Anh họ của Trình Ngưỡng vẫn chưa trả lời tin nhắn, chắc là còn đang ngủ, nên Trình Ngưỡng bảo không cần đợi nữa. Chu Dữ Phi cũng không đến, vì vậy bữa cơm cuối cùng chỉ còn lại Tiêu Miên và Trình Ngưỡng.
Thế là bữa ăn ấy bỗng mang một ý nghĩa khác hẳn — đây là bữa cơm đầu tiên của hai người sau khi chính thức hẹn hò.
Tiêu Miên cũng không biết nên ăn gì, bèn hỏi Trình Ngưỡng muốn ăn món nào.
“Cứ đi ăn món em thích nhất là được.” Trình Ngưỡng đáp.
Tiêu Miên thích rất nhiều món, nhưng bảo món thích nhất thì cậu lại không nghĩ ra được, đành gọi xe đến khu phố mà bình thường mình hay ghé ăn.
Lên xe, Tiêu Miên nói với Trình Ngưỡng: “Tôi với bạn bè hay ăn ở đó lắm, có mấy quán là tụi tôi thường xuyên ghé. Đến nơi anh chọn một quán nhé.”
Trình Ngưỡng gật đầu, rồi rất tự nhiên nắm lấy tay Tiêu Miên.
Tiêu Miên mím môi, có chút ngượng ngùng. Cậu vẫn chưa hoàn toàn quen với mối quan hệ mới của hai người.
Trình Ngưỡng thì lại vô cùng tự nhiên, thậm chí còn bóp nhẹ lòng bàn tay cậu, khẽ nói:
“Mềm thật.”
“...”
Tiêu Miên cũng không biết có phải do mình nghĩ nhiều hay không, nhưng cậu luôn cảm thấy hai chữ ấy nghe cứ như đang tán tỉnh.
Cậu quên mất chưa nhắc Trình Ngưỡng, không chỉ hành động mà cả lời nói cũng phải chú ý một chút.
Tiêu Miên liếc nhìn tài xế đang chăm chú lái xe phía trước, rồi khẽ lắc lắc bàn tay đang được nắm.
Trình Ngưỡng không biết có hiểu ý cậu hay không, chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Không hiểu sao Tiêu Miên cũng bật cười theo, lại lắc nhẹ tay anh thêm lần nữa.
“Cười gì thế?”
Ý cười trong mắt Trình Ngưỡng càng rõ hơn.
“Vui lắm.”
Đôi mắt Tiêu Miên cũng cong lên vì cười.
Cứ như vậy, hai người ngồi trong xe cười ngây ngô suốt cả quãng đường.
Chẳng mấy chốc đã đến nơi. Trình Ngưỡng còn đang lấy vali từ cốp xe xuống thì Tiêu Miên đã không nhịn được mà giới thiệu:
“Hồi tôi học tiểu học đã hay đến đây rồi. Lúc đó nơi này chưa như bây giờ đâu, toàn là những cửa hàng nhỏ xíu.”
Trình Ngưỡng kéo vali đi đến bên cạnh cậu, đứng sát lại.
“Hồi tiểu học à?”
“Ừ. Khi đó em còn dành dụm tiền tiêu vặt, cuối tuần lại rủ bạn đến đây mua đồ ăn.” Tiêu Miên chỉ về phía một quán xiên que chiên có tấm biển đầy màu sắc bên trong. “Quán đó ban đầu chỉ là một xe đẩy nhỏ thôi. Dầu ớt do ông chủ tự làm thơm cực kỳ. Bây giờ ăn lại thì thấy không còn đúng hương vị ngày trước nữa.”
Trình Ngưỡng nhìn theo hướng cậu chỉ.
“Anh hơi muốn thử.”
Tiêu Miên quay sang nhìn anh.
“Cay lắm đấy, chắc anh ăn không nổi đâu.”
Bình thường Trình Ngưỡng rất ít khi có ý kiến, nhưng lần này lại nói:
“Không sao. Chắc cũng có loại ít cay hơn. Anh muốn nếm thử.”
Hai người bèn đi thẳng đến quán xiên chiên.
Ban đầu Tiêu Miên chỉ định lấy một ít ăn lót dạ, để còn dành bụng ăn bữa chính, nhưng lấy một lúc lại không dừng được, đến mức khay sắt đựng xiên đầy kín.
Trình Ngưỡng chỉ nói:
“Không sao, ăn hết được.”
Hầu như món nào Tiêu Miên cũng lấy hai xiên, rồi chia ra quét hai loại sốt: một phần cay vừa, một phần không cay.
Vì còn mang theo vali nên hai người quyết định ăn ngay trong quán.
Đang ăn ngon lành thì Trình Ngưỡng đột nhiên muốn ăn phần của Tiêu Miên.
Tiêu Miên vẫn nhớ lần trước Trình Ngưỡng bị chén nước chấm cay làm đỏ bừng cả mặt, bèn nhắc:
“Cái này cay lắm đó.”
Trình Ngưỡng gật đầu.
“Được.”
Nói rồi còn đẩy đĩa của mình sang phía Tiêu Miên.
“Em ăn phần của anh đi.”
Tiêu Miên xua tay từ chối. Cậu chẳng mấy hứng thú với đĩa xiên màu sắc nhạt nhẽo của Trình Ngưỡng.
Khả năng ăn cay của Trình Ngưỡng quả thật có tiến bộ một chút, nhưng cũng chỉ là... một chút xíu.
Mới ăn chưa hết một xiên cá viên mà anh đã há miệng hít hà vì cay, sau đó dùng ánh mắt vô tội nhìn Tiêu Miên.
Tiêu Miên vừa bất lực vừa buồn cười.
Cuối cùng hai người đành xách túi xiên đã đóng gói sang quán trà sữa mua đồ uống.
Sau khi gọi xong phần của mình, Tiêu Miên hỏi Trình Ngưỡng muốn uống gì.
Trình Ngưỡng ngập ngừng một chút rồi hỏi:
“Em uống lạnh à?”
Tiêu Miên chớp chớp mắt, vẻ mặt như thể chuyện đó quá đỗi hiển nhiên, cười đáp một tiếng:
“Ừ.”
Trình Ngưỡng liền gọi một ly giống hệt cậu.
Uống xong, Tiêu Miên cũng đã gần no nên hai người không đi ăn bữa chính nữa, mà tiếp tục ghé thêm vài quán ăn vặt.
Đến cuối cùng, nhìn Trình Ngưỡng với đôi môi bị cay đến đỏ hồng, hai tay xách đầy túi ni lông, Tiêu Miên càng nhìn càng thấy anh đáng yêu.
Đáng yêu vì rõ ràng không ăn được cay mà vẫn nhất quyết phải ăn.
Đáng yêu vì chỉ cần cậu nói mình từng ăn qua thứ gì, anh cũng nhất định muốn thử.
Đáng yêu vì chuyện gì cũng muốn giống hệt cậu.
Đáng yêu vì nghiêm túc lắng nghe từng câu chuyện vụn vặt về quá khứ của cậu.
Tiêu Miên cảm thấy mình hết cứu nổi rồi.
Mãi đến khi anh họ của Trình Ngưỡng gọi điện tới, chuyến hẹn hò của hai người mới kết thúc.
Tiêu Miên vẫn không quên hỏi:
“Có cần mua ít đồ ăn mang cho anh họ anh không?”
Trình Ngưỡng lắc đầu.
“Không cần.”
Vừa nói anh vừa nhắn tin cho Lý Khác, bảo anh ấy tự đi ăn trước, lát nữa bọn họ sẽ đến tìm.
“Được, vậy bọn mình đến đâu gặp anh anh? Em gọi Dữ Phi đến đó luôn.” Tiêu Miên hỏi.
“Không cần. Mình đi gặp anh anh trước, rồi mới qua đón bạn em.”
Tiêu Miên vẫn hơi ngại.
“Làm vậy có làm phiền anh anh quá không?”
“Không phiền.”
Tiêu Miên nghĩ một lúc rồi thấy cũng đúng. Dù sao Dữ Phi còn kéo theo vali, đi lại cũng bất tiện.
“Vậy được. Sau khi quay về, em với bạn em sẽ mời anh và anh họ anh một bữa.”
“Bạn em?”
“Em với bạn em ấy, Chu Dữ Phi. Lần trước bọn mình từng ăn cơm cùng rồi đó.”
Trình Ngưỡng khựng lại một chút.
“Hai người hình như lúc nào cũng rất thân.”
“Ừ, quen nhau từ hồi cấp hai.” Tiêu Miên cười. “Còn hai cô bạn nữa, nhưng họ đều đi nơi khác rồi. Lần sau em sẽ giới thiệu mọi người với anh.”
Trình Ngưỡng gật đầu.
“Được.”
Nhưng trong lòng anh lại nghĩ: từ cấp hai... nếu tính từ lớp Bảy thì cũng gần tám năm rồi.
Hôm nay nghe Tiêu Miên kể rất nhiều chuyện xảy ra ở thành phố nơi cậu lớn lên, từng câu từng chuyện đều sống động đến mức khiến anh có chút ngưỡng mộ.
Đó là một tuổi thơ hoàn toàn khác với anh.
Rồi anh lại nghĩ, nếu mình cũng sinh ra ở thành phố này, quen Tiêu Miên còn sớm hơn cả những người bạn kia, từ tiểu học, thậm chí từ mẫu giáo...
Thì sẽ như thế nào?
Có lẽ tất cả những điều Tiêu Miên vừa kể đều sẽ có anh ở bên cùng trải qua.
Chắc hẳn cảm giác ấy sẽ rất tuyệt.
“Đi thôi. Có muốn tìm chỗ nào rửa tay không? Tay dính dầu hết rồi.” Tiêu Miên nói.
“Được.”
Hai người tìm một trung tâm thương mại gần đó, rửa ráy chỉnh tề xong lại xuống siêu thị dưới tầng hầm mua ít đồ ăn và nước uống để lát lên đường dùng.
Sau đó mới đến chỗ hẹn với anh họ của Trình Ngưỡng.
Lý Khác hôm qua mãi đến sáng mới ngủ. Anh chỉ ngủ chưa đầy bốn tiếng thì đã bị Trình Ngưỡng gọi dậy, nói muốn anh đi cùng đến một nơi.
Ban đầu anh còn tưởng là có chuyện gì quan trọng.
Đến tận lúc xe chuẩn bị lên cao tốc, Trình Ngưỡng mới nói thật là đi gặp người mình thích.
Dù Trình Ngưỡng không nói thẳng đó là người yêu, nhưng theo cách hiểu của Lý Khác, câu “đang tìm hiểu với mục đích tiến tới yêu đương” cũng chẳng khác gì người yêu cả.
Trình Ngưỡng từng lái xe rồi, nhưng đây là lần đầu tiên chạy trên cao tốc.
Lý Khác vốn còn hơi lo, cứ luôn để mắt quan sát.
Thế nhưng cuối cùng vẫn không chống nổi cơn buồn ngủ, chợp mắt một lúc.
Đến khi mở mắt ra thì đã đến nơi.
Trước đó, từ xa anh chỉ nhìn thấy cậu trai mà em họ mình thích, người gầy gầy cao cao, nhưng chưa nhìn rõ mặt.
Đến lúc hai người bước tới tìm anh, anh mới nhìn kỹ được.
Đó là một gương mặt sạch sẽ, thanh tú, đứng cạnh Trình Ngưỡng mà chẳng ai lấn át được ai.
“Chào anh họ.”
Tiêu Miên hơi căng thẳng chào Lý Khác.
Mới chính thức yêu nhau ngày đầu tiên mà cậu đã... gặp người nhà rồi.
“Chào em.”
Lý Khác mỉm cười.
“Không cần căng thẳng như vậy.”
Tiêu Miên cười đáp:
“Vâng.”
Không khí trên đường đi khá tốt.
Anh họ của Trình Ngưỡng là người hoạt ngôn, hỏi Tiêu Miên vài chuyện ở trường học, rồi dần dần chuyển chủ đề sang Trình Ngưỡng.
Còn Trình Ngưỡng thì có vẻ không muốn nói nhiều.
Thấy vậy, Tiêu Miên hơi lo.
Cậu không hiểu lắm cách hai anh em bình thường ở cạnh nhau ra sao, nhưng nghĩ chắc chắn quan hệ sẽ không tệ.
Chủ yếu là vì lúc nãy Trình Ngưỡng muốn ngồi ghế sau cùng cậu nhưng lại bị cậu từ chối.
Mà anh họ Trình Ngưỡng chắc chắn đã nghe thấy cuộc đối thoại ấy.
May mà chẳng bao lâu sau đã đón được Chu Dữ Phi.
Chu Dữ Phi cũng là người hướng ngoại, nói chuyện rất hợp với Lý Khác.
Tiêu Miên chỉ cần thỉnh thoảng xen vào vài câu cho cuộc trò chuyện thêm tự nhiên.
Còn Trình Ngưỡng thì phần lớn thời gian đều im lặng, chỉ khi có người hỏi mới lên tiếng.
Chiếc xe chạy liên tục hơn hai tiếng, không dừng giữa đường lần nào, rồi thẳng tới căn hộ của Chu Dữ Phi.
Ban đầu Chu Dữ Phi còn đề nghị mọi người cùng đi ăn một bữa.
Nhưng ngoài cậu ấy ra thì ba người còn lại vừa ăn chưa lâu, nên cuối cùng đành hẹn dịp khác.
Sau khi Chu Dữ Phi xuống xe, bầu không khí trong xe bỗng trở nên hơi gượng gạo.
Tiêu Miên trò chuyện với Lý Khác thêm vài câu, rồi cả xe lại rơi vào im lặng.
May mà ký túc xá của Tiêu Miên ở rất gần.
Chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Xuống xe, Tiêu Miên cảm ơn Lý Khác.
Trình Ngưỡng lấy vali từ phía sau xuống, đứng cạnh Tiêu Miên rồi cũng nói:
“Cảm ơn anh.”
“Ừ, không có gì. Hai đứa nhớ chú ý an toàn nhé, anh đi trước đây.”
“Vâng, hẹn gặp lại anh!”
Đợi chiếc xe đi xa, Tiêu Miên mới quay sang nhìn Trình Ngưỡng, nhỏ giọng hỏi:
“Anh giận rồi à?”
Trình Ngưỡng bị câu hỏi của cậu làm cho sững người, ngược lại còn hỏi:
“Không có. Sao em lại nghĩ vậy?”
“Trên xe anh cứ im lặng suốt, em còn tưởng anh giận vì em không cho anh ngồi ghế sau cùng em.” Tiêu Miên giải thích.
“Không có.” Trình Ngưỡng rất muốn đưa tay lên xoa mặt Tiêu Miên, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại. “Bình thường anh vốn đã ít nói rồi, anh họ anh biết mà.”
“Ra là vậy.” Tiêu Miên thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: “Ở nhà anh cũng như thế à?”
“Ừ.”
“Được rồi.” Tiêu Miên cười. “Vậy thì khi ở cạnh em, chẳng phải anh đã nói nhiều hơn bình thường lắm rồi sao?”
Khóe môi Trình Ngưỡng cũng khẽ cong lên.
“Hình như đúng là vậy.”
Tiêu Miên như cố ý lộ ra vẻ đắc ý, khiến trong mắt Trình Ngưỡng, cả người cậu như đang phát sáng.
Muốn hôn em quá.
Ý nghĩ ấy vừa nảy lên đã khiến tim Trình Ngưỡng bất giác thắt lại.
“Một lát nữa mình đi xem phim nhé?” Trình Ngưỡng hỏi.
Tiêu Miên khựng lại.
“Tối nay luôn à?”
“Ừ. Vốn dĩ đã hẹn là tối nay rồi.”
“Được thôi. Để em mang đồ lên ký túc xá trước, tiện thay luôn bộ quần áo khác.” Lúc ngồi trên xe Tiêu Miên mới phát hiện áo mình dính mấy vết dầu, cũng chẳng biết bị dính từ lúc nào.
“Bạn cùng phòng em về trường chưa?” Trình Ngưỡng hỏi.
“Có hai người về từ trưa nay rồi.”
Trình Ngưỡng không tỏ ra quá thất vọng, chỉ gật đầu.
“Vậy anh đợi em dưới ký túc xá.”
“Được.”