu Miên mở to mắt, trên mặt hiện rõ vẻ mong chờ.
“Ngọt lắm.” Trình Ngưỡng đáp, rồi rất tự giác lại định tiến đến gần.
Nhưng Tiêu Miên đưa tay che môi mình lại.
“Em cũng muốn nếm thử miếng bánh của anh.”
Lần này Trình Ngưỡng hiểu ý rất nhanh. Anh dứt khoát bóc lớp vỏ, xúc một muỗng bánh cho vào miệng rồi quay sang nhìn Tiêu Miên.
Tiêu Miên không nhịn được cười.
“Anh có nếm ra vị gì không?”
Trình Ngưỡng nhai xong mới gật đầu.
“Ừ, cũng ngọt.”
Tiêu Miên bật cười bất lực, nhưng ngay giây sau vẫn nghiêng người hôn anh.
Trình Ngưỡng lặng lẽ tận hưởng sự chủ động hiếm có của Tiêu Miên. Đợi cậu khẽ đưa đầu lưỡi ra, anh liền ngoan ngoãn hé môi.
Tiêu Miên bắt chước cách Trình Ngưỡng từng hôn mình, nhẹ nhàng l**m qua môi anh. Đầu lưỡi tràn ngập vị kem béo ngọt.
Một lúc lâu sau, Trình Ngưỡng mới chậm rãi đáp lại.
Hai người lại quấn quýt hôn nhau.
Đây đã là nụ hôn sâu thứ ba trong ngày đầu tiên yêu nhau của họ.
Không chỉ Trình Ngưỡng tiến bộ, ngay cả Tiêu Miên cũng đã từ chỗ căng thẳng, lúng túng ban đầu chuyển thành dần dần tận hưởng.
Thật dễ chịu.
Nếu như...
Trình Ngưỡng không càng hôn càng mạnh bạo.
Ngay trước khi bản thân gần như ngồi hẳn lên đùi Trình Ngưỡng, Tiêu Miên vội vàng kết thúc nụ hôn.
Hai người tựa trán vào nhau, thở gấp.
Lúc này Tiêu Miên mới phát hiện miếng bánh của mình chẳng biết đã bị hất xuống đất từ lúc nào.
“Ôi... bánh rơi mất rồi.”
Trình Ngưỡng khẽ "ừ" một tiếng, lại ghé sang hôn nhẹ khóe môi cậu hai cái.
“Không sao.”
Suýt chút nữa hai người lại hôn tiếp.
Nếu phía sau không có người đi tới.
Là một cặp đôi trẻ khác.
Khi họ đi ngang qua, Trình Ngưỡng rất tự nhiên cúi xuống nhặt phần bánh rơi dưới đất.
“Phí thật.”
Tiêu Miên tiếc nuối nói.
“Xin lỗi, là lỗi của anh. Lần sau anh sẽ chú ý.”
Nói xong, Trình Ngưỡng lại ngồi xuống cạnh cậu, rất tự nhiên khoác tay lên vai Tiêu Miên, khuôn mặt lại định ghé tới.
Lo cặp đôi kia vẫn chưa đi xa, Tiêu Miên vội lấy tay che miệng anh lại.
“Đợi chút.”
Trình Ngưỡng cũng không phản kháng, chỉ nhìn cậu chăm chú, rồi khẽ hôn lên lòng bàn tay cậu.
Tiêu Miên lập tức rụt tay về như bị điện giật.
Lòng bàn tay tê dại đến mức nói cũng lắp bắp.
“A... anh... sao anh sến thế?”
Trình Ngưỡng dường như rất hài lòng với phản ứng của cậu.
“Sến lắm à?”
“Có một chút.”
Trình Ngưỡng vẫn giữ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, nhưng lại dùng giọng điệu có phần ngượng ngùng nói:
“Xin lỗi.”
Tiêu Miên khẽ hừ một tiếng.
Hai người quấn quýt chia nhau ăn hết miếng bánh còn lại.
Thu dọn rác xong, họ lại tìm một gốc cây lớn để trao nhau nụ hôn cuối cùng của ngày hôm ấy.
...
Đến khi về ký túc xá, nằm xuống giường, Tiêu Miên mới chợt nhận ra hôm nay mới chỉ là ngày đầu tiên hai người chính thức yêu nhau.
Vậy mà môi cậu đã hôn đến sưng lên rồi.
Nghĩ lại cảm giác khi hôn Trình Ngưỡng, mặt cậu lại nóng bừng.
Thì ra...
Yêu đương là cảm giác như thế này.
Bảo sao trước đây Chu Dữ Phi cứ ôm điện thoại cười ngốc mãi.
Mặc dù cuối cùng...
Thôi, dừng lại.
Nghĩ xa quá rồi.
Mình mới chỉ bắt đầu thôi mà.
Nhắc đến Chu Dữ Phi, Tiêu Miên mới nhớ ra phải vào nhóm báo tin một tiếng.
Tám chuyện đến tận khuya xong, cậu lại mở cuộc trò chuyện với Trình Ngưỡng ra đọc đi đọc lại.
Xem ra, cho dù trước đây Trình Ngưỡng có cứng nhắc như một khúc gỗ, thì sau khi yêu rồi cũng như được khai sáng vậy.
Những lời vòng vo thì anh không biết nói.
Nhưng những lời xuất phát từ tận đáy lòng thì lại nói rất tự nhiên.
Tiêu Miên cảm thấy có một sợi dây thần kinh trong đầu cứ hưng phấn mãi không thôi, khiến cậu hoàn toàn không buồn ngủ.
Thật ra lúc này cậu rất muốn gọi điện cho Trình Ngưỡng, rất muốn nghe giọng anh.
Nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn.
Dù sao ngày mai cũng không có tiết học.
Không ngủ được thì khỏi ngủ.
Tiêu Miên dứt khoát mở lại bộ phim hoạt hình mà mình yêu thích xem lần nữa.
Xem được một lúc thì ngủ quên lúc nào không hay.
...
Kết quả là trưa hôm sau, khi trở mình, cậu bị chiếc máy tính bảng chưa cất cẩn thận cấn đúng vào xương quai xanh mà tỉnh giấc.
Đau đến mức cậu phải nhăn mặt.
Điện thoại cũng vì chưa cắm sạc nên đã tắt nguồn từ lâu.
Tiêu Miên vừa xuýt xoa xoa chỗ bị đau, vừa cắm điện thoại vào sạc.
Đã một giờ chiều rồi.
Chắc Trình Ngưỡng lại nhắn cho mình khá nhiều tin đây.
Tuy đã chuẩn bị tinh thần, nhưng số tin nhắn vẫn nhiều hơn cậu tưởng.
Còn chưa kịp mở khung chat, Tiêu Miên đã nhìn thấy dòng cuối cùng Trình Ngưỡng gửi:
"Anh gặp bạn cùng phòng của em rồi."
Tiêu Miên mở cuộc trò chuyện, kéo lên đọc vài dòng, chợt nhận ra điều gì đó.
Cậu bật dậy, vén rèm giường nhìn xuống dưới.
Quả nhiên.
Trình Ngưỡng đang ngồi ngay dưới giường cậu.
Có lẽ biết cậu đã tỉnh, anh đang ngẩng đầu nhìn lên.
“Dậy rồi à?”
“Bạn cùng phòng em cho anh vào đấy à?”
“Ừ.” Trình Ngưỡng đáp. “Anh nói có việc cần tìm em, họ liền bảo anh lên.”
Buổi sáng Trình Ngưỡng vừa từ phòng thí nghiệm trở về.
Thấy Tiêu Miên vẫn chưa trả lời tin nhắn, anh biết cậu còn chưa dậy.
Đáng lẽ anh phải ngủ trưa.
Nhưng nằm trên giường mãi cũng không ngủ được.
Sau khi gửi thêm vài tin nhắn, anh định đến dưới ký túc xá đợi Tiêu Miên.
Như vậy, chỉ cần Tiêu Miên đọc được tin nhắn, chắc chắn sẽ xuống tìm anh ngay.
Giống như hôm anh đến tìm Tiêu Miên ở nhà.
Khi ấy Tiêu Miên còn mang nguyên dép lê chạy xuống, vội đến mức quên luôn cả chìa khóa.
Nếu ký túc xá của Tiêu Miên không có ai, biết đâu cậu còn để anh lên thẳng phòng.
Không ngờ đúng lúc ấy anh lại gặp bạn cùng phòng của Tiêu Miên chuẩn bị ra ngoài.
Người kia rất nhiệt tình.
Nghe nói anh có việc tìm Tiêu Miên liền trực tiếp đưa anh lên.
Tiêu Miên vẫn còn ngơ ngác.
Qua một lúc mới hỏi:
“Hôm qua anh chẳng bảo hôm nay phải vào phòng thí nghiệm sao?”
“Ừ, sáng nay anh đi rồi.”
Tiêu Miên đưa tay xoa mặt.
“À... vậy à.”
Nhìn dáng vẻ còn ngái ngủ, mơ màng của cậu, Trình Ngưỡng chỉ thấy trong lòng ngứa ngáy khó tả.
Anh khẽ hỏi:
“Em đói chưa?”
Tiêu Miên chớp chớp mắt.
“Hơi đói.”
“Vậy lát nữa mình đi ăn trước nhé?”
“Được.”
Tiêu Miên ngồi thêm một lúc rồi mới chậm chạp leo xuống giường.
Thanh sắt của giường tầng lạnh buốt.
Vừa đặt chân trần lên, cậu đã khẽ rùng mình.
“Lạnh lắm à?”
Trình Ngưỡng hỏi.
Tiêu Miên quay đầu nhìn anh.
“Có một chút.”
Đột nhiên Trình Ngưỡng đứng dậy.
Anh úp mu bàn tay lên thanh sắt mà Tiêu Miên chuẩn bị đặt chân xuống.
“Em giẫm lên tay anh đi.”
“...”
Tiêu Miên im lặng.
Cậu quay sang nhìn Trình Ngưỡng.
Thấy anh thật sự nghiêm túc, cậu mới nói:
“Không cần đâu. Em leo lên leo xuống cái giường này không biết bao nhiêu lần rồi.”
Lúc ấy Trình Ngưỡng mới rút tay về.
Tiêu Miên vừa xỏ dép xong, quay người lại thì đã thấy Trình Ngưỡng đứng ngay trước mặt.
Trên trán anh gần như viết hẳn ba chữ:
"Muốn hôn em."
Tiêu Miên vội che miệng.
“Em còn chưa đánh răng.”
“Không sao.”
“Có sao.”
Trình Ngưỡng cũng không cố chấp nữa, chỉ gật đầu.
“Vậy em đi rửa mặt đánh răng trước.”
Tiêu Miên đứng trước bồn rửa mặt đánh răng.
Trình Ngưỡng thì đứng cạnh nhìn chằm chằm.
Bị anh nhìn đến ngượng, Tiêu Miên chỉ còn cách quay lưng lại mới đánh răng nổi.
Rửa mặt xong, trên mặt vẫn còn ướt.
Tiêu Miên tiện tay lau sơ rồi đi đến bàn lấy khăn lau mặt như mọi khi.
Đúng lúc ấy, Trình Ngưỡng bỗng đưa tay khẽ vuốt lên lông mày cậu.
Tiêu Miên nhìn vào mắt anh.
“Đợi thêm chút nữa.”
Nói rồi cậu lau khô mặt, nhanh chóng thoa xong các sản phẩm dưỡng da.
Làm xong hết mới quay người đối diện Trình Ngưỡng.
“Được rồi.”
Nhưng Trình Ngưỡng không hôn ngay.
Ngược lại, anh nhìn cậu rồi bật cười.
Nụ cười ấy chẳng hề có ý trêu chọc.
Nhưng Tiêu Miên vẫn thấy hơi bực, không nhịn được giơ tay đánh nhẹ vào cánh tay anh.
“Anh cười cái gì? Rõ ràng người sốt ruột hơn là anh mà.”
“Anh không cười chuyện đó.”
Trình Ngưỡng vội giải thích.
“Là vì... em như vậy đáng yêu quá.”
Tiêu Miên tiến bộ rất nhanh. Cậu không còn vì một câu nói vu vơ của Trình Ngưỡng mà tim đập rộn ràng nữa, chỉ quay mặt đi, hừ nhẹ:
“Anh không hôn thì thôi.”
Trình Ngưỡng lập tức áp sát lại.
“Xin lỗi.”
Tiêu Miên lúc này mới miễn cưỡng quay đầu lại, để anh hôn mình.
Vừa mới đánh răng xong nên trong khoang miệng Tiêu Miên vẫn còn vương mùi bạc hà. Hương vị ấy hòa quyện với sự mềm mại và ngọt ngào vốn có của cậu, khiến Trình Ngưỡng dần dần lại mất khống chế.
Đầu lưỡi Tiêu Miên bị anh m*t đến tê rần, hơi đau, cậu không nhịn được bèn đưa tay đẩy nhẹ lên ngực Trình Ngưỡng.
Trình Ngưỡng dừng lại, đôi mắt hơi ửng đỏ nhìn cậu.
“Sao thế?”
Suýt nữa Tiêu Miên đã tin cái vẻ mặt vô tội chẳng biết gì của anh. Cậu hơi thè đầu lưỡi ra cho anh nhìn, giọng lí nhí vì đầu lưỡi còn tê:
“Anh hôn mạnh như vậy làm gì? Hơi đau rồi.”
Cậu thật sự không hiểu Trình Ngưỡng bị làm sao. Ban đầu mỗi lần hôn đều rất bình thường, nhưng hôn một lúc là anh lại càng lúc càng dùng sức.
Ánh mắt Trình Ngưỡng rơi xuống đầu lưỡi đỏ hồng, ướt át của cậu. Dường như tai anh đột nhiên chẳng còn nghe thấy gì nữa, theo bản năng cúi xuống, dùng đầu lưỡi hơi ráp mạnh mẽ l**m dọc từ đầu lưỡi Tiêu Miên xuống cả cằm cậu.
Lần này Tiêu Miên thật sự bị dọa.
Theo phản xạ cậu lùi lại một bước, đưa tay che cằm, mở to mắt nhìn Trình Ngưỡng.
“Anh...”
Trình Ngưỡng lập tức bước theo một bước.
“Xin lỗi.”
“...”
Tiêu Miên cuối cùng cũng nhận ra.
Đối với người này, xin lỗi còn dễ hơn uống nước.
“Anh có biết mình đang xin lỗi vì chuyện gì không?”
Trình Ngưỡng trả lời rất đúng trọng tâm:
“Anh hôn mạnh quá.”
“...”
Tiêu Miên đưa tay lau cằm.
“...Lần sau đừng có đột nhiên l**m em như thế nữa. Em vừa bôi đồ dưỡng da xong đấy.”
Rồi c** nh* giọng bổ sung:
“Anh sẽ bị trúng độc mất.”
Trình Ngưỡng bật cười, bước tới ôm lấy cậu.
“Không trúng độc đâu.”
Tiêu Miên hơi ngửa người ra sau.
“Thế cũng đừng hôn kiểu đó nữa.”
“Vậy phải hôn thế nào?”
Tiêu Miên tiến lên, khẽ chạm môi mình lên môi anh một cái.
“Thế này là được rồi. Em đói rồi, mình đi ăn thôi.”
Trình Ngưỡng đáp một tiếng “Được”, nhưng vẫn không chịu bỏ qua. Anh cúi xuống hôn nốt ruồi nhỏ trên má Tiêu Miên, rồi lại khẽ chạm lên môi cậu một lần nữa, sau đó mới hỏi:
“Em không thay quần áo à?”
“...Vậy anh đợi thêm chút nữa.”
“Lần này anh không ra ngoài, được không?”
“...Được.” Tiêu Miên cố ý ngừng một chút rồi mới nói tiếp: “Em vào nhà vệ sinh thay.”
Trình Ngưỡng lại hôn nhẹ lên trán cậu.
“Vậy anh ra ngoài đợi em.”
“Được.”