Lúc Tiêu Miên lao ra khỏi nhà, cậu vội đến mức vào thang máy rồi mới sực nhớ hình như mình chưa cầm chìa khóa.
Nhưng lúc này cậu chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó nữa.
Trình Ngưỡng thật sự đến tìm cậu sao?
Anh tự lái xe đến một mình ư?
Chẳng phải anh từng nói chưa bao giờ chạy cao tốc sao?
May mà anh đến nơi bình an.
Rõ ràng đang đứng trong thang máy, vậy mà Tiêu Miên thở gấp chẳng khác nào vừa chạy bộ. Lưng cậu nóng bừng từng cơn.
Thang máy đang đi xuống thì dừng lại một tầng, một cô trung niên dắt theo chú chó bước vào. Vừa thấy người vào xong, Tiêu Miên đã sốt ruột tiến lên nhấn nút đóng cửa, rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm những con số tầng đang chậm rãi giảm xuống.
Giữa vô vàn cảm xúc căng thẳng và mong chờ, trong lòng cậu lại nảy sinh một nỗi lo.
Cậu sợ lát nữa gặp Trình Ngưỡng, vì quá kích động mà không nhịn được sẽ lao tới ôm rồi hôn anh, làm anh hoảng sợ bỏ chạy.
Nhưng ngay khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, nỗi lo ấy cũng tan biến sạch sẽ.
Bởi cậu chợt nhớ ra...
Trình Ngưỡng cũng rất thích cậu.
Nếu không, sao anh lại lặn lội đường xa đến tìm cậu như thế?
Trên quãng đường chạy ra ngoài, trong đầu Tiêu Miên đã tưởng tượng đủ mọi cảnh tượng.
Nhưng đến giây phút thật sự nhìn thấy Trình Ngưỡng, tất cả những hình dung ấy đều lập tức tan biến.
Mọi tưởng tượng...
Đều không bằng khoảnh khắc được gặp anh thật sự.
“Tiêu Miên.”
Trình Ngưỡng đứng cách cậu chỉ khoảng mười bước chân, nhẹ nhàng gọi tên cậu.
Trên môi anh là nụ cười dịu dàng.
Tiêu Miên không chạy đến ôm lấy anh.
Cậu chỉ đứng yên tại chỗ, gương mặt tràn ngập ý cười cùng niềm yêu thích không hề che giấu, lặng lẽ nhìn Trình Ngưỡng.
Trình Ngưỡng cũng đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn Tiêu Miên. Bỗng nhiên, như thể không thể chịu đựng thêm điều gì nữa, anh nhắm mắt lại một thoáng, hít sâu một hơi rất khẽ rồi mở mắt ra. Ánh mắt anh khóa chặt lấy Tiêu Miên, từng bước đi thẳng về phía cậu.
Tiêu Miên không hề né tránh ánh nhìn ấy.
Tim cậu đập như trống dồn.
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần...
Càng lúc càng gần...
Thế rồi—
“Trình Ngưỡng!”
Ngay khi hai người chỉ còn cách nhau chưa đầy hai mét, bên đường bỗng vang lên tiếng gọi tên Trình Ngưỡng.
Tiêu Miên còn quay đầu nhìn nhanh hơn cả Trình Ngưỡng. Là người được gọi, vậy mà Trình Ngưỡng lại chậm mất nửa nhịp.
“Anh đến khách sạn trước đây!”
Tiêu Miên nhìn không rõ lắm. Đó là một người đàn ông đang ngồi trong xe. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, đối phương còn khẽ gật đầu chào cậu.
Trình Ngưỡng gật đầu đáp lại, ra hiệu với Lý Khác rằng mình biết rồi.
Tiêu Miên lúc này mới hoàn hồn.
“Anh không đến một mình à?”
“Ừ.”
Trình Ngưỡng vẫn nhìn chăm chú vào gương mặt cậu.
“Anh đi cùng anh họ.”
Tiêu Miên lập tức thấy hơi áy náy.
Phiền Trình Ngưỡng thì không nói, còn khiến cả anh họ anh ấy phải chạy một chuyến xa như vậy...
Khoan đã.
Tiêu Miên ngẩng đầu, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Anh... kể chuyện của hai đứa mình với anh họ rồi à?”
“Anh ấy biết hết chuyện của chúng ta.”
“Hả?”
“Thỉnh thoảng anh có hỏi anh ấy vài chuyện liên quan đến phương diện này.”
“Hả?!”
Trình Ngưỡng hoàn toàn không thấy có gì bất thường.
“Sao thế?”
Trên mặt Tiêu Miên hiện lên vẻ lo lắng.
“Anh nói với người nhà rồi... không sao thật chứ?”
“Không sao.”
Trình Ngưỡng bình thản đáp.
“Dù sao sau này họ cũng sẽ biết.”
Tiêu Miên cứ ngỡ vì Trình Ngưỡng thân với người anh họ này nên sớm muộn gì anh ấy cũng biết, nên cũng không nghĩ sâu thêm, chỉ hỏi với vẻ áy náy:
“Thế anh họ anh ở một mình không sao chứ? Hay mình đi ăn với anh ấy trước đã?”
“Anh ấy đi khách sạn ngủ bù rồi.”
“Ngủ bù?”
Tiêu Miên mở to mắt.
“Anh ấy thức trắng cả đêm.”
“Thức trắng mà vẫn lái xe?”
“Anh lái.”
Trình Ngưỡng đáp.
“Anh ấy ngồi ghế phụ.”
Tiêu Miên lúc này mới thở phào.
“Thế thì còn được.”
Nhưng Trình Ngưỡng lại không hài lòng vì cuộc gặp giữa hai người vừa bị cắt ngang.
Anh bỗng bước thêm hai bước về phía Tiêu Miên, khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn rất nhiều.
“Tiêu Miên, anh—”
“—Khoan... khoan đã!”
Lần này đến lượt Tiêu Miên ngắt lời.
“Đợi chút.”
Tiêu Miên đột nhiên cúi người né tránh gì đó, mắt đảo khắp nơi rồi lùi lại hai bước.
Trình Ngưỡng rất muốn đưa tay nâng mặt cậu lên, để cậu quay đầu nhìn mình.
Nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn.
“Sao vậy?”
“Có một cô quen.”
Tiêu Miên cẩn thận nhìn theo bóng người quen khuất hẳn mới thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất trong thời gian ngắn, cậu vẫn chưa có ý định công khai với gia đình.
“Đi rồi à?”
Trình Ngưỡng lại bước tới gần.
Tiêu Miên ngẩng đầu nhìn anh, ngẩn người một lúc mới chợt nhớ ra.
“Em... em quên mang chìa khóa rồi.”
Sự chú ý của Trình Ngưỡng lập tức bị chuyển hướng.
Anh cúi xuống nhìn đôi dép lê của Tiêu Miên.
“Vậy phải làm sao?”
“Chắc phải lên công ty tìm mẹ em lấy chìa khóa.”
“Được.”
Trình Ngưỡng nói ngay.
“Anh đi cùng em.”
“Được.”
Sau hai lần bị cắt ngang liên tiếp, Tiêu Miên cũng bình tĩnh hơn nhiều.
Dù sao đây vẫn là ngoài đường, lại ngay cổng khu nhà mình, biết đâu sẽ gặp người quen bất cứ lúc nào.
Cậu quay đầu nhìn Trình Ngưỡng.
Rõ ràng bằng mắt thường cũng có thể nhận ra anh đang không vui.
“Trình Ngưỡng.”
Tiêu Miên khẽ gọi tên anh, cảm giác còn hơi lạ lẫm.
Trình Ngưỡng quay đầu nhìn cậu.
“Ừ, sao thế?”
Tiêu Miên mím môi.
“Vì đang ở ngoài.”
Cậu không nói hết câu.
Nhưng Trình Ngưỡng dường như hiểu ý.
Vẻ mặt anh dịu đi đôi chút rồi gật đầu.
“Được.”
Từ sau khi nói chữ “được”, ánh mắt Trình Ngưỡng không rời khỏi gương mặt Tiêu Miên lấy một lần.
Lên xe rồi cũng vậy.
Lần này, khoảng cách giữa hai người cuối cùng cũng không còn đủ để chen thêm một người nữa.
Dù còn cách nhau bởi lớp áo dày mùa đông, cánh tay hai người cuối cùng cũng chạm vào nhau.
Trong xe không bật điều hòa.
Vậy mà Tiêu Miên vẫn cảm thấy đầu óc nóng bừng.
Ánh mắt Trình Ngưỡng như có thực thể, nặng nề đặt trên gương mặt cậu, khiến cậu chẳng dám quay đầu nhìn lại, chỉ càng nghiêng đầu về phía cửa sổ, lặng lẽ ngắm cảnh bên ngoài.
Trong xe chỉ còn tiếng chỉ đường của hệ thống dẫn đường.
Mãi đến khi xe đi qua một đường hầm, Tiêu Miên mới nhân lúc kính xe phản chiếu mà nhìn thấy gương mặt Trình Ngưỡng.
Cùng ánh mắt chăm chú chưa từng rời khỏi mình.
Tim Tiêu Miên lại đập nhanh hơn.
Đáng tiếc, xe nhanh chóng ra khỏi đường hầm.
Tiêu Miên do dự rất lâu.
Cuối cùng cũng gom đủ dũng khí, chậm rãi đưa tay sang phía Trình Ngưỡng.
Chẳng mấy chốc, đầu ngón tay cậu chạm phải một vật cản.
Theo cảm giác thì hẳn là chân của Trình Ngưỡng.
Nhưng cảm giác ấy rất nhanh đã biến mất.
Thay vào đó là làn da ấm áp, nhiệt độ gần giống tay cậu.
Là bàn tay của Trình Ngưỡng.
Đã đến nước này, Tiêu Miên dứt khoát cắn răng, nắm lấy lòng bàn tay anh.
Cảm giác khác hẳn tưởng tượng.
Bàn tay ấy rộng hơn, dày hơn, có một lớp chai mỏng, cũng ấm áp hơn rất nhiều.
Bàn tay kia rõ ràng khựng lại một thoáng.
Nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, siết chặt tay Tiêu Miên hơn.
Nắm tay nhau rất lâu.
Đến lúc ấy, Tiêu Miên mới lấy hết can đảm quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Trình Ngưỡng.
Không hiểu vì sao, lúc này vẻ mặt anh lại ngây ra đến lạ.
“Đừng nhìn nữa.”
Tiêu Miên nhỏ giọng trách, mang theo chút hờn dỗi.
Chủ nhân của bàn tay kia lại cứng người thêm lần nữa.
“…Được.”
Trình Ngưỡng phải mất một lúc mới lên tiếng.
Nhưng bàn tay lại càng siết chặt hơn.
Anh nắm chặt đến mức chẳng bao lâu sau tay Tiêu Miên đã bắt đầu tê rần.
Mãi đến khi xe gần tới nơi, cậu mới khẽ cử động ngón tay, nhỏ giọng nhắc:
“Đến rồi.”
Trình Ngưỡng quay đầu sang.
“Ừ.”
Lúc này anh mới chậm rãi buông tay.
Xuống xe, Tiêu Miên nhìn mu bàn tay mình.
Trên đó hằn rõ mấy vệt ngón tay đỏ ửng.
Cậu quay đầu, giơ tay lên cho Trình Ngưỡng xem, không nói gì.
Trình Ngưỡng nhìn một cái rồi đáp rất thiếu thành ý:
“Xin lỗi.”
Tiêu Miên cũng chẳng chấp nhặt, hạ tay xuống.
“Anh đứng dưới này đợi em nhé. Em lên tìm mẹ lấy chìa khóa.”
“Được.”
Lúc lên lấy chìa khóa, Tiêu Miên tất nhiên không tránh khỏi bị mẹ mắng một trận.
Nhưng cậu vẫn vui vẻ chịu hết.
Đến lúc chuẩn bị gọi xe quay về, Tiêu Miên mới chợt nhớ hỏi:
“Hôm nay anh với anh họ về luôn à?”
“Đều được.”
Trình Ngưỡng đáp.
“Em với bạn em có muốn đi xe bọn anh không?”
Tiêu Miên nghĩ một lúc.
“Để em hỏi Dữ Phi trước.”
“Được.”
Lên xe, Trình Ngưỡng rất tự nhiên đưa tay ra nắm lấy tay Tiêu Miên. Tiêu Miên khẽ kêu một tiếng: “Ấy da”, vừa cười vừa nói:
“Đợi em nhắn tin xong đã.”
Thế là Trình Ngưỡng ngoan ngoãn xòe lòng bàn tay, đặt nguyên ở đó chờ.
Tiêu Miên liếc bàn tay ấy với vẻ ghét bỏ giả vờ, nhưng sau khi nhắn tin xong vẫn đặt tay mình lên. Lần này cũng giống lần trước, mãi đến khi xuống xe cậu cũng không nhắc Trình Ngưỡng rằng anh nắm chặt quá.
Xuống xe rồi, Tiêu Miên mới chợt phản ứng.
“Anh... định lên nhà em à?”
Trình Ngưỡng đứng sát bên cậu, hỏi:
“Có tiện không?”
Tiêu Miên cố nhịn để không né ra.
“Dù sao lát nữa bọn mình cũng cùng đi xe, cũng chẳng ở lại bao lâu.”
“Được.”
Lúc lên thang máy vẫn còn có người khác nên Tiêu Miên chưa thấy gì.
Nhưng đến khi thật sự dẫn Trình Ngưỡng vào nhà, cậu mới bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Đây không phải lần đầu cậu dẫn bạn về nhà.
Nhưng dẫn Trình Ngưỡng về, lại còn tranh thủ lúc bố mẹ không có ở nhà...
Không hiểu sao cậu cứ thấy mình như đang làm chuyện có lỗi với cha mẹ.
“Anh đi đôi dép này đi.”
Tiêu Miên lấy đôi dép của bố đưa cho Trình Ngưỡng.
“Được.”
Thay dép xong, Tiêu Miên lại hơi ngượng ngùng hỏi:
“Anh ngồi chơi một lát nhé? Hay xem tivi cũng được, em đi dọn ít đồ.”
“Anh có thể đi theo em không?”
Trình Ngưỡng hỏi thẳng.
“...Tùy anh.”
Thật ra khi nói "tùy anh", Tiêu Miên hoàn toàn không ngờ Trình Ngưỡng lại "đi theo" theo đúng nghĩa đen như vậy.
Bất kể cậu đi lấy đồ ở đâu hay ngồi xổm xuống thu dọn hành lý, Trình Ngưỡng đều lặng lẽ đi phía sau cậu nửa bước.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một khe hở rất nhỏ, gần đến mức như sắp chạm mà vẫn chưa chạm.
“Anh ngồi xuống được không?”
Cuối cùng Tiêu Miên cũng không nhịn nổi.
Trình Ngưỡng nhìn chiếc giường của cậu.
“Anh ở ngoài lâu rồi, người chắc không sạch lắm.”
“...Không sao. Em cũng vừa từ ngoài về mà. Với lại sau khi em đi học lại, ga giường với vỏ chăn đều sẽ mang đi giặt.”
Trình Ngưỡng gật đầu.
“Vậy anh đi rửa tay trước được không?”
“Nhà vệ sinh ở ngoài kia.”
Lúc này Trình Ngưỡng mới chịu ngồi yên.
Chỉ là tư thế ngồi có phần gò bó, lưng thẳng tắp.
Tiêu Miên ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu nhìn anh, cuối cùng bật cười hỏi:
“Anh căng thẳng lắm à?”
Trình Ngưỡng không trả lời.
Ngược lại, anh đột nhiên hỏi:
“Tiêu Miên, bây giờ... chúng ta được tính là đang hẹn hò chưa?”
Nụ cười trên môi Tiêu Miên lập tức biến mất.
Cậu cúi đầu, vô thức vuốt vuốt mấy bộ quần áo đã xếp ngay ngắn.
“Anh thấy sao?”
Trình Ngưỡng không đáp.
Tiêu Miên đứng dậy.
“Sao không nói gì?”
“...Anh không biết.”
Giọng Trình Ngưỡng chậm hẳn lại.
“Chắc là... vẫn còn thiếu một chút.”
Tiêu Miên bỗng nhiên giành lại thế chủ động.
Trình Ngưỡng lập tức đứng lên.
“Thiếu chỗ nào?”
Vừa hỏi xong, anh như chợt nhớ ra điều gì.
“Vậy... đợi về trường rồi.”
Tiêu Miên tiến lại gần thêm một bước.
“Tại sao phải đợi về trường? Anh nghĩ em đang nói thiếu cái gì?”
“Lời tỏ tình.”
Trình Ngưỡng đáp từng chữ.
“Và... nghi thức.”
“Không phải.”
Tiêu Miên lắc đầu, lại tiến gần thêm.
“Không phải cái đó.”
“Vậy là gì?”
Tiêu Miên bỗng hít thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm.
Rồi cậu nhón chân lên, nhắm chặt mắt, áp mặt về phía Trình Ngưỡng.
Nhưng lại lệch mất.
Nụ hôn chỉ chạm vào cằm anh.
Tiêu Miên hành động rất nhanh.
Chạm vào rồi lập tức lùi lại.
Mở mắt ra, cậu liền thấy Trình Ngưỡng mang vẻ mặt như vừa bị dọa cho đứng hình.
Tiêu Miên bật cười.
“Sao anh sợ đến thế?”
“...”
Trình Ngưỡng hoàn toàn không nói nên lời.
Hoặc đúng hơn là Tiêu Miên chẳng cho anh cơ hội mở miệng.
Ngay giây tiếp theo, cậu lại tiến tới.
Lần này cậu mở mắt.
Và hôn chính xác lên đôi môi của Trình Ngưỡng.