Chương 16 - Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Tâm Sự Mùa Giao Mùa

Nói là đi dạo, nhưng thực ra chỉ là thong thả bước trên vỉa hè. Hai người hầu như không ghé vào cửa hàng nào, chỉ sánh vai đi dọc con phố.

Thời tiết hôm nay không thích hợp để tản bộ.

Mỗi lần hít thở, Tiêu Miên đều cảm thấy đầu mũi lạnh buốt.

— Lạnh không?

Trình Ngưỡng quay sang hỏi.

— Cũng ổn.

Tiêu Miên đáp rồi hỏi lại:

— Còn anh?

— Anh không lạnh.

Trình Ngưỡng nhìn cậu.

— Em mặc hơi mỏng.

So với chiếc áo phao của Trình Ngưỡng, chiếc áo khoác lông cừu của Tiêu Miên quả thật không đủ ấm.

Nhưng...

Áo của Tiêu Miên đẹp hơn.

Tiêu Miên cười hỏi:

— Sau này trời còn lạnh hơn nữa cơ mà. Đến lúc rét nhất thì anh định mặc gì?

Tiêu Miên có nguyên tắc riêng trong chuyện ăn mặc.

Nơi cậu sống, mùa đông lạnh nhất cũng chỉ vài độ âm.

Vì vậy cậu luôn nghĩ, phải đến lúc rét nhất mới mặc áo phao thì mới phát huy được hết tác dụng của nó.

Trình Ngưỡng nghiêm túc đáp:

— Áo phao dáng dài sẽ giữ ấm tốt hơn.

"..."

Tiêu Miên cạn lời.

— Em hay bị cảm, chắc cũng liên quan đến thói quen mặc quần áo.

Trình Ngưỡng nói tiếp.

Tiêu Miên chẳng buồn đáp.

Trình Ngưỡng không biết, mà Tiêu Miên cũng chẳng định kể.

Chiếc áo này là cậu vừa đặt mua trên mạng, hôm qua mới nhận được.

Là Chu Dữ Phi chọn giúp cậu.

Cô ấy bảo chiếc này chắc chắn hợp với cậu.

Mà đúng là... cũng khá đẹp.

— Có về trường không?

Trình Ngưỡng lại hỏi.

Tiêu Miên tăng tốc bước về phía trước.

Trình Ngưỡng chỉ vài bước đã đuổi kịp, đi song song với cậu rồi hỏi:

— Sao thế?

Sao thế, sao thế, sao thế...

Lúc nào cũng chỉ biết hỏi "sao thế".

Không hiểu sao Tiêu Miên bỗng thấy bực bội.

Cậu dừng lại, quay người nhìn Trình Ngưỡng.

— Anh thấy hai chúng ta hợp nhau không?

Trình Ngưỡng cũng không hiểu vì sao cậu lại đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn đáp ngay:

— Hợp.

— Không hề.

Tiêu Miên lắc đầu.

— Hai đứa mình chẳng có gì để nói với nhau cả.

Trình Ngưỡng khựng lại.

— Anh... không giỏi nói chuyện.

Tiêu Miên nghẹn lời.

Suýt nữa thì không nói nổi nữa.

Cảm giác ấy...

Lại giống hệt mỗi lần trái tim cậu rung động.

— Bây giờ cũng vậy. Không phải vấn đề anh có biết nói chuyện hay không, mà là...

Tiêu Miên ngập ngừng.

Thực ra chính cậu cũng không biết phải diễn tả thế nào.

Chỉ là một cảm giác.

— Dù sao thì... hai đứa mình không hợp.

Sắc mặt Trình Ngưỡng trở nên nghiêm túc.

— Anh có thể hỏi lý do không? Vì sao em lại nghĩ chúng ta không hợp?

— Hai đứa mình không cùng tần số.

— Không cùng tần số?

— Khẩu vị khác nhau, sở thích khác nhau, ngay cả phim thích xem cũng khác.

Tiêu Miên khẽ thở ra, cúi mắt xuống.

— Mỗi lần ở cạnh anh, thật ra trong lòng em nghĩ rất nhiều. Nhưng những lời em nói ra lại khác hẳn những gì em nghĩ. Thế mà anh... cũng chẳng nhận ra.

Tiêu Miên cảm thấy chính mình thật kỳ lạ.

Rõ ràng bình thường cậu đâu phải kiểu người hay vòng vo.

Vậy mà trước mặt Trình Ngưỡng, cậu lại trở nên khó hiểu như vậy.

Rõ ràng có miệng, nhưng lại chẳng chịu nói.

Có lẽ cậu chỉ thích gương mặt của Trình Ngưỡng thôi.

Vậy thì cứ thích đến lúc gương mặt ấy hết sức hấp dẫn là được rồi.

Thế mà lại cứ phải nói những lời rối rắm này làm gì chứ?

— Anh không nghĩ những chuyện đó là vấn đề.

Trình Ngưỡng nói.

— Chính anh cũng sẽ không thích một người giống mình.

Tiêu Miên nghe xong lập tức không vui.

— Anh là kiểu người gì chứ? Anh đang nghi ngờ mắt nhìn người của em à?

— Không.

Trình Ngưỡng lại cười.

— Mắt nhìn người của em rất tốt.

Tiêu Miên bĩu môi.

— Tự luyến.

Rồi lại nói:

— Đừng có đánh trống lảng.

— Được.

Trình Ngưỡng thản nhiên thừa nhận.

— Nhưng anh vẫn không cho rằng đó là vấn đề.

Tiêu Miên tiếp tục bước đi.

— Anh bảo không phải thì không phải chắc? Có biết bao cặp đôi chia tay chỉ vì những chuyện vụn vặt đấy thôi.

— Cặp đôi?

"..."

— Đó không phải trọng điểm.

— Được.

Trình Ngưỡng đáp rất tự nhiên.

Tiêu Miên lại dừng bước.

Cậu quay người, nghiêm túc nhìn anh.

— Em nói thẳng nhé. Bây giờ đúng là hai đứa mình đang tìm hiểu nhau với tiền đề là để yêu đương. Nhưng có yêu được hay không thì vẫn chưa chắc.

— Được, anh hiểu rồi.

— Anh hiểu cái gì?

— Chúng ta đang tìm hiểu nhau với mục đích tiến tới yêu đương.

"..."

— Đó không phải trọng điểm.

Tiêu Miên bất lực.

— Trọng điểm là phải xem hai đứa mình rốt cuộc có hợp nhau hay không.

— Được.

Trình Ngưỡng gật đầu.

— Đợi em tìm ra câu trả lời.

Tiêu Miên ngẩn người.

— Em? Thế còn anh?

— Anh thấy... chúng ta rất hợp.

"..."

Tiêu Miên thầm nghĩ, người này đến cả xu hướng tính dục của mình còn chưa chắc đã hiểu rõ, vậy mà lại dám nói chắc như đinh đóng cột.

— Anh thấy hợp thì cứ thấy vậy đi.

Tiêu Miên lẩm bẩm một câu rồi quay người bước thẳng về phía trước.

Thế là, chuyện vốn dĩ Tiêu Miên nghĩ hai tuần sau sẽ có kết quả, cứ vậy bị kéo dài vô thời hạn.

Sau khi nghe cậu kể, Chu Dữ Phi chỉ thấy khó hiểu.

— Cậu lạ thật đấy.

Tiêu Miên ngơ ngác.

— Tớ lạ chỗ nào?

— Hai người đang yêu nhau chứ có phải tính sống với nhau cả đời ngay đâu. Nghĩ nhiều thế làm gì? Cứ tận hưởng hiện tại không tốt à?

— Tận hưởng hiện tại?

— Đúng vậy. Yêu đương khác hẳn chuyện cơm áo gạo tiền sau này. Điều quan trọng nhất là giá trị cảm xúc. Cậu nghĩ nhiều quá rồi. Lần đầu yêu mà đã tính toán đủ đường thế này à? Hồi tớ yêu lần đầu, mê đến mức chẳng còn biết trời đất gì, mãi sau giai đoạn cuồng nhiệt mới tỉnh táo lại.

Tiêu Miên từng chứng kiến điều đó.

— Tớ cũng không biết sao mình lại nghĩ nhiều như vậy.

— Theo tớ thì, cậu thích anh ta lắm, nhưng lại không có cảm giác an toàn. Cậu không thể chắc chắn anh ta cũng thích cậu như vậy.

Tiêu Miên im lặng.

Có lẽ đúng là thế.

Cậu cứ tự nhủ mình chỉ mê vẻ ngoài của Trình Ngưỡng.

Nhưng thật ra đâu chỉ có vậy.

Vậy rốt cuộc cậu còn thích anh ở điểm nào?

Đến chính cậu cũng không nói nổi.

Thật chẳng có lý do gì cả.

Cuối cùng Tiêu Miên quyết định cứ thuận theo tự nhiên.

Trước đây cậu từng nói sẽ làm bạn với Trình Ngưỡng trước.

Giờ thì đúng là hai người đã thành bạn.

Mỗi ngày nhắn tin vài câu vu vơ. Nếu thời gian trùng nhau, Trình Ngưỡng sẽ đến tìm cậu, cùng đi về ký túc xá hoặc cùng đi ăn, khi thì căn tin, khi thì quán bên ngoài. Sau vài lần như vậy, Trình Ngưỡng cũng quen cả đám bạn cùng phòng của cậu, thậm chí có lúc còn ăn căn tin cùng nhau.

Một mối quan hệ... ổn định đến kỳ lạ.

Ổn định như thể đã vượt qua cả "bảy năm ngứa ngáy".

Tiêu Miên không thích điều đó.

Chủ yếu vì Trình Ngưỡng dường như rất hài lòng với hiện tại, hoàn toàn không có ý định tiến thêm một bước.

Chỉ có mình cậu là nghĩ đến những chuyện như nắm tay, ôm nhau, hôn nhau...

Thậm chí còn mơ thấy nữa.

Nhưng Tiêu Miên không muốn chủ động hỏi.

Không phải vì cho rằng người mở lời trước là người thua.

Chỉ là cậu muốn Trình Ngưỡng cũng có cảm giác giống mình.

Nếu không thì làm sao chứng minh được câu "anh thích em" là thật?

Một tuần trước kỳ thi cuối kỳ, Chu Dữ Phi chính thức hẹn hò với Trần Thắng Nguyên.

Cô chụp bó hoa và quà Trần Thắng Nguyên tặng gửi cho Tiêu Miên, rồi rủ cậu đi ăn.

— Tối mai ra ngoài ăn nhé?

— Ba người mình à?

— Còn hai người bạn của tớ nữa.

Chính là hai cô gái từng đi quán bar gay cùng họ lần trước, cũng là hai người bạn cùng lớp mà Chu Dữ Phi chơi thân nhất hiện giờ.

— Được.

— Khoảng tám giờ nhé.

Chu Dữ Phi nói rồi hỏi:

— Cậu có định dẫn Trình Ngưỡng theo không?

Tiêu Miên nghĩ một lát.

— Thôi, để sau này rồi giới thiệu mọi người với nhau.

— Được.

Hôm nay là thứ Sáu.

Trình Ngưỡng học kín cả buổi chiều, còn Tiêu Miên học xong hai tiết thì về ký túc nằm nghỉ.

Đến giờ hai người đã thuộc lòng thời khóa biểu của nhau.

Trình Ngưỡng nhắn hỏi tối có muốn ra ngoài ăn không.

Tiêu Miên bảo mình có hẹn, còn cố ý nói luôn rằng lần này không dẫn anh theo.

Thế nhưng Trình Ngưỡng chỉ trả lời đúng một chữ:

Au: Được.

Tiêu Miên bỗng chẳng muốn nhắn tiếp nữa.

Một lúc sau Trình Ngưỡng lại gửi tin:

Au: Mấy giờ mọi người xong? Anh đến đón em.

Đọc được câu ấy, tâm trạng Tiêu Miên lập tức khá hơn một chút.

Đến đón mình...

Làm như hai người thật sự có quan hệ gì đặc biệt vậy.

Không phải bông làm: Không cần đâu. Bạn trai của bạn em cũng học cùng trường mình, lát nữa em đi cùng anh ấy về.

Au: Là người hôm đó đi cùng em sau lần chúng ta gặp lại phải không?

Không phải bông làm: Người nào?

Tiêu Miên cố tình hỏi.

Au: Hôm chúng ta gặp lại sau một thời gian không gặp. Người hôm đó đi cùng em.

Không phải bông làm: Ừ.

Sau đó Trình Ngưỡng lại chỉ đáp:

Au: Được.

Chính Tiêu Miên là người bảo anh đừng đến đón.

Nhưng thấy Trình Ngưỡng chẳng hề kiên trì thêm một câu nào, cậu lại thấy khó chịu.

Đúng là đầu gỗ.

Tối hôm ấy họ ăn món Nhật.

Tiêu Miên uống một ít rượu sake.

Lúc uống thì chẳng thấy gì, nhưng vừa bước ra ngoài gặp gió lạnh là men rượu bắt đầu ngấm.

Hai người bạn của Chu Dữ Phi về trước.

Ban đầu Chu Dữ Phi cũng bảo Tiêu Miên và Trần Thắng Nguyên cứ về luôn, không cần tiễn cô.

Nhưng Tiêu Miên rất biết điều, chủ động bảo Trần Thắng Nguyên đưa Chu Dữ Phi về, còn mình tự về trường.

— Vậy cậu nhớ cẩn thận nhé.

Chu Dữ Phi dặn.

— Được.

Trong xe sưởi rất ấm.

Tiêu Miên bắt đầu buồn ngủ.

Điện thoại bỗng rung lên.

Cậu mở ra xem.

Là tin nhắn của Trình Ngưỡng.

Au: Mọi người xong chưa?

Không phải bông làm: Em đang trên đường về.

Au: Anh có thể đợi em dưới ký túc xá.

Au: Anh muốn gặp em.

Nhìn hai dòng tin nhắn ấy, trong lòng Tiêu Miên dâng lên một cảm giác khó tả.

Không còn là kiểu rung động mãnh liệt như trước.

Ngược lại...

Lại khiến cậu thấy yên lòng.

Nghĩ đến đây, Tiêu Miên lại thấy rầu rĩ.

Chẳng lẽ hai đứa bỏ qua hết các bước của một cặp đang yêu, rồi tiến thẳng đến giai đoạn như người thân luôn rồi sao?

Rõ ràng chỉ với những người cực kỳ thân thiết, cậu mới có cảm giác an tâm như vậy.

Điện thoại lại rung.

Tiêu Miên tưởng vẫn là Trình Ngưỡng.

Nhưng mở ra mới biết là Lý Số.

Sau khi kết bạn WeChat, thỉnh thoảng Lý Số vẫn nhắn vài câu xã giao.

Cảm giác như mỗi lần bất chợt nhớ ra còn có Tiêu Miên tồn tại thì sẽ tìm cậu tán gẫu đôi câu.

May mà cậu ta cũng chẳng nhớ đến cậu bao nhiêu, mà cũng nhìn ra được Tiêu Miên trả lời rất hời hợt.

Lần này cũng vậy.

Lý Số nói muốn chọn quà cho em gái đang học vẽ, hỏi cậu có gợi ý gì không.

Tiêu Miên gửi vài lựa chọn rồi đúng lúc xe dừng lại.

Cậu chưa kịp trả lời tin nhắn tiếp.

Vừa đóng cửa xe, ngẩng đầu lên, cậu đã thấy Trình Ngưỡng đang đi về phía mình.

Tiêu Miên tiện tay nhét điện thoại vào túi.

Trình Ngưỡng còn chưa đến gần đã hỏi:

— Em về một mình à?

— Ừ.

Trình Ngưỡng đi đến trước mặt cậu, nhìn cậu một lúc rồi bất chợt hỏi:

— Em uống rượu à?

Tiêu Miên cụp mắt, ánh nhìn thẳng thắn lướt từ trên xuống dưới người Trình Ngưỡng.

Rồi khẽ "ừ" một tiếng.

— Uống một chút thôi.