Có lẽ phản ứng của Trình Ngưỡng vượt ngoài dự đoán, nên sau khi làm xong chuyện đó, Tiêu Miên lại bình tĩnh hơn mình tưởng, thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc anh.
“Ý em là thiếu cái này.”
Tiêu Miên cười nói, rồi lại vô thức mím môi, như đang hồi tưởng dư vị của nụ hôn vừa rồi. Một lát sau cậu mới nói tiếp:
“Còn nữa, anh tuyệt đối đừng bày mấy màn tỏ tình có nghi thức gì nhé, nhất là trước mặt nhiều người. Em sợ mấy chuyện đó lắm, ngại chết đi được.”
Hơi thở Trình Ngưỡng có phần gấp gáp, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm Tiêu Miên. Trên gương mặt anh lần đầu tiên xuất hiện một biểu cảm... ngơ ngác.
Tiêu Miên chớp mắt.
“Không nói thì thôi.”
Trong lòng cậu lại thầm nghĩ, may mà mình chủ động. Nếu đợi Trình Ngưỡng chủ động, chẳng biết đến bao giờ mới hôn được.
Qua một lúc lâu, Trình Ngưỡng mới hoàn hồn, khẽ hỏi:
“Vậy... bây giờ chúng ta được tính là ở bên nhau rồi chứ?”
Tiêu Miên giả vờ suy nghĩ.
“Chắc là... được.”
Yết hầu Trình Ngưỡng khẽ chuyển động. Anh bỗng bước lại gần, gần đến mức gần như áp sát Tiêu Miên.
“Vậy... bọn mình có thể... hôn thêm một lần nữa không?”
Tiêu Miên cau mày, giả bộ khó xử.
“Em còn tưởng anh không thích cơ.”
“Thích.”
Trình Ngưỡng lập tức đáp.
“Rất thích.”
“Thế sao lúc nãy anh phản ứng như vậy?”
Tay Trình Ngưỡng lặng lẽ đặt lên vai cậu.
“Anh chưa kịp phản ứng. Anh không ngờ em sẽ hôn anh.”
“Cũng tại anh chẳng bao giờ chủ động.”
Tiêu Miên nhỏ giọng trách.
Trình Ngưỡng khựng lại rồi giải thích:
“Anh cứ nghĩ chưa chính thức hẹn hò thì không nên làm những chuyện như vậy.”
“Ừm... anh nói thế cũng không sai.”
Ánh mắt Trình Ngưỡng thẳng thắn lướt qua đôi môi Tiêu Miên.
“Vậy bây giờ... anh có thể hôn em không?”
Tiêu Miên giữ vẻ rụt rè đúng ba giây, rồi khẽ gật đầu, nhắm mắt lại.
Trình Ngưỡng dịu dàng áp môi lên môi cậu.
Lúc nãy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến lúc này anh mới thật sự cảm nhận được đôi môi Tiêu Miên mềm mại đến nhường nào, mềm như chỉ cần mạnh thêm một chút là sẽ tan chảy.
Nụ hôn dần sâu hơn. Khi Tiêu Miên vô thức muốn lùi lại, Trình Ngưỡng liền vòng tay ôm lấy vai cậu, không để cậu lùi thêm chút nào.
“Ưm...”
Cuối cùng Tiêu Miên cũng khẽ phát ra tiếng phản kháng.
Lý trí của Trình Ngưỡng trở lại, anh lùi ra một chút, đôi mắt hơi ửng đỏ nhìn cậu.
“Anh... nhẹ thôi...”
Bất cứ âm thanh nào Tiêu Miên phát ra lúc này dường như đều mang một ý vị khác trong tai Trình Ngưỡng. Anh chỉ khẽ đáp một tiếng:
“Ừ.”
Rồi lại cúi xuống hôn cậu.
Lần này động tác của anh dịu dàng hơn, chậm rãi mơn man trên môi Tiêu Miên, nhưng chẳng bao lâu sau vẫn không nhịn được mà tăng thêm lực.
Tiêu Miên chỉ cảm thấy cả đầu mình nóng bừng. Bàn tay Trình Ngưỡng từ từ vuốt dọc sống lưng cậu, rất nhanh đã ôm lấy eo, kéo cậu sát hơn vào lòng.
Cảm nhận được cơ thể trong vòng tay có chút căng cứng, Trình Ngưỡng như muốn trấn an, khẽ cọ lên môi dưới của Tiêu Miên.
Ngay sau đó, anh dè dặt thử tiến thêm một bước trong nụ hôn.
Cảm giác thân mật hoàn toàn mới lạ ấy khiến Tiêu Miên gần như theo bản năng đẩy Trình Ngưỡng ra.
Nhưng cũng không đẩy được xa.
Khoảng cách giữa hai người vẫn gần đến mức chỉ cần tiến thêm một chút là chóp mũi sẽ chạm vào nhau.
“Sao vậy?”
Tiêu Miên thật ra hiểu hết mọi chuyện.
Nhưng khi chính mình trải nghiệm lần đầu, cậu vẫn không thể bình tĩnh đón nhận.
Giọng cậu hơi run.
“L... lần đầu... đã hôn kiểu này sao?”
Trình Ngưỡng khựng lại, rồi rất dứt khoát gật đầu.
“Ừ. Được không?”
“...”
Tiêu Miên không biết phải diễn tả tâm trạng mình lúc này thế nào.
Đến bây giờ cậu mới chợt nhận ra, Trình Ngưỡng có lẽ hoàn toàn không giống những gì mình từng nghĩ. Đồng thời cậu cũng bắt đầu ý thức được rằng tình cảnh hiện tại của mình... hình như hơi nguy hiểm.
Trình Ngưỡng đứng quá gần.
Dù cả hai đều mặc áo dày mùa đông, cậu vẫn như cảm nhận được hơi ấm từ người đối diện.
Ánh mắt anh cũng quá thẳng thắn.
Đó là ánh mắt muốn được gần hơn, muốn giữ lấy cậu.
Trong lòng Tiêu Miên vừa căng thẳng vừa bối rối. Cậu dè dặt nhìn thẳng vào mắt Trình Ngưỡng, nhưng trong đôi đồng tử đen sâu ấy chỉ nhìn thấy bóng dáng mờ nhạt của chính mình.
Giống như...
Vào lúc này, trong mắt, trong tim người trước mặt chỉ có duy nhất cậu.
“...Được thôi.”
Tiêu Miên nghe thấy chính mình khẽ nói.
Ngay sau đó, Trình Ngưỡng lại cúi xuống hôn cậu.
Lúc đầu Tiêu Miên vô thức mím chặt môi. Trình Ngưỡng cũng không vội vàng, chỉ kiên nhẫn chờ đợi và dịu dàng dẫn dắt, cho đến khi Tiêu Miên dần có chút đáp lại.
Lúc ấy, Trình Ngưỡng mới khẽ nâng cằm cậu, dịu dàng dẫn cậu mở môi.
Khoảnh khắc khoảng cách giữa hai người được rút ngắn hơn nữa, Trình Ngưỡng không kìm được phát ra một tiếng thở khẽ đầy thỏa mãn, khiến Tiêu Miên bất giác run lên. Anh lập tức đưa tay đỡ lấy eo cậu, như muốn giúp cậu đứng vững hơn.
Cả hai đều chưa có kinh nghiệm.
Thế nhưng Trình Ngưỡng lại rất kiên nhẫn và nghiêm túc, từng chút một dò dẫm, cẩn thận cảm nhận phản ứng của Tiêu Miên.
Còn Tiêu Miên thì tiếp nhận có phần khó khăn. Sự thân mật chưa từng trải qua khiến cậu vẫn chưa hoàn toàn thích ứng. Động tác của Trình Ngưỡng nhìn chung vẫn rất dịu dàng, nhưng đôi lúc vẫn vô tình để lộ chút vụng về và mất kiểm soát.
Dẫu vậy, chân Tiêu Miên vẫn mềm nhũn.
Cả người gần như dựa hẳn vào Trình Ngưỡng.
Cảm giác được người mình thích hoàn toàn tin tưởng và tựa vào khiến lòng Trình Ngưỡng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có, còn lý trí cũng bắt đầu dao động.
Mềm mại.
Ngọt ngào.
Ấm áp.
Khiến người ta chỉ muốn ôm chặt lấy.
Nụ hôn dần kéo dài hơn.
Tiêu Miên bắt đầu cảm thấy hơi thiếu dưỡng khí, lại vì quá ngượng nên muốn lùi ra một chút, nhưng trong vòng tay Trình Ngưỡng gần như không còn sức để nhúc nhích.
Trình Ngưỡng dường như vẫn chưa nhận ra điều đó.
“Ưm...”
Trình Ngưỡng vẫn chẳng hề hay biết, thậm chí còn càng siết chặt hơn, ép Tiêu Miên ngả người ra sau.
Cuối cùng, Tiêu Miên chỉ còn cách đưa tay đẩy lên mặt Trình Ngưỡng, nụ hôn mới miễn cưỡng dừng lại.
Khi tách ra, tư thế của hai người có chút buồn cười, giống hệt cảnh nam chính đỡ nữ chính sắp ngã trong những bộ phim thần tượng ngày xưa. Chỉ khác là họ không có cảnh quay chậm, cũng chẳng có nhạc nền. Đôi môi vừa hôn xong đều đỏ đến quá mức, đặc biệt là môi Tiêu Miên.
Tiêu Miên khẽ giãy giụa, muốn đứng thẳng lại. Trình Ngưỡng liền đỡ cậu dậy, nhưng vẫn không hề để lại chút khoảng cách nào giữa hai người.
Tiêu Miên bỗng thấy ngượng ngùng một cách khó tả, chủ động lùi lại một bước, cuối cùng cũng tạo được một khoảng cách vừa đủ.
Tay Trình Ngưỡng vẫn đặt sau eo cậu, giọng nói hơi khàn:
“Sao vậy?”
Tiêu Miên ngẩng đầu nhìn anh. Trong mắt cậu vẫn còn đọng chút hơi nước chưa tan, long lanh như phủ một tầng sương mỏng, khiến cổ họng Trình Ngưỡng lại bất giác căng lên.
“...Làm gì có ai lần đầu hôn người ta như anh chứ.”
Tiêu Miên nhỏ giọng trách.
Yết hầu Trình Ngưỡng khẽ chuyển động, mang theo chút chột dạ mà xin lỗi:
“Xin lỗi, anh... vẫn chưa biết cách.”
Tiêu Miên mím môi. Nghĩ lại thì đúng là Trình Ngưỡng cũng chưa từng yêu ai, liền dễ dàng tha thứ cho anh.
“Được rồi.”
Trình Ngưỡng lại hiểu nhầm đây là tín hiệu đồng ý, thậm chí còn định cúi xuống hôn tiếp.
May mà Tiêu Miên cảnh giác, lập tức giơ tay chặn lại, trợn tròn mắt nhìn anh.
“Anh làm gì vậy?”
“...”
Trình Ngưỡng không trả lời, nhưng ánh mắt lại theo bản năng rơi xuống đôi môi của Tiêu Miên.
Tiêu Miên thuận thế đẩy tay anh ra.
“Không được, không được hôn nữa.”
“...”
Trên mặt Trình Ngưỡng hiện lên chút không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.
Tiêu Miên lại lùi thêm một bước.
“Em còn chưa thu dọn hành lý xong.”
Trình Ngưỡng gật đầu rất tự nhiên.
“Anh đi vệ sinh một lát.”
“Ừ.”
Sau khi Trình Ngưỡng ra ngoài, Tiêu Miên lập tức ngồi phịch xuống giường, đưa tay chạm lên đôi môi vẫn còn nóng ran của mình, hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra.
Thì ra hôn nhau là cảm giác như vậy sao?
k*ch th*ch thật...
Mà hình như... cũng rất dễ chịu.
Ngẩn người rất lâu, Tiêu Miên mới tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Đến khi vali đã được sắp xếp xong mà Trình Ngưỡng vẫn chưa quay lại, cậu mới bước ra ngoài xem thử.
Không ngờ Trình Ngưỡng đang đứng giữa phòng khách nhà cậu.
“Không phải anh đi vệ sinh sao?”
Tiêu Miên bước tới hỏi.
Trình Ngưỡng im lặng một lúc rồi mới đáp:
“Anh chỉ tìm chỗ để bình tĩnh lại thôi.”
Ban đầu Tiêu Miên còn chưa hiểu.
Đến khi chợt ý thức được điều gì đó, vẻ mặt cậu lập tức cứng đờ. Nhưng rồi lại nghĩ có lẽ mình hiểu lầm, liền cố ép sự kinh ngạc xuống, cười gượng:
“À... à... ra vậy.”
Biểu cảm của cậu quá dễ đoán.
Mà Trình Ngưỡng lại chẳng biết xấu hổ như cậu, nên thẳng thắn nói:
“Xin lỗi.”
Lời xin lỗi ấy chẳng khác nào xác nhận suy đoán của Tiêu Miên.
Tiêu Miên gần như bỏ chạy về phòng.
Một lúc sau, Trình Ngưỡng mới vào tìm cậu.
Thấy Tiêu Miên đã thay quần áo xong, anh hỏi:
“Thu dọn xong hết rồi sao?”
Tiêu Miên liếc anh một cái.
“Xong rồi.”
“Có muốn ra ngoài ăn chút gì trước không?”
Lúc này Tiêu Miên mới nhớ ra.
“Anh với anh họ... vẫn chưa ăn trưa đúng không?”
“Ừ.”
“Hay gọi cả anh ấy đi ăn rồi hẵng xuất phát?”
“Được, anh nhắn tin cho anh ấy.”
Trình Ngưỡng nói xong lại hỏi:
“Bạn em thì sao? Có hỏi luôn không?”
“Để em hỏi.”
Tiêu Miên lấy điện thoại nhắn tin cho Chu Dữ Phi.
Không biết từ lúc nào Trình Ngưỡng đã đi đến cạnh cậu, ngồi xuống ngay bên cạnh.
Tay Tiêu Miên run lên, gõ sai cả chữ.
Chu Dữ Phi trả lời rất nhanh:
Tớ vừa ăn xong ở nhà bà nội rồi.
“Bạn em ăn rồi.”
Tiêu Miên chăm chú nhìn màn hình, tiếp tục nhắn tin.
Giọng Trình Ngưỡng lại vang lên rất gần.
“Ừ.”
Tiêu Miên vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp Trình Ngưỡng đang cúi mắt nhìn mình.
Là lại muốn hôn nữa.
“Em... em có chuyện muốn nói với anh.”
Tiêu Miên kịp thời lên tiếng.
“Ừ.”
“Ở ngoài, hoặc khi có người khác ở đó, không được làm những hành động quá thân mật.”
Trình Ngưỡng đồng ý ngay:
“Được.”
Tiêu Miên vẫn chưa thật sự tin.
“Thật chứ?”
“Ừ, anh cũng không muốn làm mấy chuyện này ở bên ngoài.”
Tiêu Miên lúc này mới yên tâm.
“Vậy thì tốt.”
“Tiêu Miên.”
Trình Ngưỡng lại ghé sát mặt tới gần hơn một chút.
“Vậy bây giờ có thể hôn không?”
“……”
Tiêu Miên cúi gằm đầu.
“Chẳng phải anh vừa mới bình tĩnh lại sao?”
“Không sao.”
Tiêu Miên hít sâu một hơi.
“Vậy anh nhắm mắt lại đi, em hôn anh.”
Trình Ngưỡng lập tức ngoan ngoãn nhắm mắt.
Tiêu Miên liền nghiêng người tới, khẽ chạm lên môi anh một cái.
“……”
Trình Ngưỡng dường như còn chờ động tác tiếp theo. Đợi một lúc không thấy gì, anh mới mở mắt ra, nhìn Tiêu Miên bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
— Chỉ vậy thôi sao?
“...Được rồi, được rồi.”
Tiêu Miên vội vàng đứng dậy.
“Đi thôi, em đói rồi. Em còn chưa ăn trưa nữa.”
Thật ra... bữa sáng cậu cũng chưa ăn.
Trình Ngưỡng nhìn dáng vẻ luống cuống của cậu, khẽ bật cười, rồi cũng đứng dậy đi theo.